Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mỗi lần vị hôn phu chơi đùa với tiểu tình nhân, tôi lại đi chơi với chồng của cô ta. Chúng tôi thông đồng làm bậy, xem như cũng là tương kính như tân. Cho đến một ngày, anh ta chơi với một cô gái nhỏ: "Lần này đừng đi tìm chồng người ta để diễn kịch nữa. Chồng cô ấy vừa cố chấp lại vừa yêu cô ấy, nếu làm vỡ lở, cô ấy chắc chắn sẽ sợ tới mức bật khóc. Cô gái nhỏ mà khóc thì không dỗ nổi đâu, tôi lười dỗ lắm. Những trò gh/en t/uông bóng gió đó của cô cứ nhằm vào tôi mà trút đi."
Tôi nghẹn lời.
Sao không nói sớm.
Tôi đã đắc tội rồi.
Đối phương đang ép tôi hủy hôn để đòi danh phận đấy.
01
Ngày mang thỏa thuận hủy hôn về nhà, tôi vô tình c/ắt ngang chuyện ân ái của Tưởng Tự Châu và tiểu tình nhân của anh ta.
Tôi thực sự không cố ý.
Dù sao trước kia Tưởng Tự Châu có chơi bời thế nào cũng chưa từng dẫn người về nhà.
Phùng Uyển toàn thân trắng như ngọc.
Cô ấy mở to mắt, vẻ thẹn thùng x/ấu hổ khi kéo tấm chăn mỏng che thân trông như một chú thỏ nhỏ hoảng lo/ạn, rất thuần khiết, khác hẳn với kiểu lẳng lơ mà Tưởng Tự Châu từng thích.
Tưởng Tự Châu châm một điếu th/uốc, thú vị nhìn bóng lưng cô ấy quấn chăn mỏng chạy trối ch*t, giọng điệu thờ ơ:
"Cô cũng thấy rồi đấy."
"Cô ấy nhát gan, không chịu nổi dọa dẫm."
"Lần này đừng đi tìm chồng người ta để diễn kịch nữa."
"Chồng cô ấy vừa cố chấp lại vừa yêu cô ấy, nếu làm vỡ lở, cô ấy chắc chắn sẽ sợ tới mức bật khóc."
"Cô gái nhỏ mà khóc thì không dỗ nổi đâu, tôi lười dỗ lắm."
"Những trò gh/en t/uông bóng gió đó của cô cứ nhằm vào tôi mà trút đi."
Tôi nghẹn lại, môi mấp máy nhưng cuối cùng chẳng nói được gì.
Chỉ lấy túi hồ sơ trong túi xách ra, đưa cho anh ta:
"Xem đi, có chỗ nào không hợp lý thì bàn bạc lại."
Tưởng Tự Châu nhìn mặt tôi rồi nhận lấy túi hồ sơ.
Đôi mày lạnh lùng vậy mà thoáng hiện chút dịu dàng:
"Dù có vui chơi thế nào thì cũng chỉ là món đồ chơi, không đáng để cô đ/au lòng."
Tôi khựng lại, mới phản ứng kịp là anh ta đã hiểu lầm vẻ ngập ngừng vừa rồi của tôi là đang đ/au lòng.
Tôi dở khóc dở cười, mở miệng giải thích: "Thực ra..."
"Bộp—!"
Trên lầu truyền đến tiếng ly thủy tinh vỡ.
Kèm theo một tiếng thét ngắn ngủi, bất lực.
Tưởng Tự Châu nhíu mày, lập tức đứng dậy đi lên lầu.
"Để đó đi, tôi sẽ xem."
Bước chân Tưởng Tự Châu đi dỗ tiểu tình nhân rất vội vàng.
Khiến cho những lời tôi vừa định giải thích trở nên dư thừa.
Tôi vốn muốn nói—
Thực ra, tôi đến để hủy hôn ước.
02
Hôn ước giữa tôi và Tưởng Tự Châu vốn dĩ chỉ là một cuộc giao dịch.
Anh ta bảo vệ tôi trước đám con rơi, giành lại cổ phần gia đình.
Tôi giúp anh ta trấn giữ cục diện, đuổi đám chú bác anh em nhà họ Tưởng.
Liên minh mạnh mẽ, kẻ tám lạng người nửa cân, chúng tôi đã thắng một ván rất đẹp.
Tôi đứng ở tầng 28 nhìn xuống, sảng khoái châm một điếu th/uốc.
Như thể châm lửa đ/ốt vụn gỗ tùng tuyết lâu năm, làn khói lượn lờ giữa chúng tôi.
Điếu th/uốc Tưởng Tự Châu kẹp giữa ngón tay cùng nhãn hiệu với tôi, đắt tiền và hiếm có, anh ta nhướng mày: "Trùng hợp thật, Tưởng phu nhân, mượn lửa nhé?"
Tôi ngước mắt, cong môi gật đầu.
Giây tiếp theo, anh ta ngậm th/uốc, cúi đầu lại gần.
Đầu th/uốc chạm nhau, đốm lửa bùng lên.
Chúng tôi nhìn nhau, d/ục v/ọng chực chờ bùng n/ổ.
Lòng bàn tay tôi vô thức chống lên tấm kính sát đất khổng lồ, bị bàn tay to lớn khác phủ kín, ép ch/ặt, mười ngón đan xen, không đường thoát.
Tưởng Tự Châu chiều người ta rất quá đáng.
Chục triệu cổ phần nói cho là cho, trang sức túi xách tặng như không mất tiền, lời ngon tiếng ngọt nói ra không cần nghĩ.
Tôi tưởng thầm yêu nhiều năm cuối cùng cũng thấy ánh sáng.
Nhưng lại bắt gặp một người phụ nữ cưỡi trên người anh ta.
Đôi giày cao gót của cô ta đung đưa, bờ môi đỏ thốt ra lời khiêu khích:
"Cô Từ, vị hôn phu của cô mạnh thật đấy."
"Để công bằng, chồng tôi cô cứ lấy mà dùng nhé."
So với người phụ nữ quần áo xộc xệch, Tưởng Tự Châu ăn mặc chỉnh tề, trên mặt không có chút d/ục v/ọng nào của việc ân ái, càng không có chút chột dạ nào của kẻ bị bắt quả tang.
Anh ta chỉ lười biếng nheo mắt, ánh mắt trêu đùa, thậm chí còn mang theo vẻ dò xét.
Kết hôn thương mại mà, đâu phải yêu đương chân thành gì, mỗi người chơi một kiểu là chuyện bình thường.
Đầu ngón tay tôi bấm sâu vào da th!t , nhưng vẫn cong môi, nặn ra một nụ cười không sơ hở với Tưởng Tự Châu: "Vậy tôi không khách sáo đâu."
Đêm đó, tôi dẫn chồng của người phụ nữ kia vào khách sạn dưới tên Tưởng Tự Châu để mở phòng.
Sau đó, cứ hễ Tưởng Tự Châu chơi với tiểu tình nhân, tôi lại ngầm hiểu mà đi chơi với chồng người ta.
Những năm này, chúng tôi thông đồng làm bậy, xem như cũng là tương kính như tân.
Cho đến khi tôi nghe anh em của anh ta trêu chọc, mới hiểu mình chỉ là một gã hề:
"Anh Tưởng, chị dâu ngày nào cũng ném tiền thu m/ua chồng người ta để diễn kịch, giả vờ không yêu anh, giả vờ là dân chơi cũng vất vả thật. Người ta dù sao cũng thầm yêu anh nhiều năm như vậy, anh không sợ cô ấy hết hy vọng với anh, rồi chơi thật luôn sao?"
Khuôn mặt Tưởng Tự Châu nửa ẩn trong bóng tối của phòng bao, nhả khói, giọng điệu thong dong và kiêu ngạo: "Cô ấy sẽ không đâu."
Hóa ra, mối tình thầm kín mà tôi tự cho là giấu rất kỹ, sự phóng khoáng mà tôi giả vờ rất tốt, cùng lòng tự tôn cố chấp duy trì, sớm đã như tấm giẻ rá/ch bị phơi dưới ánh mặt trời, trước mặt Tưởng Tự Châu chẳng khác nào rác rưởi, không đáng một xu.
Sau khi trưởng thành, tôi rất hiếm khi mất kiểm soát cảm xúc.
Nhưng đêm đó, tôi uống rư/ợu giải sầu trước khung cửa kính tầng 28.
Khi ân ái với người khác, tôi sung sướng đến mức rơi nước mắt sinh lý.
Tôi vừa khóc vừa cười như một kẻ đi/ên.
Hóa ra, tình yêu và d/ục v/ọng quả thực có thể tách rời.
Nhưng không ngờ, chỉ buông thả một lần, đã bị quấn lấy.
Lộ Tắc cắn mạnh vào sau gáy tôi như cách loài chó lớn đ/á/nh dấu:
"Từ Thanh Ngôn, đây là lần đầu của tôi, cô phải chịu trách nhiệm với tôi."
03
Người trẻ tuổi thường nông nổi, chiếm hữu cao.
Lộ Tắc ngày nào trên giường cũng đỏ mắt đòi danh phận, xuống giường cũng quản tôi rất ch/ặt.
Từ lúc tôi xuống xe đến khi lên lầu đưa thỏa thuận hủy hôn cho Tưởng Tự Châu, chỉ trong chốc lát.
Anh ta đã gửi vô số tin nhắn Wechat.
【Quá 1 phút rồi, có nhiều chuyện để nói với vị hôn phu cũ thế à?】
【Quá 3 phút rồi, có cần tôi lên lầu trải giường giúp hai người không?】
Tôi lên xe, gãi gãi cằm anh ta như trêu chọc chú chó lớn.
"Đừng gi/ận nữa, có tình huống đặc biệt."
Khuôn mặt điển trai của anh ta căng cứng, nhưng không hề cử động, ngoan ngoãn để tôi trêu đùa.
"Cô và anh ta còn có thể có tình huống đặc biệt gì nữa?!"
Tôi ghé sát vào anh ta, "Vô tình bắt gặp vị hôn phu của tôi và vợ anh đang ở trên giường, thì cũng phải đợi người ta xong việc chứ."
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 11
Chương 7
Chương 12
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook