Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Khương Lý
- Chương 3
Ta không chút do dự, sải bước tiến về phía hòn non bộ.
“Nghe danh Tiêu tướng quân hành quân ở Bắc cảnh bảy năm, không biết tướng quân đã từng thấy qua một loài hoa dại tên là Thạch Nhụy chưa?”
Ánh mắt Tiêu Yến dừng trên mặt ta một khắc.
“Đã từng thấy. Thạch Nhụy mọc trên đường tuyết, hoa nở bảy ngày.”
Ta đang định mở lời tự giới thiệu, một bóng người đã chen vào bên cạnh ta.
Tay Phan Thư An đặt lên vai ta, như thể muốn tuyên bố chủ quyền mà kéo ta lại gần.
“Đây là nhị cô nương Khương Lý của tướng phủ, vị hôn thê của ta. Vừa rồi còn định bảo nàng đến thỉnh an biểu ca, ai ngờ nàng tự mình chạy đến trước.”
Tiêu Yến khẽ gật đầu với ta, rồi lại thản nhiên dời ánh mắt đi.
Thấy tình thế không ổn.
Ta lập tức lách nửa bước, thoát khỏi bàn tay của Phan Thư An.
“Thế tử xin tự trọng, một tờ hôn ước còn chưa thành hiện thực, chốn công cộng thế này, ta và chàng vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn.”
Trong ánh mắt Phan Thư An thoáng hiện tia gi/ận dữ.
Ta vẫn mặc kệ chàng.
“Tiêu tướng quân, đầu tháng sau trong thành có trận đấu mã cầu, các vị tướng quân từ Kinh Doanh và Bắc cảnh trở về đều sẽ tham gia. Không biết tướng quân có hứng thú không?”
Phan Thư An không đợi chàng phản ứng, đã c/ắt ngang lời.
“Khương Lý, biểu ca ta quanh năm chinh chiến, quân lệnh như sơn, sao có thể chơi đùa cùng loại nữ tử khuê các như nàng được?”
Tiêu Yến cất tiếng.
“Đầu tháng sau ta phải khởi hành đến đại doanh Vị Bắc rồi.”
Nghe qua lại không giống lời từ chối thẳng thừng.
Ta còn muốn nói thêm vài câu với chàng, thì một tiểu thái giám chạy tới, mời Tiêu Yến đến điện Tử Thần diện thánh.
Chàng khẽ gật đầu với ta, xoay người rời đi.
Trên xe ngựa trở về, Phan Thư An tựa vào vách xe, vẻ mặt mỉa mai.
“Biểu ca ta, nàng đừng có mơ tưởng hão huyền.”
“Người đó tính tình lạnh như hầm băng đã đành, bao năm qua biết bao thế gia muốn kết thân đều bị chặn lại – ngay cả công chúa chưa chắc đã gả được, nàng mà cũng đòi mơ tưởng sao?”
“Cũng không soi gương xem lại mình, hai con mắt suýt chút nữa là dán vào người ta, thật chẳng chút đoan trang.”
Ta không muốn đôi co với chàng, thái độ lạnh lùng.
“Phải rồi, nói về giáo dưỡng, thế tử giả vờ diễn kịch tình thâm bên ngoài, ta quả thực không bằng.”
Phan Thư An bị ta chặn họng, sắc mặt tái mét.
“Nàng rốt cuộc còn muốn giày vò đến bao giờ mới chịu từ bỏ?”
“Người đó không được, thì vẫn còn người khác. Ta quyết không gả cho chàng.”
Câu này như chạm đúng vào dây th/ần ki/nh nào đó của chàng.
“Khương Lý. Ta tự thấy đối xử với nàng không tệ, rốt cuộc vì sao nàng lại bài xích ta đến thế!?”
Ta quay đầu nhìn ra ngoài xe ngựa.
Hơn bảy trăm ngày đêm.
Ta thay chàng trao vô số thơ tình, khăn tay, làm kẻ canh chừng cho hai người họ, nhìn Phan Thư An chăm sóc người khác ân cần quyến luyến thế nào.
Ta đối với chàng đã sớm không thể nảy sinh lấy một chút tình yêu.
“Chẳng vì sao cả, ta chỉ muốn một người đàn ông sạch sẽ.”
Nói xong, ta vén rèm, bước xuống xe.
06
Kể từ đó, ta liên tiếp tham dự không ít dịp.
Đạp thanh, thi hội, mã cầu, bất cứ nơi nào các tiểu thư kinh thành lui tới, ta đều không bỏ sót.
Nhưng ai ai cũng biết ta là vị hôn thê của Phan Thư An.
Những công tử thế gia nhiều nhất chỉ khách sáo xã giao với ta, dù có người hữu ý, cũng lập tức bị người bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.
Sau vài lần thử nghiệm, người chịu tiếp xúc với ta chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn người có môn đăng hộ đối cao hơn Hầu phủ thì càng không cần bàn đến.
Lâu dần, không ít kẻ sau lưng cười nhạo ta, nói thiên kim tướng phủ suốt ngày phô trương mặt mũi, chẳng có lấy nửa phần giáo dưỡng của tiểu thư khuê các.
Thậm chí có kẻ còn đồng cảm với Phan Thư An, nói chàng tình thâm nghĩa trọng mà lại gặp phải vị hôn thê chẳng biết giữ mình, đúng là xui xẻo tám đời.
Tin đồn bên ngoài nổi lên bốn phía, dần dần, mẫu thân cũng hạ lệnh cấm, không cho ta ra ngoài nữa.
Hôn kỳ đã cận kề, ta ăn không ngon ngủ không yên, lòng ng/uội lạnh.
Ngày ấy Xuân Đào bưng trà vào, thấy ta ngẩn người nhìn gương đồng, lắc đầu.
“Cô nương, nô tỳ mạo muội nói một câu – nếu hôn sự này thực sự không thể hủy, phu quân tương lai nạp thiếp của chàng, người cứ tìm diện thủ của người là được.”
“Hầu phủ gia tài bạc triệu, sau khi thành thân người cứ lấy bạc của chàng mà ra ngoài tìm vui, chẳng phải được hưởng trọn vẹn, khoái hoạt vô biên sao?”
Ta nghe xong sững sờ, lập tức như tro tàn lại ch/áy.
“Ngươi nói đúng! Đã vỡ thì vỡ cho tan, ta đi tìm ngay đây!”
…
Ngõ Nam kinh thành, chốn lầu xanh bến liễu.
Con phố này ẩn chứa những kỹ viện nổi tiếng nhất kinh thành, chuyên dành cho các phu nhân, tiểu thư giàu có nhàn rỗi tìm vui.
Tiếng tì bà réo rắt, hương thơm dịu nhẹ.
Một vài nam tử dung mạo xuất chúng ngồi đó, dáng vẻ nhàn nhã.
Chủ quán đón lấy, nụ cười ân cần, đang định mở lời giới thiệu, ánh mắt ta đã quét qua một lượt.
“Ta chọn người này.”
Ta chỉ vào bóng người đang ngồi trong góc, chàng tựa vào lưng ghế, bộ y phục màu nguyệt bạch thanh lãnh tựa sương giá.
Chỉ tiếc là đầu đội nón lá, che khuất quá nửa khuôn mặt.
Chủ quán mồ hôi hột trên trán đã túa ra.
“Cái này thì không được, vị này là…”
“Không sao.”
Người đó cất tiếng, giọng nói có phần quen thuộc.
Chủ quán há miệng, cuối cùng cứng họng nuốt lời vào trong, lùi sang một bên.
Nam tử áo trắng nghiêng người nhường chỗ, ra hiệu mời.
Sau khi ta vào phòng, xoay người đóng sầm cửa lại.
“Qua đây.”
Ta kiêu ngạo vẫy vẫy tay.
Người đó làm theo, tiến lại gần vài bước.
“Tháo mũ ra, để ta xem nào.”
Chàng khựng lại một chút, đưa tay chậm rãi tháo chiếc mũ trùm xuống.
H/ồn vía ta suýt bay lên chín tầng mây.
“Tiêu… Tiêu…”
Ta lùi lại mấy bước, lưng đ/ập vào bình phong, khiến bức tranh sơn thủy bên trên rung lên lạch cạch.
Tiêu Yến nhìn ta, đáy mắt thoáng hiện lên một tia cười nhạt.
“Đệ muội, nhã hứng thật đấy.”
07
Mặt ta từ tận gốc cổ đỏ bừng lên tận đỉnh đầu, vừa định xoay người bỏ chạy thì phát hiện cửa phòng vừa rồi bị ta chốt ch/ặt, nhất thời không mở ra được.
Tiêu Yến bước về phía ta.
“Khương cô nương đặc biệt đến ngõ Nam để tìm diện thủ sao?”
Ta nuốt nước bọt, cố tỏ ra bình tĩnh.
“Vậy Tiêu tướng quân đến đây làm gì? Chắc không phải đến để làm diện thủ đấy chứ.”
Chàng liếc nhìn ta.
“Ta đến tìm tung tích của một thuộc hạ cũ, không ngờ lại gặp được nàng.”
Ánh mắt ta dán ch/ặt xuống mặt đất.
Trong đầu lướt qua hàng loạt suy nghĩ k/inh h/oàng –
Bị Tiêu Yến bắt gặp, thể diện tướng phủ bị ta làm mất hết, mẫu thân mà biết chắc sẽ đ/á/nh g/ãy chân ta mất.
Chương 7
Chương 5
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 6
Chương 7
Chương 15
Bình luận
Bình luận Facebook