Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
「...Văn tổng hiện tại là Trần Hạ Hạ cứ nhất quyết chen chân vào, bắt Văn tổng đơn phương chấm dứt hợp tác với nhà họ Lưu, khiến nhà họ Lưu hiện tại tổn thất nặng nề. Còn nữa, còn nữa, Lưu Linh San đã mang th/ai con của Văn tổng, giờ còn bị Trần Hạ Hạ ép phải đi ph/á th/ai.」
「...」
Những lời bàn tán vẫn tiếp tục, lửa gi/ận trong lòng tôi bùng lên.
Lưu Linh San đúng là có chút bản lĩnh.
Có thể bóp méo sự thật đến mức này, lại còn khiến chuyện này lan truyền rộng rãi trong tập đoàn Văn thị. Chuyện này đã gây ảnh hưởng x/ấu đến danh dự của tôi và Văn Tu, tôi không thể cứ thế mà bỏ qua.
Tôi đẩy cửa buồng vệ sinh bước ra ngoài.
Đám người đang bàn tán xôn xao thấy tôi liền im bặt.
Khi tôi bước ra khỏi nhà vệ sinh, nghe thấy họ nói với vẻ sợ hãi: "Vừa rồi hình như là bạn gái hiện tại của Văn tổng, Trần Hạ Hạ, bị cô ta nghe thấy chúng ta nói x/ấu, cô ta không đuổi việc chúng ta chứ?"
"Không... không đâu! Với lại chúng ta nói là sự thật mà!"
Không thèm để ý đến mấy người phía sau, tôi đi thẳng vào thang máy, lên tầng cao nhất.
Định kể chuyện này cho Văn Tu nghe.
Không ngờ vừa ra khỏi thang máy, đã đón nhận một giọng điệu mỉa mai:
"Ôi chao, tôi tưởng ai đến, hóa ra là tiểu tam Trần Hạ Hạ à!"
11
Người nói là Lâm Lâm, một trong những thư ký của Văn Tu.
Tôi biết cô ta thích Văn Tu, nhưng tôi không để tâm.
Dù sao người thích Văn Tu nhiều vô kể, tâm địa tôi cũng không hẹp hòi đến thế.
Chỉ là trước đây dù Lâm Lâm có gh/en gh/ét tôi trong lòng, ngoài mặt vẫn tỏ ra lấy lòng.
Hôm nay vậy mà lại trực tiếp tuyên chiến với tôi...
"Trần Hạ Hạ, nếu là tôi, tôi đã tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống từ lâu rồi, không có mặt mũi nào mà còn đến công ty tìm Văn tổng nữa."
Lời của Lâm Lâm vẫn tiếp tục.
Tôi đi đến trước mặt cô ta, lạnh lùng lên tiếng: "C/âm miệng! Trong lúc chưa có bằng chứng, xin đừng tùy tiện tung tin đồn thất thiệt."
"Tin đồn? Xì, đến giờ này cô còn già mồm nhỉ! Trần Hạ Hạ, đợi đến khi Lưu Linh San dựa vào đứa bé trong bụng mà gả vào nhà họ Văn, tôi xem cô còn kiêu ngạo được bao lâu!"
"Cô đúng là đồ đĩ thõa, đồ tiện nhân! Cô căn bản không xứng ở bên cạnh Văn tổng của chúng tôi..."
Bộ mặt của Lâm Lâm dần trở nên vặn vẹo.
Lời nói ra cũng ngày càng khó nghe.
Tôi giơ tay.
"Chát!" Một cái t/át giáng thẳng vào mặt cô ta.
"Sau này có kiêu ngạo được hay không tôi không biết, nhưng hiện tại, cô m/ắng một câu, tôi tặng cô một cái t/át."
Tôi ra tay rất mạnh.
Một bên mặt của Lâm Lâm nhanh chóng sưng vù lên.
Cô ta ôm mặt nhìn tôi đầy không thể tin nổi: "Cô là đồ tiện nhân, cô dám..."
Lời chưa dứt: "Chát!"
Tôi lại tặng thêm một cái t/át nữa.
Lần này tôi đ/á/nh bên còn lại, để mặt cô ta đối xứng hai bên.
"Trần Hạ Hạ, tôi liều mạng với cô!"
Lâm Lâm phát đi/ên lao về phía tôi.
Văn Tu nghe thấy động tĩnh chạy từ văn phòng ra, ôm tôi vào lòng, một cước đ/á văng Lâm Lâm.
Lâm Lâm bị đ/á ngã xuống đất, hồi lâu vẫn chưa hoàn h/ồn.
Tôi nhướng mày nhìn Văn Tu: "Đàn ông sao có thể đ/á/nh phụ nữ chứ?"
"Anh đ/á/nh khi nào? Anh rõ ràng là dùng chân đ/á. Cô ta sắp đ/á/nh em rồi, anh mà không phản kháng, cứ khư khư giữ cái nguyên tắc quân tử động khẩu không động thủ, thế chẳng phải anh là đồ ngốc à?"
Tôi: "..."
Ừm, nghe cũng có lý.
12
"Đã xảy ra chuyện gì?" Thấy tôi không bị thương, Văn Tu lúc này mới hỏi.
Tôi chưa kịp lên tiếng, Lâm Lâm đã giành nói trước: "Văn tổng, cô ta đ/á/nh tôi." Đối mặt với Văn Tu, giọng Lâm Lâm trở nên õng ẹo.
Khiến tôi buồn nôn không chịu nổi.
Văn Tu sững người.
Trong ánh mắt đầy kỳ vọng của Lâm Lâm, Văn Tu cầm tay tôi lên thổi thổi: "Bảo bối, tay đ/á/nh đ/au không em?"
"Cũng tạm." Tôi thản nhiên đáp.
Thấy vậy, Lâm Lâm tức đến mức suýt chút nữa không thở nổi, ngất lịm đi.
Không thèm để ý đến Lâm Lâm, tôi kể hết những gì nghe thấy và nhìn thấy kể từ khi vào Văn thị cho Văn Tu nghe.
Nghe xong, gương mặt Văn Tu hoàn toàn trầm xuống.
"Xem ra lời cảnh báo trước đó với Lưu Linh San vẫn còn quá nhẹ nhàng!"
Văn Tu thầm tính toán xem nên đối phó với Lưu Linh San thế nào.
Tôi đề nghị: "Báo cảnh sát đi! Không chỉ Lưu Linh San, những kẻ lan truyền tin đồn trong công ty cũng phải chịu ph/ạt." Tôi liếc nhìn Lâm Lâm một cái.
Cô ta vốn đang bình tĩnh bỗng biến sắc.
Thần sắc không tự nhiên lên tiếng: "Nếu báo cảnh sát làm lớn chuyện, người mất mặt là nhà họ Văn đấy."
"Hừ!" Tôi kh/inh bỉ cười lạnh, "Chỉ có kẻ làm việc mờ ám mới sợ làm lớn chuyện mà thôi."
Văn Tu phụ họa: "Đúng thế, chúng ta có làm chuyện gì x/ấu đâu, sợ mất mặt cái gì chứ?"
Nói đoạn, Văn Tu lập tức liên lạc với cảnh sát.
Một giờ sau, tôi, Văn Tu, Lưu Linh San và Lâm Lâm ngồi trong văn phòng đồn cảnh sát.
Cảnh sát điều tra ra, tin đồn là do Lưu Linh San và Lâm Lâm liên kết tung ra.
Lâm Lâm mặt mày xám ngoét.
Lưu Linh San vẫn già mồm: "Tôi không nói dối, đứa bé trong bụng tôi chính là của anh Văn Tu."
"Cô có bằng chứng gì không?"
"Có!" Lưu Linh San khẳng định chắc nịch.
Nghe vậy, tôi tập trung tinh thần.
Tôi vốn đã nghi ngờ Lưu Linh San có quân bài tẩy.
"Bằng chứng gì?"
Dưới sự truy hỏi của cảnh sát, Lưu Linh San đắc ý trừng mắt nhìn tôi, lên tiếng: "Hai tháng trước, tại khách sạn 5 sao Tinh Hải, anh Văn Tu đã thuê phòng với tôi."
"Cô nói dối!" Văn Tu trầm mặt.
Cảnh sát hỏi tiếp: "Cụ thể là ngày nào?"
"Ngày 20 tháng 10."
13
Nghe thấy câu trả lời này, tôi ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
Bên cạnh, vẻ mặt gi/ận dữ của Văn Tu cũng trở nên bình tĩnh.
Cảnh sát lập tức liên lạc với khách sạn, kiểm tra camera.
Đoạn ghi hình nhanh chóng được gửi tới.
Trong video, ngày hôm đó Văn Tu và Lưu Linh San quả thực đều xuất hiện tại khách sạn Tinh Hải.
Không chỉ vậy, hồ sơ camera còn cho thấy Văn Tu và Lưu Linh San lần lượt vào cùng một căn phòng.
Nhìn thấy camera, chính bản thân Văn Tu cũng thấy hoang mang.
"Anh quả thực chưa từng vào căn phòng đó mà vợ ơi~" Anh hoảng hốt nắm lấy tay tôi.
Tôi vỗ vỗ tay anh trấn an.
"Thấy chưa? Đứa bé trong bụng tôi đúng là con của anh Văn Tu! Thế nên tôi không hề tung tin đồn."
Có chỗ dựa, giọng Lưu Linh San cũng to hơn hẳn.
Cảnh sát nhìn Văn Tu: "Chuyện này là thế nào?"
Tôi lúc này mới thong dong lên tiếng: "Người vào phòng của Lưu Linh San không phải là Văn Tu."
"Sao có thể chứ? Cô coi những người có mặt ở đây là đồ ngốc à?"
Chương 6
Chương 7
Chương 10
Chương 11
9
Chương 5
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook