Váy Đào Hoa

Váy Đào Hoa

Chương 5

27/05/2026 17:23

09

Giáo dẫn m/a ma của Thái tử phủ r/un r/ẩy bước vào đại điện.

Ta nhận ra bà ta, chính là tâm phúc của Bùi Thừa Dật.

Kiếp trước sau khi Bùi Thừa Dật lên ngôi, bà ta đã làm nữ quan quản sự trong cung của Chu quý phi.

Lúc này bà ta quỳ xuống bên cạnh Bùi Thừa Dật, đưa cho chàng một ánh mắt trấn an.

Hoàng hậu hỏi bà ta: "Ngươi cứ thực nói, trước đây ở Thái tử phủ có ai qua lại quá thân mật với Chu thị không? Hay có truyền ra lời đồn gì chăng?"

"Bẩm nương nương, khi Chu thị còn làm vũ cơ, đã qua lại mật thiết với mã phu trong phủ, có người nói từng thấy hai người họ lén lút gặp nhau vào ban đêm."

Chu tần vừa nãy còn khóc đến nghẹn thở bỗng nhiên im lặng.

Ả như đã hiểu ra điều gì, ánh mắt bi thương nhìn về phía Bùi Thừa Dật.

Bùi Thừa Dật không dám nhìn thẳng vào mắt ả, thấp thỏm chờ Hoàng thượng phán xử.

Hoàng đế hỏi Chu tần: "Ngươi nói, tên mã phu kia có phải là gian phu không?"

Chu tần lau nước mắt, quỳ thẳng người.

"Vâng, thần thiếp trước khi vào cung đã có tư tình với mã phu của Thái tử phủ, sau khi biết bệ hạ tới Thái tử phủ, vì muốn bám víu quyền quý nên thần thiếp mới chủ động dâng vũ, việc này Thái tử điện hạ hoàn toàn không biết, đều là do một mình thần thiếp ham hư vinh."

Sự việc đã đến nước này, mọi chuyện đã rõ ràng.

Chu tần đã hoàn toàn gỡ Bùi Thừa Dật ra khỏi chuyện này.

Chưa kịp để Bùi Thừa Dật thở phào, Hoàng đế lại gọi chàng.

"Thái tử, đã Chu thị xuất thân từ phủ của ngươi, chi bằng ngươi nói nên xử trí ả thế nào?"

Không giống như đang hỏi ý kiến, mà giống như đang thăm dò thái độ của Thái tử.

Bùi Thừa Dật vội nói: "Mã phu, ngũ mã phân thây. Chu thị... ban rư/ợu đ/ộc."

"Được, cứ giao cho ngươi đi làm đi."

"Nhi thần lĩnh chỉ."

Chu tần bị thị vệ kéo ra ngoài.

Bùi Thừa Dật không trực tiếp gi*t Chu tần.

Mà lấy cớ còn có việc cần thẩm vấn, tạm giam Chu tần vào nội ngục.

Sự việc đã đến nước này, chàng vẫn chưa cam tâm, muốn bảo vệ người phụ nữ mình yêu.

10

Hôn sự của Thẩm tỷ tỷ và huynh trưởng sắp tới gần.

Ta cùng tỷ ấy đi chọn vải may áo cưới.

Lúc nghỉ ngơi ở trà lâu, Bùi Thừa Dật hớt hải tìm tới.

Gặp chàng, ta chẳng hề ngạc nhiên.

Ta đã đoán chàng sẽ không nhịn được mà tới tìm ta.

Thẩm tỷ tỷ che chắn ta như gà mẹ bảo vệ gà con.

"Thái tử điện hạ định cậy thế hiếp người sao?"

Ta kéo Thẩm tỷ tỷ lại.

"Tỷ tỷ, để muội tỷ nói riêng với Thái tử điện hạ vài câu."

Tỷ ấy lo lắng nhìn ta.

Ta mỉm cười trấn an tỷ ấy.

Thẩm tỷ tỷ lưu luyến rời đi, vừa đi vừa ngoảnh lại nhìn.

Bùi Thừa Dật hỏi thẳng: "Là ngươi làm phải không?"

"Điện hạ nói gì, thần nữ không hiểu."

"Ngươi đừng giả ngốc, chuyện đứa trẻ của Chu thị chỉ có ngươi là rõ. Dù sao chúng ta cũng từng là phu thê một kiếp, ngươi thật tà/n nh/ẫn."

"Tà/n nh/ẫn?"

Ta không nhịn được bật cười.

"Nếu nói về tà/n nh/ẫn, điện hạ mới là chẳng kém cạnh. Chiêu nhi mới năm tuổi, còn nhỏ như vậy, lúc ra đi không ngừng hỏi ta, tại sao phụ hoàng không tới thăm nhi, tại sao phụ hoàng không cho thái y chữa bệ/nh cho nhi? Hổ đ/ộc còn không ăn th!t con, mà chàng ngay cả cầm thú cũng không bằng!"

Ta và chàng vốn dĩ chẳng có tình ý gì, kiếp trước gả qua cũng chỉ tương kính như tân.

Ngày tháng ở hậu cung lạnh lẽo tịch mịch.

May mà ta có Chiêu nhi.

Ta chưa từng nghĩ dựa vào chàng để tranh đoạt gì, nguyện vọng duy nhất chỉ là mong chàng bình an thuận lợi lớn lên.

Thế nhưng ngay cả nguyện vọng đơn giản ấy cũng không thành hiện thực.

Bùi Thừa Dật lập tức đỏ bừng mặt.

Chàng bật dậy, cảm xúc vô cùng kích động.

"Chiêu nhi là con trai của ta, ta cũng không muốn nó ch*t!"

"Lúc đó ta không biết nó bệ/nh nặng, chỉ tưởng ngươi đang tranh sủng với Chu quý phi."

"Ta nghiêm khắc với Chiêu nhi là muốn bồi dưỡng nó làm trữ quân, tránh nó quá yếu đuối, ta sai ở đâu?"

Ta chưa từng thấy kẻ mặt dày vô sỉ đến thế.

"Chiêu nhi ch*t rồi ngươi chẳng thèm nhìn lấy một cái, vừa tới đã nói muốn lập con trai Chu quý phi làm Thái tử, đây gọi là chàng cũng đ/au lòng cho Chiêu nhi sao? Bùi Thừa Dật, nói ra chính chàng có tin không?"

Bùi Thừa Dật ngồi đối diện ta, khóe mắt chớp chốc đỏ hoe.

Chàng mệt mỏi quay đầu đi.

"Ta có thể làm gì? Quốc gia không thể một ngày không có trữ quân, ta cũng có nhiều quốc vụ phải bận rộn, nhưng điều này không có nghĩa là ta không đ/au lòng vì Chiêu nhi, còn có ngươi..."

"Sau khi ngươi qu/a đ/ời, ta vẫn chưa từng lập hậu."

Ta nghe những lời này chỉ cảm thấy hoang đường buồn cười.

Ta không biết sau khi ta qu/a đ/ời đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng lúc sống chàng đối xử với ta đã không tốt, ch*t rồi thì có thể tốt hơn được bao nhiêu?

Ta đứng dậy bước về phía cửa.

Chàng đột nhiên kéo tay ta lại.

"A Đường, nay ta chỉ còn mình nàng, ngay cả nàng cũng muốn rời bỏ ta sao?"

Ta từng chút một đẩy tay chàng ra.

Giờ chàng quay lại tìm ta.

Chẳng qua là sợ hãi mà thôi.

Chàng sợ bị Hoàng đế chán gh/ét, sợ không giữ được ngôi Thái tử.

Mà nay chỉ có nhà ta mới c/ứu được chàng.

Nhưng chàng đã tính sai.

Ta không những sẽ không c/ứu chàng.

Mà còn muốn gi*t chàng.

11

Gần đây Hoàng đế càng thêm trọng dụng Tam hoàng tử.

Còn đối với Bùi Thừa Dật thì nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.

Nhiều lần trong triều hội, Hoàng đế m/ắng Bùi Thừa Dật té t/át.

Trong dân gian đều đồn rằng, Hoàng đế e là muốn đổi Thái tử rồi.

Còn vài ngày nữa là đến đại điển thu tế.

Những năm trước việc tế lễ đều do Thái tử bồi giá cùng Hoàng đế.

Nhưng năm nay Hoàng thượng vẫn chưa x/á/c định để ai đi cùng tế lễ.

Cuối cùng, Bùi Thừa Dật không ngồi yên được nữa.

Đêm trước đại điển tế lễ, chàng dẫn người vây hoàng cung.

Cậu chàng là thống lĩnh cấm quân, nắm giữ binh mã toàn kinh thành.

Vừa khéo Lương phi di mẫu giữ ta lại cung trung tiểu trú, nên đêm này ta cũng ở trong cung.

Ta lệnh cung nhân canh giữ nghiêm ngặt cửa trước sau, lại bảo tiểu phòng bếp đun dầu nóng sôi sùng sục.

Nếu có kẻ dám xông vào, cứ thẳng tay dội lên.

Tiểu thái giám đi thăm dò vội vã trở về.

"Nương nương! Đám cấm quân kia dường như không hướng về cung chúng ta, mà lại đi về lãnh cung."

"Lãnh cung?"

Di mẫu nghi hoặc không hiểu, nhưng ta lại biết vì sao.

Bùi Thừa Dật kẻ đa tình này, việc đầu tiên khi vây cung vẫn là đi c/ứu Chu tần.

Bên ngoài náo động một hồi, bỗng nhiên im lặng.

Ta cùng di mẫu bước ra sân.

Phía xa lửa ch/áy bừng bừng.

Đột nhiên cửa cung bị gõ mạnh.

Dường như có người đang gọi tên ta.

"A Đường, là ta! Mau mở cửa!"

Danh sách chương

4 chương
27/05/2026 16:12
0
27/05/2026 17:23
0
27/05/2026 17:23
0
27/05/2026 17:23
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu