Sau khi được người mẹ kiểm soát nhận nuôi

Sau khi được người mẹ kiểm soát nhận nuôi

Chương 3

28/05/2026 02:00

Bên ngoài lại có một tia chớp rạ/ch ngang bầu trời, tiếp đó là tiếng sấm "ầm ầm" không dứt.

"Á!"

Từ trong phòng truyền đến một tiếng thét thảm thiết:

"Trả con lại cho tôi..."

【Kẻ cuồ/ng kiểm soát lại bị ảo giác rồi, đáng đời.】

【Thực ra mỗi lần trải qua một đêm mưa bão, tương đương với việc Chu Tri Vi phải trải qua nỗi đ/au con gái qu/a đ/ời và chồng ngoại tình một lần nữa. Thế nên trong cốt truyện, mỗi lần trải qua đêm mưa, sự kiểm soát bệ/nh hoạn của bà ta đối với nữ chính lại càng thêm đi/ên cuồ/ng. Haizz, cũng đáng thương thật.】

Thì ra là vậy.

Tôi gọi bảo mẫu đưa Chu Á đi ăn, rồi đẩy cửa phòng Chu Tri Vi ra. Kim chủ mẹ không thể xảy ra chuyện được.

6.

Cửa mở.

Chu Tri Vi đang cuộn tròn trong góc, thần trí hoảng lo/ạn, miệng lẩm bẩm:

"Á Á... Á Á của mẹ, con sẽ không ch*t đâu..."

"Tạch" một tiếng.

Tôi bật đèn, sải bước chạy về phía Chu Tri Vi.

"Mẹ ơi..."

Tôi vươn tay chạm vào trán bà ta. Ừm, hơi nóng. Chắc là phát sốt đến mức mê sảng rồi.

Tôi vừa định thu tay lại để ra ngoài gọi bảo mẫu vào, thì Chu Tri Vi bất ngờ vươn tay ôm ch/ặt lấy tôi:

"Á Á! Mẹ biết ngay là Á Á của mẹ vẫn còn sống mà."

Hơi thở ấm áp ập đến, tim tôi khẽ run lên. Trước khi xuyên đến đây, tôi là một đứa trẻ mồ côi. Mẹ viện trưởng nói, bà nhặt được tôi trong một đêm mưa. Từ khi biết nhận thức, tôi làm gì cũng phải tự mình gồng gánh. Nhưng mỗi khi đến đêm mưa bão, tôi cũng đã vô số lần tưởng tượng xem vòng tay của mẹ sẽ như thế nào.

Giờ phút này, tôi khép mi, nhìn Chu Tri Vi dường như đang chìm đắm trong những ký ức nào đó, tôi vươn tay vỗ nhẹ lưng bà ta, dịu dàng nói:

"Á Á ở đây, đang ở bên mẹ đây."

Tâm trạng của Chu Tri Vi bình ổn hơn chút ít, nhưng vẫn ôm ch/ặt lấy tôi không buông:

"Á Á đừng ch*t..."

"Vâng, Á Á sẽ không ch*t, sẽ mãi mãi ở bên mẹ. Nhưng bây giờ Á Á buồn ngủ quá, mẹ nằm xuống ngủ cùng Á Á được không ạ?"

Tôi dỗ dành Chu Tri Vi rời khỏi sàn nhà lạnh lẽo, nằm xuống chiếc giường mềm mại. Mưa bão đ/ập vào cửa sổ, sấm chớp rạ/ch ngang bầu trời mang theo những tiếng động k/inh h/oàng. Cơ thể Chu Tri Vi run lên bần bật, tôi vuốt ve đôi mày đang nhíu ch/ặt của bà ta:

"Mẹ ơi, không sợ đâu. Có Á Á ở đây rồi."

Chu Tri Vi mở to mắt nhưng ý thức vẫn không rõ ràng, miệng vẫn lẩm bẩm "Á Á". Bà ta chắc hẳn đã yêu thương đứa con gái của mình nhiều lắm, yêu đến mức "yêu ai yêu cả đường đi lối về", chỉ cần thấy điểm nào giống con gái mình là không chút do dự nhận nuôi. Yêu đến mức dù nữ chính có quậy phá thế nào, bà ta vẫn cưng chiều hết mực.

Sau khi tâm trạng Chu Tri Vi được xoa dịu, tôi gọi bảo mẫu vào cho bà ta uống th/uốc hạ sốt. Sau đó lại loay hoay đến tận nửa đêm, tôi mới quay về phòng ngủ.

7.

Sáng hôm sau.

Cơn mưa bão đã tạnh.

Khi tôi mở mắt ra, mặt trời đã lên cao quá ngọn tre. Bảo mẫu nói với tôi rằng Chu Tri Vi đã đưa Chu Á đến trường mới trước, còn dặn dò kỹ lưỡng là sau khi tôi tỉnh dậy thì đưa tôi đến trường làm thủ tục nhập học.

Tôi gật đầu, định mặc quần áo thì phát hiện trên tủ đầu giường có một chiếc kẹp tóc màu hồng mới tinh. Nó tinh xảo và đẹp hơn hẳn cái mà tôi nhặt được từ chỗ Chu Á.

"Đó là sáng nay phu nhân làm cho tiểu thư đấy. Phu nhân đã làm rất lâu rồi."

Thấy ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc kẹp tóc, bảo mẫu ân cần giải thích: "Cần tôi đeo giúp tiểu thư không?"

Cho tôi sao?

【Xong rồi, xong rồi, tối qua pháo hôi đã giúp kẻ cuồ/ng kiểm soát, kéo bà ta ra khỏi những ký ức đ/au khổ. Kẻ cuồ/ng kiểm soát sẽ không bắt đầu kiểm soát luôn cả pháo hôi đấy chứ?】

【Không nói gì khác, kẻ cuồ/ng kiểm soát cưng chiều pháo hôi thật đấy.】

【Kẻ cuồ/ng kiểm soát quay lại rồi!!!】

Dòng bình luận đột ngột dừng lại. Ánh mắt tôi cũng chuyển hướng về phía cửa.

"Không thích sao?"

Giọng Chu Tri Vi vẫn lạnh lùng, nhưng cả người bà ta lại vô thức căng thẳng. Hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng tôi lại chìm xuống.

"Không thích thì vứt đi..." bà ta cố tỏ ra không quan tâm.

"Không có đâu ạ, con rất thích, cảm ơn mẹ. Con sẽ đeo cả hai chiếc kẹp tóc mẹ tặng đến trường. Các bạn chắc chắn sẽ rất ngưỡng m/ộ con vì có một người mẹ tuyệt vời như vậy."

Nói rồi, tôi chạy tới nắm lấy tay Chu Tri Vi:

"Lần này tay mẹ có bị thương không ạ?"

Chu Tri Vi để mặc tôi cầm tay bà ta lật qua lật lại xem xét.

"Không. Sau này nếu có mưa bão, đừng có tùy tiện đến gần ta. Tự về phòng mà ngủ cho ngoan."

Bà ta cảnh cáo, nhưng ánh mắt nhìn tôi lại trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết.

"Mẹ ơi, tại sao ạ?"

Tôi hỏi, Chu Tri Vi không đáp. Tôi ôm chầm lấy eo bà ta:

"Nhưng cứ hễ mưa là con lại sợ. Con muốn mẹ ở bên cạnh con. Có được không ạ?"

Tôi ngước nhìn bà ta. Kim chủ mẹ không thể cứ mãi bị giam cầm trong vũng lầy ký ức được. Nếu bị dồn đến mức phát đi/ên, sau này ai nuôi tôi và Chu Á nữa?

"Biết rồi, con đúng là cái đồ bám người."

Bà ta đẩy tôi ra nhưng không đẩy nổi, giọng điệu đầy vẻ gh/ét bỏ.

"Nhưng mà, con chỉ muốn mãi mãi bám lấy mẹ thôi mà~"

"..."

8.

Chu Tri Vi đích thân lái xe đưa tôi đến trường mới.

Vừa vào lớp học mới, Chu Á đã khóc òa lên. Thấy tôi đến, em ấy nấc nghẹn:

"Chị gái x/ấu xa, chị đã nói chỉ cần em ngoan ngoãn xin lỗi mẹ là sẽ được gặp anh Văn Chiêu. Nhưng ở đây không có anh Văn Chiêu!"

Khi Chu Á nói câu này, Chu Tri Vi vẫn đang đứng sau lưng tôi. Quả nhiên, nghe đến hai chữ "Văn Chiêu", sắc mặt bà ta lạnh đi tức thì.

【Trời ơi, mọi người nhìn ánh mắt của kẻ cuồ/ng kiểm soát kìa, á/c liệt quá, cảm giác giây tiếp theo bà ta sẽ xông ra "xử lý" cả nhà nam chính mất.】

【C/ầu x/in nữ chính đừng khóc nữa, khóc thế này là hại cả nhà nam chính rồi.】

Không được! "Xử lý" người là phạm pháp đấy! Lỡ Chu Tri Vi vào tù thì ai nuôi tôi và Chu Á?!

Tôi vội bước lên, nắm lấy Chu Á:

"Em chỉ muốn anh Văn Chiêu chơi cùng thôi sao? Không cần người chị này nữa à? Rõ ràng tối qua em còn nói chị là người chị tốt nhất của em. Kết quả hôm nay lại nói chị là chị gái x/ấu xa, Á Á là đồ nói dối. Hu hu hu..."

Nói rồi, tôi cũng òa khóc nức nở. Khóc còn dữ dội hơn cả Chu Á, ra vẻ như không có Chu Á thì tôi không sống nổi.

Chu Á ngây người. Em ấy sụt sịt mũi:

"Chị ơi, vậy em không cần anh Văn Chiêu nữa. Chị đừng khóc, sau này em chỉ chơi với mỗi chị thôi."

Chu Tri Vi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà thực hiện kế hoạch "xử lý" người nữa, vội vàng bước lên dỗ dành đứa con đang đột nhiên bùng n/ổ là tôi.

Danh sách chương

5 chương
27/05/2026 16:36
0
27/05/2026 16:36
0
28/05/2026 02:00
0
28/05/2026 02:00
0
28/05/2026 02:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu