Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong phòng khách chỉ còn lại tôi và Cố Dịch.
Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Cố Dịch, anh muốn ch*t à?”
Cố Dịch: “?”
Anh nhíu mày vẻ khó chịu: “Cố Tiểu Húc, anh lại chọc gì đến em rồi?”
Hiện tại thì chưa chọc.
Nhưng tôi suy đi tính lại, tôi không phải loại ng/u ngốc đi gi*t người. Phạm pháp phải ngồi tù, mưu sát thì bị t//ử h/ình, chẳng phải phí hoài cái bộ n/ão thông minh của tôi sao.
Cho nên nếu tương lai Cố Dịch ch*t, khả năng cao là do anh ấy tự nghĩ quẩn mà tôi lại không ngăn cản.
Dù sao với chỉ số IQ trung bình của đám “bình luận” đó, việc đổ hết cái ch*t của Cố Dịch lên đầu tôi cũng không phải không có khả năng.
Thế là tôi lặp lại một lần nữa: “Tôi nói theo nghĩa đen đấy, anh từng có ý định không muốn sống nữa chưa?”
Cố Dịch nheo mắt nhìn tôi một hồi, bỗng nhiên bật cười: “Có chứ, sao lại không, anh thường xuyên cảm thấy sống thế này cũng chẳng có gì thú vị, làm gì cũng lười, chẳng hứng thú với cái gì cả, giống như... trầm cảm ấy, em hiểu không?”
Tôi gật đầu: “Tôi hiểu, vì từ 'trầm cảm' nghe có vẻ rất u sầu. Đợi ngày nào đó giới y học đổi tên 'trầm cảm' thành 'hội chứng nứt hậu môn n/ão bộ', biến thành 'tôi bị hội chứng nứt hậu môn n/ão bộ', là anh tự khỏi bệ/nh không đ/au đớn ngay thôi.”
Cố Dịch: “...”
Cố Dịch lại cười, nhưng nụ cười đó nhạt đi rất nhiều: “Em biết không Cố Tiểu Húc, anh sống được đến giờ cũng nhờ có em đấy. Em trưởng thành sớm, thông minh quá dễ yểu mệnh, giống như người ch*t đuối toàn là người biết bơi vậy, thông minh quá dễ bị thông minh hại. Làm anh thì phải có trách nhiệm, không thể để em gái bị b/ắt n/ạt. Anh thậm chí từng nghĩ, dù anh có rời bỏ thế giới này mãi mãi, ít nhất cũng phải đợi em 18 tuổi.”
Anh nói đến đây thì dừng lại, đưa tay muốn xoa đầu tôi: “Nhưng nhìn em bây giờ, anh bỗng thấy mình lo thừa. Tất nhiên là em có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, chỉ với cái miệng này của em, ai mà b/ắt n/ạt nổi chứ?”
Tôi theo phản xạ nghiêng đầu né tránh.
Bàn tay rơi vào khoảng không, Cố Dịch hơi khựng lại, đôi mắt đen láy đờ đẫn trong giây lát.
Nhưng sau đó anh chỉ nhún vai: “Thôi bỏ đi, coi như anh chưa nói gì.”
Nói xong, anh đeo tai nghe, quay người về phòng.
Không ổn.
Cực kỳ không ổn.
Cố Dịch không lẽ thực sự bị trầm cảm đấy chứ?
Tôi nhớ Cố Dịch đã lâu không đến trường, không biết là bảo lưu kết quả hay đơn thuần là trốn học, dù sao bố mẹ cũng chẳng quản anh.
Thậm chí năm ngoái lúc chụp ảnh gia đình, Cố Dịch thẳng thừng nói lười đi, bố mẹ lại làm thật, không mang anh theo, kết quả bức ảnh cuối cùng chỉ có ba người.
Tôi đoán, trong lòng họ thực ra vẫn còn trách cứ Cố Dịch.
Mà vấn đề lớn nhất hiện tại là:
Cố Dịch dường như thực sự không muốn sống nữa.
Người sắp ch*t, lời nói thường thiện, vừa nãy anh ấy thậm chí còn muốn xoa đầu tôi, không phải là bù đắp nỗi tiếc nuối cuối cùng thì là gì?
Giả sử kết cục của Cố Dịch thực sự ứng nghiệm với những lời “tiết lộ” của đám bình luận kia, vậy có phải nghĩa là những tiết lộ khác cũng sẽ thành hiện thực, bao gồm cả việc tôi bị đuổi khỏi nhà, bị đ/á/nh ch*t?
Tôi không đồng ý.
Cố Dịch không được ch*t, tôi phải tìm cách khiến anh không có thời gian và tâm trí để nghĩ đến chuyện ch*t chóc.
Quyết tâm xong, tôi quay người chạy vào gara.
Đạp chiếc xe ba bánh dán hình Nữ hoàng Elsa, vừa bấm còi chíp chíp vừa đạp đến nhà hàng xóm, thình thịch thình thịch đ/ập cửa nhà Phùng Tích Nguyên.
Người ra mở cửa là bố của Phùng Tích Nguyên.
Thấy là tôi, trên mặt ông vừa hiện lên nụ cười hiền hậu: “Ôi chao, Húc Húc đến à~” thì đ/ập vào mắt là mái tóc vàng chóe trên đầu tôi, nụ cười lập tức cứng đờ.
Còn tôi hai tay nắm lấy ghi đông, ngẩng đầu nói một cách giòn giã:
“Này ông chú! Chiếc 'xe m/a' này của cháu đỗ trước cửa nhà các người có bị tr/ộm không đấy?”
07
Tôi cũng muốn lái xe máy thật, nhưng tôi mới 5 tuổi, còn thấp hơn cả bánh xe.
Biểu cảm trên mặt bố Phùng thay đổi liên tục, cuối cùng vẫn để tôi vào nhà.
Ông cúi người xuống, cẩn thận hỏi: “Húc Húc à, cái đầu tóc này của cháu... là sao vậy? Là bố mẹ cháu nhuộm cho à?”
Tôi nghiêng đầu, hông hơi lệch, hai tay đút vào thắt lưng quần: “Lắm lời, con trai ông đâu, gọi nó ra đây, cháu muốn đưa nó đi đua xe xuyên đêm.”
Nghe vậy, biểu cảm trên mặt bố Phùng như thể tim ngừng đ/ập.
Phùng Tích Nguyên từng nói với tôi, bố mẹ cậu ta luôn muốn có một cô con gái xinh xắn đáng yêu như thiên thần.
Trùng hợp là tôi và Phùng Tích Nguyên là thanh mai trúc mã, bố mẹ cậu ta luôn coi tôi như nửa đứa con gái, ba ngày hai bữa lại m/ua váy công chúa, búp bê gửi sang.
Bố Phùng còn đặc biệt học cách tết tóc, tết cho tôi đủ kiểu, vừa tết vừa khen: “Tóc của Húc Húc nhà ta vừa đen vừa mượt, giống hệt Bạch Tuyết vậy.”
Giờ thì Bạch Tuyết đã nhuộm một đầu tóc vàng kiểu punk, cưỡi xe của Nữ hoàng Elsa đến đòi người.
Nhìn bố Phùng như già đi hơn 10 tuổi, tôi tốt bụng bổ sung một câu: “Yên tâm đi ông chú, th/uốc nhuộm này là loại dùng một lần, thợ làm tóc không dám tẩy thật cho cháu đâu, nên dùng loại xịt nhuộm tóc ấy, tắm cái là hết ngay.”
Bố Phùng lập tức trẻ lại, nếp nhăn giãn ra: “Rửa được à! Rửa được là tốt rồi, rửa được là tốt rồi. Mà này Húc Húc, ừm, chuyện đua xe, ban đêm ngoài đường không an toàn, để lần khác đi.”
“Ồ, vậy thì chơi trong phòng thôi.” Tôi hất tóc: “Dù sao thì tóc vàng không phải là một kiểu tóc, mà là một thái độ.”
Bố Phùng: “...”
Lúc này, Phùng Tích Nguyên vừa hay từ nhà vệ sinh bước ra, dường như vừa rửa gì đó, ướt sũng từ đầu đến chân.
Tôi nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, huýt sáo một tiếng kiểu l/ưu m/a/nh.
Bố Phùng lập tức cứng người, gần như phản xạ có điều kiện lao tới, cởi ngay áo khoác của mình, bọc kín mít Phùng Tích Nguyên lại.
Sau đó ông mới nhận ra mình đang làm gì, quay đầu nhìn tôi, lại nhìn con trai mình, thần thái hoang mang như xung đột mã ng/uồn tầng thấp.
Phùng Tích Nguyên thò đầu ra từ áo khoác của bố, thấy là tôi, hai mắt sáng rực, giọng mũi đặc sệt gọi một tiếng: “Húc Húc, cậu đến thăm tớ vì lo lắng cho tớ à? Húc Húc cậu tốt thật đấy!”
Tôi nhún vai, nhấc chân bước lên lầu, dáng đi lấc cấc.
Phùng Tích Nguyên lập tức muốn đi theo, nhưng bị bố Phùng nắm ch/ặt vai: “Tích Nguyên, lên trên thì được, nhưng cửa không được đóng, để hở một khe đấy, biết chưa?”
Phùng Tích Nguyên bối rối nói: “Tại sao ạ? Trước đây Húc Húc đến phòng con chơi chẳng phải đều được đóng cửa sao ạ?”
Chương 12
Chương 9
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook