Công chúa và Kỵ sĩ

Công chúa và Kỵ sĩ

Chương 3

24/05/2026 15:50

Đôi môi bị cậu ta hôn đến mức sưng đỏ. Vậy mà tôi vẫn không phục, đôi mắt đỏ hoe hung dữ lao vào cắn cậu ta. Lục Gia Ngôn không nhớ rõ mình đã nảy sinh ý nghĩ dơ bẩn này với Mạnh Hoài Hy từ khi nào. Có lẽ là năm lớp 11, khi cậu ta mới chuyển đến Bắc Kinh.

Vì có gương mặt cực kỳ ưa nhìn, thành tích học tập lại xuất sắc nên cậu ta rất được các bạn nữ chào đón. Thế nhưng, đám nam sinh trong lớp lại chẳng mấy hoan nghênh cậu học sinh chuyển trường từ huyện nhỏ này. Họ luôn lén lút chế giễu cậu ta là con riêng của nhà họ Mạnh. Cậu ta không biết phải biện bạch thế nào, ngược lại là Mạnh Hoài Hy không nhìn nổi nữa. Cô chỉ thẳng vào đám nam sinh đó mà m/ắng: "Nhà tôi không có con riêng, Lục Gia Ngôn là con trai bạn của bố tôi, cái miệng các người tốt nhất nên sạch sẽ một chút, để tôi nghe thấy lần nữa thì đừng trách tôi."

M/ắng xong, tiểu thư đài các liền kiêu ngạo kéo cậu ta đi, gh/ét bỏ ra mặt: "Cậu thế này làm mất mặt nhà tôi lắm, cậu có biết không?"

Cậu ta biết, Mạnh Hoài Hy thực ra không x/ấu, chỉ là do được bố mẹ nuông cưng nên hơi nổi lo/ạn. Cô là một cô gái rất đáng yêu. Mạnh Hoài Hy sẽ vì m/ua được một chiếc váy đẹp mà vui vẻ xoay vòng vòng trong phòng khách. Cô còn không biết chán mà hỏi cún cưng trong nhà xem mình có phải là công chúa xinh đẹp nhất thế giới hay không. Cún cưng vểnh mông, vẫy đuôi trước mặt cô, cô liền khen nó là hiệp sĩ trung thành nhất của mình. Thế nhưng, khi quay người nhìn thấy Lục Gia Ngôn đứng trên cầu thang, cô lại ngẩng đầu hừ lạnh hai tiếng đầy tức gi/ận.

Cậu ta khao khát một cô gái tràn đầy sức sống và yêu gh/ét phân minh như vậy. Cho nên luôn không kiềm chế được mà bị cô thu hút. Thở dài một tiếng, Lục Gia Ngôn nhận mệnh đứng dậy, lấy từ trong ngăn kéo ra bức ảnh đã được cậu cất giấu kỹ càng. Người trong ảnh, chính là Mạnh Hoài Hy. Năm đó cô 18 tuổi, mặc một chiếc váy lễ phục màu vàng ấm, phía sau thắt một chiếc nơ to đùng, trông như một con mèo Ba Tư cao quý mà kiêu kỳ. Bức ảnh này là do cô tiện tay vứt trên bàn trà, cậu đã lén cất giữ suốt hai năm.

04

Sáng sớm hôm sau, tôi quầng thâm mắt, lén lút lẻn vào phòng Lục Gia Ngôn lần nữa. Đêm qua trằn trọc cả đêm, cầm điện thoại xem đi xem lại bức ảnh chụp được mà chẳng thể nhận ra rốt cuộc Lục Gia Ngôn đã làm chuyện x/ấu với ảnh của ai. Thế nên sáng sớm, thấy cậu ta ra ngoài chạy bộ, tôi liền vội vàng vào phòng cậu ta. Tôi nhất định phải tìm ra bức ảnh đó, chuyện đêm qua tôi đã thua một bậc, phải thắng lại mới được.

Rèm cửa phòng cậu ta kéo kín mít, chỉ để lại một tia sáng, cả căn phòng chìm trong bóng tối. Vừa vào cửa, tôi đã ngửi thấy một mùi kỳ lạ. Cúi đầu nhìn thấy trong thùng rác có nửa thùng khăn giấy, vo viên dúm dó chất đống với nhau. Đọc qua bao nhiêu tiểu thuyết ngôn tình, tôi đương nhiên biết những tờ giấy này dùng để làm gì. Mặt tôi đỏ bừng lên, không nhịn được mà cảm thán: "Người trẻ tuổi sức khỏe tốt thật..."

Tôi lục tung phòng cậu ta một hồi lâu, cuối cùng tìm thấy bức ảnh dưới gối của cậu ta. Đang vui vẻ cầm bức ảnh, khom lưng chuẩn bị chuồn ra ngoài thì bỗng đụng phải một lồng ng/ực rộng lớn. Lục Gia Ngôn bật đèn cửa phòng, nhướng mày, không nói một lời nhìn chằm chằm vào tôi. Bị bắt quả tang tại trận, tôi chột dạ vô cùng, sợ cậu ta phát hiện tôi đến để ăn tr/ộm ảnh. Tôi như kẻ giấu đầu hở đuôi, vội giấu tay ra sau lưng. Nhưng tất cả những điều đó đã bị cậu ta thu hết vào tầm mắt.

Lục Gia Ngôn đóng cửa lại, từng bước ép sát, dồn tôi vào trước bàn máy tính. Cậu ta vươn tay ra: "Đưa đây."

Tôi lắc đầu: "Không đưa."

Cậu ta thở dài. Vốn dĩ cậu ta đã cao lớn, tay lại dài, chỉ một tay vòng ra sau lưng đã dễ dàng kh/ống ch/ế cổ tay tôi, gi/ật lấy bức ảnh. Sau đó, cậu ta cong môi cười đầy ẩn ý, cúi mắt nhìn tôi: "Muốn biết đây là ai không?"

Tôi ngước mắt nhìn cậu ta, hừ lạnh: "Ai thèm biết chứ."

Cậu ta khẽ cười, ngón tay thon dài giơ bức ảnh lên, lật ngược lại đưa đến trước mắt tôi, từng chữ từng chữ nói: "Người trong ảnh là cậu."

Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt, không thể tin nổi. Nhưng tôi nhìn thấy rõ ràng người trong bức ảnh polaroid ép plastic đó chính là mình. Tôi đang ngồi xổm trước chiếc bánh kem cao bằng người, ngước đầu nheo mắt cười với ống kính, phía sau chiếc nơ lớn là tấm lưng trần lộ ra một mảng rộng.

"Tại sao cậu lại cất ảnh của tôi?"

Cậu ta giữ lấy eo tôi, nhấc bổng tôi đặt lên bàn máy tính. Cánh tay chắc khỏe chống hai bên người tôi, giam tôi trong lòng cậu ta. Khóe môi mang theo nụ cười x/ấu xa: "Cậu nói xem tại sao?"

"Tôi làm sao biết được..."

Lời vừa dứt, cậu ta cúi đầu hôn lên môi tôi. Sau đó, một tay giữ gáy, một tay đỡ thắt lưng tôi, ép tôi phải ngửa cổ ra. Chóp mũi chạm nhau, hơi thở quấn quýt, cậu ta không hề thăm dò mà trực tiếp cạy mở hàm răng tôi. Càng hôn, bàn tay đặt trên eo tôi càng siết ch/ặt, có khoảnh khắc như muốn khảm tôi vào cơ thể cậu ta vậy. Lúc tôi dậy còn chưa kịp mặc đồ lót, qua lớp váy hai dây mỏng manh, cậu ta có thể cảm nhận được sự mềm mại của tôi, còn tôi cũng cảm nhận được cơ bắp rắn chắc của cậu ta.

Trong lúc dây dưa triền miên, những sợi chỉ bạc mỏng manh vô tình kết nối. Tôi bị cậu ta hôn đến mơ màng, cuối cùng thở dốc từng hơi. Dây áo trong lúc giằng co đã sớm trượt xuống cánh tay. Vùng ng/ực trắng nõn cùng một nửa bầu ng/ực lấp ló đều thu hết vào tầm mắt Lục Gia Ngôn. Cậu ta thở dốc, theo bản năng cúi đầu muốn hôn tiếp, nhưng lại bị tôi phản ứng kịp thời t/át cho một cái.

"Đồ khốn!"

Cậu ta không vì cái t/át này mà tức gi/ận, ngược lại còn thong thả kéo dây áo trượt trên cánh tay tôi đặt lại lên vai: "Biết tại sao chưa?"

"Vì tôi thích cậu."

Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn cậu ta: "Cậu... thích tôi? Cậu bị m/ù à? Không đúng... cậu bị bệ/nh à?"

Cậu ta hơi tiến lại gần, một tay nâng mặt tôi, ngón cái không mấy dịu dàng xoa xoa đôi môi đang sưng đỏ vì nụ hôn của tôi.

Danh sách chương

5 chương
24/05/2026 14:52
0
24/05/2026 14:52
0
24/05/2026 15:50
0
24/05/2026 15:49
0
24/05/2026 15:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu