Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ấy trò chuyện vui vẻ cùng vị đạo diễn ngồi cùng bàn.
Tôi cũng thấp giọng trao đổi với tổng biên tập tạp chí thời trang ngồi phía bên cạnh.
Thỉnh thoảng, những cái nhìn vô tình chạm nhau đều nhanh chóng và bình thản rời đi.
Trong những buổi tiệc thời trang thế này, tôi rất ít khi ăn uống.
Một phần là vì lễ phục là đồ đi mượn, nếu làm bẩn thì khó mà ăn nói với nhãn hàng.
Hơn nữa để lên hình cho đẹp, eo của lễ phục đã được bóp vào hết cỡ, chỉ cần ăn một chút thôi là bụng dưới sẽ lộ ra rõ rệt.
Mặt khác, đây là môi trường xã giao, nếu có khách hàng đến bắt chuyện mà trong miệng bạn lại đang nhai đồ ăn thì rất thất lễ.
Vì thế bất kể món ăn ngon thế nào, mọi người đều chỉ nhìn chứ không ăn.
Tuy nhiên trong những buổi tiệc xã giao, rư/ợu là thứ không thể tránh khỏi.
Có lẽ vì uống quá nhiều sâm panh khi bụng đói, dạ dày tôi bắt đầu đ/au âm ỉ.
Tôi vẫn giữ nụ cười lịch sự trên môi, bàn tay khẽ đặt lên vùng dạ dày đang co thắt.
Chử Trì Tranh không biết đã kết thúc cuộc trò chuyện với đạo diễn từ lúc nào, anh hơi nghiêng người, nhíu mày nhìn tôi một cái.
Lại có người đến mời rư/ợu, tôi vô thức điều chỉnh nhịp thở, dồn sự chú ý vào cuộc đối thoại với người đối diện.
Ngay khi tôi hơi nghiêng người, chuẩn bị chụp ảnh cùng đối phương, bên cạnh vang lên tiếng va chạm sứ nhẹ nhàng.
Âm thanh rất nhỏ, gần như bị nhấn chìm trong tiếng nhạc nền ồn ào.
Trong tầm mắt phụ, Chử Trì Tranh đang gắp thức ăn trong đĩa chính trước mặt anh, bỏ ra những miếng nấm và rau ô-liu mà tôi không ăn.
Sau đó, anh vô cùng tự nhiên đưa tay đổi đĩa đồ ăn trước mặt tôi sang.
Động tác của anh trôi chảy và tự nhiên đến mức thậm chí không liếc nhìn tôi một cái.
Làm xong tất cả những việc này, anh liền giữ vẻ mặt bình thản bắt đầu ăn phần nấm mà tôi vừa để lại.
Những người khác đang tập trung vào chủ đề của riêng họ nên không hề phát hiện ra sự việc nhỏ nhặt này.
Nhưng một cô gái trẻ ngồi đối diện tôi lại tình cờ thu hết cảnh tượng này vào tầm mắt.
Trong mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi lại nhanh chóng cụp mắt xuống.
"Cảm ơn."
Ăn xong đồ trong đĩa, dạ dày tôi cuối cùng cũng ngoan ngoãn trở lại.
Tiệc tối kết thúc, các khách mời lần lượt đứng dậy.
Tôi đang lịch sự chào tạm biệt mọi người cùng bàn thì cổ tay bị chạm nhẹ một cách khó nhận ra.
Là Chử Trì Tranh.
Anh đang đứng cách tôi nửa bước chân.
"Dạ dày còn khó chịu không? Không xa đây có một tiệm cháo, giờ này vẫn còn mở cửa."
Dòng người đan xen trong ánh đèn, nhưng tôi chỉ nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Chử Trì Tranh.
"Có muốn đi ăn chút gì đó không?" Anh mời tôi.
"Được chứ." Tôi chấp nhận lời mời.
Chúng tôi kẻ trước người sau băng qua đám đông.
Giữa chừng tôi còn bị người ta gọi lại chụp ảnh chung.
Cho đến khi xuống đến tầng hầm để xe, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Chiếc Cullinan của Chử Trì Tranh vẫn đỗ không xa cửa thang máy, đúng là chiếc xe hai năm trước.
Tôi đang định mở cửa ghế sau, Chử Trì Tranh đã nhanh hơn một bước mở cửa ghế phụ.
"Em bị say xe, ngồi phía trước sẽ đỡ hơn."
Tôi do dự một chút rồi vẫn cúi người ngồi vào.
Trong xe rất sạch sẽ, thoang thoảng mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc trên người anh.
"Khẩu trang và kẹo bạc hà ở trong ngăn kéo phía trước, cửa sổ có cần mở một khe không?"
"Không cần đâu."
Trước đây tôi bị say xe rất nặng, cứ lên xe là phải ăn kẹo bạc hà và đeo khẩu trang.
Không ngờ hai năm trôi qua, anh vẫn chưa quên.
6
Suốt dọc đường không ai nói một lời.
20 phút sau, cuối cùng cũng đến tiệm cháo.
Tiệm không lớn, trông có vẻ đã mở từ lâu, trước cửa đặt vài bộ bàn ghế.
Giờ này trong tiệm vẫn còn khá nhiều người.
Chử Trì Tranh đeo khẩu trang và mũ, xuống xe trước.
Tôi cũng nhanh chóng quấn áo khoác rồi đi theo vào trong.
Vừa vào tiệm, hơi ấm của đồ ăn đã ập vào mặt.
Ông chủ là một người đàn ông trung niên hơi m/ập.
Thấy Chử Trì Tranh, ông thân thiết chào hỏi.
"Đến rồi à? Ngồi vào trong đi." Ông chỉ tay vào góc khuất yên tĩnh.
Vừa ngồi xuống, Chử Trì Tranh đã gọi món một cách vô cùng tự nhiên: "Một nồi cháo hải sản, ít muối không hành ngò, thêm một phần cải rổ xào, một phần chân gà hấp tàu xì."
Anh nói xong mới ngước mắt nhìn tôi.
"Hai năm trôi qua rồi, không biết khẩu vị của em có thay đổi không, có muốn thêm gì không?"
"Không thay đổi gì cả."
Những món anh gọi, đúng là những món trước đây chúng tôi thường ăn.
"Vậy anh có thể hiểu là, những gì em thích bây giờ cũng giống như hai năm trước không?"
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Anh vừa ngồi xuống đã tháo mũ và khẩu trang, lộ ra đôi mày mắt sắc nét, lúc này đang nhìn thẳng vào tôi.
Im lặng hồi lâu, tôi gật đầu.
"Ừ."
"Vậy thì tốt."
Nồi cháo nóng hổi được bưng lên, làn khói làm mờ đi gương mặt anh.
Nhưng tôi thấy hình như anh đã cười.
"Kiều Tư Dư." Anh đột nhiên gọi tên tôi.
"Ừ?"
"Bữa này em mời."
"Được." Tôi đáp một cách dứt khoát.
"Được, vậy anh tha lỗi cho em rồi."
"???"
Tôi có chút khó hiểu, nhưng vẫn rất khéo léo bày tỏ sự cảm ơn.
"Vậy cảm ơn sự tha lỗi của anh nhé?"
Chử Trì Tranh: "..."
Hương thơm của nồi cháo tràn ngập không gian nhỏ bé.
Chử Trì Tranh không tiếp tục chủ đề vừa rồi nữa, cầm muỗng múc cho tôi một bát nhỏ.
"Cẩn thận nóng."
Cháo được nấu nhừ, tươi ngọt và ấm áp.
Một thìa xuống bụng, lập tức xoa dịu những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
"Vẫn là hương vị ngày xưa." Tôi không nhịn được cảm thán.
Vì tôi cố ý tránh hiềm nghi nên tôi và Chử Trì Tranh rất ít khi ra ngoài ăn cơm.
Thường là tự nấu hoặc gọi đồ ăn về.
Mỗi lần quay đêm về nhà, Chử Trì Tranh đều m/ua món cháo này cho tôi.
Tôi phải giữ dáng nên buổi tối không ăn nhiều tinh bột.
Anh liền tách hết hải sản trong cháo ra cho tôi.
Để tôi ăn nhiều hơn, lần nào anh cũng trả thêm tiền để ông chủ cho nhiều tôm cua hơn.
Sau đó ông chủ bị anh làm phiền đến mức không chịu nổi, tức gi/ận gọi điện thoại hỏi anh có muốn tìm một con tàu đ/á/nh cá rồi lái thẳng vào trong nồi luôn cho xong chuyện không.
Bát cháo nhỏ vừa ăn xong, ông chủ mang ra một đĩa cua xào.
"Tiểu Chử cũng lâu lắm rồi mới quay lại nhỉ?"
"Đây là... bạn gái cậu sao?"
Chưa kịp phủ nhận, ông chủ đã cười một cách rất thấu tình đạt lý.
"Tôi hiểu cả mà, các ngôi sao lớn các cậu đều chuộng kiểu yêu đương bí mật, chú không hỏi nhiều nữa."
Nói xong ông đặt đĩa cua xào xuống, "Khách quen bao nhiêu năm rồi, coi như đây là tiền mừng của chú."
Tôi không dám nhìn biểu cảm của Chử Trì Tranh, lặng lẽ cúi đầu.
Có nhân viên gọi ông chủ ở nhà bếp, ông vội vã đứng dậy.
Trước khi đi, như nhớ ra điều gì đó, ông nhìn về phía Chử Trì Tranh:
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 16
Chương 64: Cậu đã làm gì tôi?!
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook