Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nếu nói trên đời này có ai sợ Bùi Tranh phá hỏng hôn sự của thiếp hơn cả, thì đó chính là di mẫu.
Người không thích thiếp.
Không.
Phải nói là, Người cực kỳ chán gh/ét thiếp.
Chán gh/ét đến mức dù Bùi Tranh chỉ muốn nạp thiếp làm thiếp, Người cũng chẳng nguyện ý, sợ đêm dài lắm mộng, đến cả kế "điệu hổ ly sơn" cũng phải dùng tới.
Trước khi Bùi Tranh rời cung, đã đặc biệt tới tìm thiếp.
"Cô phải ra ngoài vài ngày, ngươi không được đi đâu cả, hãy ngoan ngoãn đợi Cô trở về."
Chân mày Người nhíu ch/ặt.
Như thể bất an, đi được vài bước lại vội vã quay lại.
Nắm lấy vai thiếp, đáy mắt u tối trầm mặc:
"Tiểu nha đầu c/âm, Cô hứa với ngươi, Cô sẽ sớm trở về, ngươi nhất định phải đợi."
Thiếp không giãy giụa, cũng không gật đầu.
Chỉ trân trân nhìn vào mắt Bùi Tranh, thăm dò hé miệng.
Cổ họng nghẹn cứng, lồng ng/ực bức bối.
Cho đến khi bóng lưng Bùi Tranh tan biến vào màn đêm, thiếp vẫn chẳng thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Thiếp ngẩng đầu nhìn trời thật lâu, mới khẽ cười một cái.
Cười chính mình.
Mười năm rồi, vẫn chưa chịu từ bỏ.
Giống như lúc này đây——
"Lục Uyển Đào, ngươi là kẻ c/âm chứ có phải đi/ếc đâu, Cô hỏi ngươi, ngươi không nghe thấy sao?"
Thấy thiếp không đáp.
Bùi Tranh từng bước tiến lại gần.
M/áu tươi theo đầu ngón tay nhỏ giọt xuống đất, Người cũng chẳng hề bận tâm.
Hốc mắt thiếp nóng rực.
Miệng mở rồi lại khép.
Cổ họng như bị sắt nung đ/ốt qua, dính ch/ặt lại thành một khối.
Thiếp nhắm mắt, đợi bình tâm lại mới định đứng dậy, đã bị Trình Tuần ấn lại.
"Thái tử điện hạ sao lại nói lời ấy?"
Chàng giọng điệu kinh ngạc, che chắn trước người thiếp.
"Thần cùng Quận chúa quen biết từ thuở hàn vi, nàng từ nhỏ đã hoạt bát yêu cười, khẩu xán liên hoa. Sau khi Lục, Ninh nhị vị tướng quân vì nước quên thân, Quận chúa nhờ ơn hoàng ân được đón vào cung nuôi dưỡng, thần dùi mài kinh sử mười năm mới đỗ đạt công danh, mới có cơ hội gặp lại, được Hoàng hậu nương nương tứ hôn, cưới nàng làm thê tử."
"Những ngày này, thần không lúc nào không cảm thấy may mắn."
"Thê tử của thần những năm qua ở trong cung chắc hẳn được chăm sóc rất tốt, mới có thể giữ mãi bản tính, vẫn cứ lãng mạn ngây thơ, đủ để an ủi vo/ng linh dưới suối vàng, và bách tính Thương Châu vẫn luôn nhớ thương Quận chúa."
"Điện hạ lại nói, thê tử của thần... là một kẻ c/âm? Lại còn gán tội danh, ý đồ ngay trước mặt thần mà bức ép nàng?"
Chàng trầm giọng xuống.
Chính sắc nhìn về phía Hoàng thượng vốn đã đầy vẻ u uất.
Chắp tay, khom mình.
"Thần, khẩn cầu Bệ hạ giải hoặc."
"Lời nói, hành động của Thái tử điện hạ hôm nay, rốt cuộc là ý gì?"
04
Lời chất vấn này, đanh thép vang dội.
Giữa lúc cả điện xôn xao.
Thiếp ngẩn ngơ ngước nhìn Trình Tuần.
Ban nãy thiếp còn lấy làm lạ, chàng vốn chẳng phải người phô trương, sao lại công khai vạch trần chuyện riêng tư của thiếp và chàng.
Thì ra là... vì lúc này?
Lồng ng/ực dâng lên sự ấm áp.
Có người đứng ra làm chủ, hóa ra là cảm giác này sao?
Nắm tay đang siết ch/ặt của thiếp dần buông lỏng, bình thản ngước mắt, cùng chàng nhìn về phía Hoàng thượng.
Hoàng thượng dù không nhớ ra thiếp.
Nhưng không muốn mang tiếng "bạc đãi di cô của trung thần", nhất thời tức gi/ận, ho khan không dứt.
Bùi Tranh khựng bước, đứng giữa đại điện.
Di mẫu lại nhanh hơn Hoàng thượng một bước, tránh nặng tìm nhẹ:
"Trình khanh nói quá lời rồi."
"Thái tử coi Uyển Đào như muội muội ruột th!t , đối với nàng trước nay đều yêu thương hết mực, lời lẽ có chút nghiêm khắc, cũng chẳng qua là làm tròn trách nhiệm của người huynh trưởng, sao có thể gọi là bức ép?"
Ánh mắt cảnh cáo của Người lướt qua Trình Tuần, đổ dồn về phía thiếp.
Thiếp cùng Người nhìn nhau vài nhịp, không khỏi cười khổ.
Nhìn thiếp làm gì chứ?
Sự việc đã đến nước này, chẳng lẽ còn do thiếp làm chủ được sao?
Ánh mắt thiếp phiêu lãng sang Bùi Tranh.
Quả nhiên——
"Mẫu hậu nói bậy."
Lời di mẫu vừa dứt.
Người gần như ngay lập tức ngẩng đầu, nghiến răng nghiến lợi.
"Nhi thần cùng A Đào thanh mai trúc mã, nào có khi nào coi nàng là muội muội, nếu không phải tại Mẫu hậu——"
"Ngươi! C/âm miệng! Khụ khụ khụ..."
Hoàng thượng cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng lại tiếp tục ho dữ dội.
Đôi mắt đầy uy quyền trừng trừng nhìn Bùi Tranh, không cho phép Người nói thêm một lời.
"Phụ hoàng!"
Bùi Tranh lại vì nóng lòng mà thất thố.
Nghiến ch/ặt răng, quỳ sụp xuống.
"Nhi thần là thật lòng yêu thích A Đào, lúc đầu là chính người đã hứa, đợi nàng cập kê sẽ gả cho nhi thần làm thê! Nếu không phải tại nàng là kẻ c/âm, nhi thần sao lại——"
Dường như cuối cùng cũng tỉnh táo lại.
Người bỗng nghẹn lời, bàng hoàng ngước lên.
Sắc mặt Hoàng thượng đã xanh đen, ánh mắt đầy vẻ gi/ận dữ vì con không nên người.
Trên mặt di mẫu, chẳng còn chút huyết sắc.
Bùi Tranh chậm rãi cúi đầu.
Người muốn nói, nếu không phải chê thiếp là kẻ c/âm, Người sao lại để mặc di mẫu chọn lựa thiên kim nhà khác làm chính phi.
Lại sao lại thảm hại bị di mẫu tính kế.
Thừa lúc Người rời kinh, hỏa tốc gả thiếp cho Trình Tuần.
Nhưng Người không dám nói.
Nói ra chính là trái ý Thánh thượng.
Tiện thể kéo theo chuyện thiếp ở trong cung, ngồi vững cái tội quả ân của Hoàng thượng, chưa biết chừng ngay cả di mẫu cũng sẽ bị xử lý.
Thiếp vội vàng hạ mắt.
Mới phát hiện đôi bàn tay r/un r/ẩy đã được Trình Tuần lặng lẽ nắm ch/ặt.
"Đừng sợ."
Chàng nhìn vào mắt thiếp, không tiếng động nói.
Có gì mà phải sợ chứ.
Thiếp thầm nghĩ.
Lúc sợ nhất, đã qua lâu rồi.
Sự tĩnh lặng trong điện kéo dài rất lâu.
Cuối cùng——
"Thái tử thất nghi, ngôn hành vô trạng."
Hoàng thượng dần hồi phục tinh thần.
Thần tình mệt mỏi, khàn giọng tuyên bố: "Từ nay về sau cấm túc tại Đông cung, không có chỉ dụ không được ra ngoài."
"Bệ hạ! Không được ạ——"
Di mẫu hoảng lo/ạn.
Bùi Tranh cũng bỗng ngẩng đầu: "Phụ hoàng——"
"Đồ hỗn xược! Tất cả cho trẫm im miệng!!!"
Hoàng thượng đã vô cùng không vui.
Hai tay đ/ập mạnh xuống án thư, gi/ận dữ c/ắt ngang lời họ.
Di mẫu đổ ập xuống.
Bùi Tranh cũng hoàn toàn im bặt.
Khi quay đầu nhìn chằm chằm vào thiếp, đáy mắt đầy sự không cam lòng.
Thật lâu sau, Người cười lạnh một tiếng.
Tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, buông thõng bên người.
Để mặc m/áu tươi theo kẽ tay, nhỏ giọt, tích tụ thành một vũng m/áu đỏ thẫm nhỏ trên gạch lát nền.
Thiếp rủ mắt xuống.
Cho đến khi Bùi Tranh bị ngự tiền thị vệ áp giải rời khỏi đại điện, cũng không nhìn Người thêm lần nào nữa.
Hoàng thượng ho sặc sụa.
Sắc mặt lộ vẻ đỏ ửng bất thường.
Khi nhìn lại thiếp và Trình Tuần, giọng điệu đã mệt mỏi tột cùng.
"Thái tử sau khi s/ay rư/ợu thất đức, làm các ngươi chịu ủy khuất rồi."
"Hai người các ngươi tân hôn yến nhĩ, trẫm, còn chưa tặng lễ."
Người giơ tay, lệnh người lấy mười sải gấm, một đôi Như Ý vàng ngọc, ban cho Trình Tuần.
"Người đâu, chuẩn bị xe, đưa Quận chúa và Trình đại nhân... xuất cung."
05
Cho đến khi ngồi lên xe ngựa về nhà.
Thiếp và Trình Tuần đều không nói lời nào.
Im lặng, đợi đối phương lên tiếng trước.
Thiếp có chút thấp thỏm.
Biết Trình Tuần chắc chắn có rất nhiều điều muốn hỏi thiếp.
Ngay từ lần đầu Bùi Tranh gây khó dễ, chàng đã đoán được, thiếp giấu chàng rất nhiều điều.
Có lẽ, còn sớm hơn thế nữa.
Trước thọ yến một ngày, cung có chỉ dụ.
Nói di mẫu nhớ thiếp, lệnh thiếp mang theo phu quân mới cưới cùng đến dự.
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 17
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook