Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Á! Đừng gọi tên tôi! Không phải tôi hại cậu! Không phải tôi!”
Cô ta gào thét x/é lòng, đám mèo trên bậu cửa sổ h/oảng s/ợ bỏ chạy tán lo/ạn.
Tôi bước tới, lo lắng nắm lấy đôi vai cô ta.
“Tiếu Tiếu, em bị sao thế?”
Khi bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy hình bóng mình trong mắt cô ta.
Trong khoảnh khắc, khuôn mặt tôi biến thành khuôn mặt của Lý Hồng.
“Á!”
Từ Tiếu Tiếu đẩy mạnh tôi ra, bản thân lảo đảo ngã ngồi xuống đất, nước mắt lã chã rơi xuống.
“Đều là Tô Gia Duyệt làm! Là mẹ nó muốn nhận cậu làm đồ đệ, nó gh/en tị với cậu nên mới bày ra bao nhiêu chuyện để vu khống cậu! Là nó bảo tôi đ/á/nh cậu! Tất cả đều là nó sai khiến tôi làm! Cậu đừng tìm tôi!”
Tô Gia Duyệt lao tới bịt miệng cô ta lại.
“Cậu đừng nói bậy! Tôi không làm!”
“Chính là cậu! Là cậu ép cậu ấy đi ch*t! Di thư cũng là cậu viết! Tất cả đều là cậu làm!”
“Cái này… chuyện gì thế này…”
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, không thể tin nổi nhìn hai kẻ đang lăn lộn cấu x/é dưới đất.
“Lý Hồng bị vu khống sao?”
“Cái gì gọi là Lý Hồng bị ép ch*t? Chẳng phải cậu ấy t/ự s*t sao?”
Tô Gia Duyệt đi/ên cuồ/ng muốn Từ Tiếu Tiếu im miệng, nhưng giọng nói của cô ta trong mắt Từ Tiếu Tiếu chẳng khác nào bùa đòi mạng.
“Đều là chủ ý của cậu, là cậu tự bỏ th/uốc vào cốc nước, Lý Hồng không hề giả làm em họ cậu! Cậu ấy chỉ là kẻ sai vặt, cái gì cũng nghe lời cậu! Những tấm ảnh đó là cậu ép Lý Hồng chụp! Cậu ấy không ăn cắp đồ! Cậu ấy không làm gì cả! Tất cả đều là do cậu ép!”
Từ Tiếu Tiếu đã hoàn toàn phát đi/ên, như một chiến binh ôm bom liều ch*t muốn lôi kéo tất cả mọi người cùng xuống địa ngục.
“Còn cậu nữa! Cậu cũng là đồng phạm! Cậu còn quấy rối tình dục Lý Hồng!” Cô ta chỉ tay vào Tề Triều Dương: “Đồ con hoang! Con của kẻ thứ ba thì có tư cách gì mà coi thường tôi!”
Biểu cảm của Tề Triều Dương thay đổi.
Khi bị Từ Tiếu Tiếu chỉ mặt điểm tên trước đám đông, khuôn mặt cậu ta chỉ mang vẻ lạnh lùng cao ngạo.
Nhưng khi hai chữ “con hoang” lọt vào tai, cậu ta trở nên u ám như cơn giông bão ập xuống vào ngày hè oi ả.
“Cái gì! Con hoang! Chẳng phải cậu ta là đại thiếu gia nhà giàu sao!”
“Trời ơi, đây là những thứ mà chúng ta có thể nghe miễn phí sao?”
Tôi vô cảm nhìn màn kịch này.
Cãi nhau đi, x/é x/á/c nhau đi, lôi hết những thứ dơ bẩn ra ngoài, lăn lộn gào khóc trước mặt mọi người đi, đừng có giả vờ cao thượng ngây thơ vô tội nữa, l/ột bỏ cái lớp da người này ra đi.
Cuối cùng, màn kịch này kết thúc bằng việc Tề Triều Dương đ/ập ghế vào đầu Từ Tiếu Tiếu.
Với tư cách là giáo viên, tôi đã báo cảnh sát.
Ngoài Từ Tiếu Tiếu được đưa đến bệ/nh viện, hai kẻ còn lại đều bị cảnh sát đưa đi điều tra về việc thế nào là “bị ép ch*t”.
Ngày cuối cùng của học kỳ cũng kết thúc, kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng đã tới.
11
Tôi gặp mẹ của Lý Hồng lần đầu tiên tại đồn cảnh sát.
Bà g/ầy gò, khô héo như một bó củi sắp ch/áy hết, để kiểu tóc ngắn phổ biến của phụ nữ trung niên, màu đỏ nâu đã phai gần hết để lộ ra từng sợi tóc bạc, khoác trên mình bộ quần áo rẻ tiền.
Chỉ cần nhìn đôi bàn tay bà đưa ra, người ta có thể biết được nửa đời trước bà đã vất vả đến nhường nào.
“Con tôi không phải t/ự s*t sao? Là ai đã hại nó!”
Trên khuôn mặt hốc hác, đôi mắt bà r/un r/ẩy không ngừng.
“Cảnh sát vẫn đang điều tra. Thực ra Lý Hồng đã bị b/ạo l/ực học đường rất lâu, những kẻ đó còn đổ oan cho cậu ấy, khiến ai cũng nghĩ cậu ấy là một đứa trẻ hư.”
“B/ạo l/ực học đường? Khi nào, tôi… sao tôi lại chẳng biết gì cả?”
Nhìn dáng vẻ hoảng hốt bất an của bà, tôi không khỏi thở dài.
Khi con người đang chật vật sinh tồn, cảm nhận về những người thân cận thường trở nên cùn mòn.
Chỉ khi trên mặt con cái xuất hiện những vết s/ẹo rõ mồn một, hoặc phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết, họ mới chịu ngẩng cái đầu vốn bị cuộc sống đ/è nặng lên để nhìn ngó vài cái.
“Di thư của Lý Hồng thực ra là giả, những lời đó không phải do cậu ấy viết.”
Nhắc đến di thư, gò má mẹ Lý Hồng co gi/ật hai cái, đôi môi khô khốc mím ch/ặt lại, đôi vai co rúm đi.
Tôi nắm lấy bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của bà, chiếc nhẫn vàng trước ng/ực nóng rực lên.
Tôi thoáng cảm nhận được cảm xúc trên người bà, đó là một cảm giác rất khó mô tả.
Giống như đang ch*t đuối ngạt thở, hay bị cát lún ch/ôn vùi, dài đằng đẵng, tuyệt vọng, không thở nổi mà cũng chẳng ch*t được.
Bà không có quá nhiều nước mắt, mỗi khi sắp rơi lại bị bà cố gắng hít mũi để kìm lại.
Bà cứ lặp đi lặp lại việc Lý Hồng là một đứa trẻ tốt như thế nào.
“Sao tôi lại không phát hiện ra nó bị b/ắt n/ạt chứ, tôi còn bảo nó ở trường kết thêm nhiều bạn bè.”
“Hồng Hồng ngoan lắm, lúc nó bốn tuổi, có lần tôi đi làm ca đêm về mệt quá ngủ quên trên ghế sofa, nó đã lấy chăn của mình đắp lên người tôi, còn để dành cho tôi mấy cái bánh nhỏ ở trường mẫu giáo.”
“Hồng Hồng là một đứa trẻ tốt, chỉ tại tôi vô dụng thôi, nếu nó là con nhà giàu, chắc chắn đã trở thành ca sĩ nổi tiếng rồi.”
“Họ nói Hồng Hồng bị trầm cảm nên t/ự s*t, trước đây tôi nào có nghe đến căn bệ/nh này, sau này tôi tìm hiểu mới biết họ nói do sống không tốt nên mới bị u uất. Hồng Hồng sống không tốt thật mà… tôi không có bản lĩnh!”
Tôi đưa cho bà chiếc nhẫn vàng mà Hồng Hồng dành dụm tiền m/ua cho bà.
Bà r/un r/ẩy nhận lấy, đưa lên trước mắt nhìn đi nhìn lại, đột nhiên phát ra một tiếng kêu gào như loài thú, nước mắt tuôn trào.
Bà khóc đến mức suýt ngã khỏi ghế, dùng sức đ/ấm vào ng/ực mình.
“Hồng Hồng của tôi ơi! Con gái ơi! Con đi rồi, mẹ sống làm sao đây! Mẹ sống làm sao đây!”
Tiếng khóc của bà thê lương tuyệt vọng đến mức, cho đến khi tôi quay lại tiệm cầm đồ, dường như vẫn chưa thoát khỏi tiếng khóc ấy.
...
Cảnh sát vẫn cần thêm thời gian điều tra, trường học nghỉ hè cũng không cần giáo viên, tôi nên tìm việc mới để làm.
Tôi lập vài tài khoản ảo, bắt đầu dẫn dắt việc thảo luận về vụ việc của Lý Hồng trong các nhóm học sinh.
Sức tưởng tượng của học sinh phong phú nhất, tình cảm cũng dễ bị kích động nhất, đang trong kỳ nghỉ, chúng có dư dả thời gian để hoạt động sôi nổi trên mạng như những con côn trùng.
Chẳng bao lâu sau, sự việc ngày càng lan xa, càng làm lớn chuyện, sự đ/ộc á/c của ba kẻ Tô Gia Duyệt cũng không ngừng được tô vẽ thêm những màu sắc mới theo từng phiên bản truyền miệng.
Chương 12
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook