Tua lại

Tua lại

Chương 6

25/05/2026 19:26

Theo cốt truyện gốc, đây là lúc tôi nên mềm lòng.

Các bình luận chạy rất nhanh.

【Ngược tâm quá.】

【Nữ chính nên quay đầu thôi.】

【Anh ta thực sự biết sai rồi.】

Tôi chống ô đi xuống lầu.

Bùi Vọng nhìn thấy tôi, ánh mắt sáng lên.

"A Ninh."

Giọng anh ta khản đặc.

"Anh sai rồi."

"Anh thực sự biết sai rồi."

Tôi đứng trên bậc thềm.

Nước mưa chảy dọc theo mép ô xuống.

"Biết sai rồi, thì sao nữa?"

Bùi Vọng ngẩng đầu nhìn tôi.

"Anh bù đắp cho em."

"Anh trả lại tất cả mọi thứ cho em."

"Sau này anh chỉ yêu mình em."

Tôi hỏi:

"Công ty của tôi có quay lại được không?"

Anh ta sững người.

"Ba năm của tôi có quay lại được không?"

Đôi môi anh ta r/un r/ẩy.

"Cuộc đời bị anh h/ủy ho/ại của tôi, có quay lại được không?"

Bùi Vọng khóc lóc lắc đầu.

Tôi gật đầu.

"Vậy anh khóc cái gì?"

Ánh sáng cuối cùng trên mặt anh ta vụt tắt.

Tôi quay người lên lầu.

Lần này, thời gian không hề quay ngược.

Trên cổ tay không xuất hiện con số mới nào.

Bùi Vọng cũng không sống lại từ cái ch*t.

Trong tiếng mưa, các bình luận im lặng rất lâu.

Sau đó, một dòng mã lỗi từ từ hiện ra.

【Nữ chính từ chối tha thứ.】

【Kết cục không thể tạo lập.】

【Hệ thống cốt truyện sụp đổ.】

Tôi đứng sau cửa kính, mỉm cười.

Bầu trời nứt ra như trang giấy.

Bên rìa thành phố lộ ra những mảng trắng xóa.

Người qua đường từng người một đứng yên tại chỗ.

Có người nửa khuôn mặt còn chưa vẽ xong.

Có người lặp đi lặp lại cùng một câu trong miệng.

"Bùi tổng thực sự rất yêu cô Hứa."

"Cô Hứa sẽ mềm lòng thôi."

"Họ nhất định sẽ hạnh phúc."

Bùi Vọng k/inh h/oàng nhìn tất cả những điều này.

"Hứa Ninh, thế giới biến mất rồi, chúng ta phải làm sao?"

Tôi nhìn anh ta.

"Vậy thì biến mất thôi."

Anh ta lắc đầu, lùi lại phía sau.

"Em không thể làm vậy."

"Ở đây có tất cả mọi thứ của chúng ta."

Tôi bước đến trước mặt anh ta.

Những dòng chữ trên người anh ta bắt đầu bong tróc.

【Thâm tình.】

【Nhẫn nhịn.】

【Tân quý giới kinh doanh.】

【Nam chính định mệnh.】

【Đỉnh cao của màn truy thê hỏa táng tràng.】

Từng lớp từng lớp rơi xuống.

Thứ còn sót lại cuối cùng, là một kẻ ngoại tình, đ/âm sau lưng, tr/ộm công ty của vợ.

Bùi Vọng cúi đầu nhìn chính mình.

Anh ta như lần đầu tiên nhìn rõ bản thân.

"Hóa ra không có câu chuyện này, tôi chẳng là gì cả."

Tôi nói: "Bây giờ anh mới biết sao?"

Ở trung tâm thế giới hiện lên một cuốn sách khổng lồ.

Trang sách lật mở.

Bên trong viết đầy cuộc đời của tôi.

【Cô ấy sẽ yêu anh ta.】

【Cô ấy sẽ h/ận anh ta.】

【Cô ấy sẽ tha thứ cho anh ta.】

【Cô ấy sẽ sống hạnh phúc cùng anh ta.】

Mỗi câu đều đang kéo tôi quay lại.

Tôi lật từng trang từng trang.

Lật đến cuối cùng.

Nơi đó vốn dĩ nên viết kết cục.

Giờ chỉ còn lại khoảng trắng.

Các bình luận xuất hiện lần cuối.

【Cô viết rồi, thì sẽ không bao giờ quay lại được nữa.】

【Không có nam chính, cô còn tính là nữ chính không?】

【Không có câu chuyện, cô là cái gì chứ?】

Tôi cầm lấy cây bút.

Viết xuống câu đầu tiên.

【Tôi không làm nữ chính nữa.】

Câu thứ hai.

【Tôi tên Hứa Ninh.】

Câu thứ ba.

【Cuộc đời của tôi, không cần phải kết thúc bằng Bùi Vọng.】

Bùi Vọng gọi tôi ở phía sau.

"A Ninh."

Tôi không quay đầu lại.

Thế giới phía sau vỡ vụn thành những mảnh giấy đầy trời.

Trong những mảnh giấy đó có đám cưới của chúng ta.

Có lời sám hối của anh ta.

Có cái gọi là ngoại truyện viên mãn.

Còn có câu nói gây buồn nôn kia:

【Sau khi câu chuyện kết thúc, tôi và Bùi Vọng có một cuộc sống hạnh phúc.】

Tôi giơ tay, x/é nát nó.

09

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong phòng bệ/nh.

Ngoài cửa sổ nắng rất đẹp.

Mùi nước sát trùng hơi nồng.

Y tá đẩy cửa bước vào, thấy tôi mở mắt thì thở phào nhẹ nhõm.

"Cô cuối cùng cũng tỉnh rồi."

Tôi há miệng.

Cổ họng rất khô.

Y tá rót nước cho tôi.

"Còn nhớ mình tên là gì không?"

Tôi nắm ch/ặt chiếc cốc.

Lần này, không có bất kỳ thế lực nào trả lời thay tôi.

Tôi nói: "Hứa Ninh."

Y tá cúi đầu ghi chép.

"Người nhà đâu ạ?"

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới lầu có một cái cây.

Lá cây được nắng chiếu vào sáng rực.

"Không có."

"Sau này cũng không cần có."

Ngày xuất viện, thời tiết cũng rất đẹp.

Tôi đi ngang qua một hiệu sách.

Trong tủ kính bày một cuốn sách mới.

Trên bìa viết:

《Bùi Vọng và Hứa Ninh: Tình yêu định mệnh》

Tôi dừng bước.

Trang sách tự lật mà không có gió.

Bên trong truyền đến giọng nói quen thuộc của Bùi Vọng.

"A Ninh, anh sai rồi."

Tôi liếc nhìn một cái.

Bước vào tiệm, m/ua cuốn sách đó.

Nhân viên hỏi tôi có cần gói quà không.

Tôi nói không cần.

Ở góc phố có một chiếc thùng rác.

Bên cạnh dựng một tấm biển cấm lửa.

Tôi lật mở trang đầu tiên.

Trang đó viết:

【Sau khi câu chuyện kết thúc, tôi và Bùi Vọng có một cuộc sống hạnh phúc.】

Tôi lấy bật lửa trong túi ra.

Ngọn lửa li /ếm lên trang giấy.

Lần này, không có khởi động lại.

Không có sửa chữa.

Không có ai ngăn cản tôi.

Trong ánh lửa, bình luận cuối cùng giãy giụa hiện ra.

【Nữ chính sao có thể đ/ốt ch/áy câu chuyện của chính mình?】

Tôi ném cuốn sách đã ch/áy một nửa vào thùng rác.

"Bởi vì tôi không thích."

Danh sách chương

3 chương
25/05/2026 19:26
0
25/05/2026 19:26
0
25/05/2026 19:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu