Nghe nói cha ngươi cũng chẳng phải người

Nghe nói cha ngươi cũng chẳng phải người

Chương 8

22/05/2026 19:46

Không ngờ tới, cơ hội này lại bị chính Quý phi tự tay bóp nát.

Chính bà ta đã thốt ra câu đó, rằng Hoàng thượng chưa từng tỉnh lại, càng không hề nói câu nào về việc thả người.

Giờ đây, tiến thì là tội giả truyền thánh chỉ, lùi thì là đám vây cánh của Lục hoàng tử đang nhìn chằm chằm,

Đúng là tự mình làm thì tự mình chịu, tiến thoái lưỡng nan.

Quý phi nghe thấy lời của các đại thần, hoàn toàn gục ngã, đổ ập xuống bậc thềm đ/á,

Bà ta cứng đờ quay đầu nhìn ta:

"Là ngươi... ngươi cố ý!"

Ta nghiêng đầu, cười nói:

"Nương nương sao lại nói vậy? Rõ ràng là chính người hạ lệnh tống giam cha ta và Trình tướng quân vào đó mà."

18

Đám đại thần phía dưới có người nhận ra ta:

"Đây chẳng phải con gái của Tạ tướng sao? Sao lại ở đây?"

"Chẳng lẽ Tạ tướng tự mình bị nh/ốt trong thiên lao, nên đặc biệt sai nàng ta đến hỗ trợ Thập hoàng tử?"

Trong mắt Quý phi bùng lên hy vọng, bà ta bò tới nắm lấy tay ta, sốt sắng tháo hết châu báu trên đầu nhét vào tay ta:

"Đứa trẻ ngoan, cha ngươi chắc chắn đã dặn dò gì đó đúng không, mau nói cho ta biết. Những thứ này đều là của ngươi, không chỉ vậy, vị trí Thập hoàng tử trắc phi cũng là của ngươi, ngươi còn muốn gì nữa, nói với ta, ta đều có thể cho ngươi."

Ta cười ngượng ngùng:

"Ta muốn vị trí Thừa tướng của cha ta, người có thể cho không?"

Quý phi kinh hãi, Thập hoàng tử bên cạnh cũng cuối cùng chịu động đậy, tiến lên chất vấn ta:

"Ngươi là nữ tử, sao có thể vào triều làm quan? Ngươi không hài lòng với vị trí trắc phi đúng không? Vậy thì chính phi! Ta cho ngươi vị trí chính phi, sau này ngươi là chính phi duy nhất của ta được không? Bây giờ ngươi giúp ta chính là giúp chính ngươi."

Ta không nói, nhìn về phía Tiêu Cảnh Diễm bên cạnh,

Hắn gật đầu với ta.

Thế này mới đúng chứ,

Ta cần vị trí hoàng tử phi để làm gì, ta muốn là muốn như nam tử có thể vào triều đường,

Ta muốn sau này khắp kinh thành nhắc đến Tạ gia, chỉ có thể nghĩ đến Tạ Chiêu Ninh ta!

Ta giả vờ thê lương, đỡ tay Quý phi dậy, nói:

"Nương nương người không biết đó thôi, cha ta đã... đi rồi! Ông ấy biết mình hổ thẹn với Thánh thượng, ngay khoảnh khắc vào Đại Lý Tự đã đ/ập đầu t/ự v*n trong ngục."

Thập hoàng tử và Quý phi như không tin nổi,

Bọn họ túm lấy ta một cách đi/ên cuồ/ng:

"Sao có thể chứ?"

Ta rút tay về, khóc lóc thảm thiết với các đại thần bên dưới:

"Nhưng cha ta từng dặn dò, ông ấy hổ thẹn với sự tin tưởng của triều đình, tâm nguyện cuối cùng trước khi lâm chung là muốn ta một lòng một dạ phò tá Lục hoàng tử, nhất định phải ổn định đại cục triều đình."

Lời vừa dứt,

Như một tiếng sét đ/á/nh ngang tai, khiến cả triều đình bùng n/ổ.

"Ta đã bảo con gái Tạ tướng sao lại qua lại thân thiết với Lục hoàng tử thế, hóa ra ông ta đã sớm ủng hộ Lục hoàng tử rồi!"

"Ta thực ra đã sớm nhìn ra tâm tư của Tạ tướng, tiếc là ông ta lại ra đi sớm như vậy."

Cục diện triều đình hoàn toàn sáng tỏ, Thập hoàng tử không còn cơ hội nào nữa,

Đám quan lại đồng loạt cúi đầu hành lễ, đồng thanh khẩn cầu Lục hoàng tử đứng ra giám quốc.

Tiêu Cảnh Diễm làm bộ thở dài bất đắc dĩ:

"Vậy được thôi."

Giả vờ cái gì chứ.

19

Ngày thứ hai sau khi Thánh thượng lâm bệ/nh nặng,

Lục hoàng tử lên nắm quyền,

Mỗi ngày ta đều ở Dưỡng Tâm điện cùng xử lý triều chính,

Dẫu sao bây giờ ta chính là Tạ tướng, phò tá giám quốc là việc ta nên làm.

Quý phi và Thập hoàng tử bị giam trong tường cao, đời này không được ra ngoài,

Nghe nói Quý phi ngày đêm ch/ửi bới trong tường, khiến cung nữ thái giám không ai dám bén mảng tới,

Cơm ngày ba bữa ban đầu, lâu dần chỉ còn ba ngày một bữa.

Tiêu Cảnh Diễm đuổi hết cung nữ thái giám đi, kể cho ta nghe những chuyện thú vị thời gian này,

Ta nghe một cách đầy hứng thú:

"Rồi sao nữa, rồi sao nữa."

Tiêu Cảnh Diễm đặt tấu chương xuống:

"Nghe nói tên Trình Chu kia, thực sự đã vào Nam Phong Quán rồi."

Hắn ta đúng là biết tiến biết lùi, ta thật sự khâm phục.

Tiêu Cảnh Diễm thản nhiên nói:

"Lệnh tôn thực sự t/ự s*t trong ngục sao?"

Tay cầm sách của ta nghiêng đi, nhìn Tiêu Cảnh Diễm đầy kinh ngạc:

"Ông ta mà nỡ ch*t sao, ta nói dối đấy, ngươi chưa xử lý ông ta à?"

Tiêu Cảnh Diễm bất lực:

"Sao ta biết được?"

Ta vội thúc giục:

"Sau hôm nay, ông ta phải ch*t, tránh đêm dài lắm mộng! Ngươi mau ra tay đi!"

Tiêu Cảnh Diễm:

"Tâm ngoan thủ lạt, quả không hổ danh là nàng."

Ta hạ giọng nói tiếp:

"Còn Thánh thượng, ngươi định tính sao? Ngộ nhỡ ông ta trị khỏi, thấy ngươi nh/ốt con trai út và sủng phi vào tường cao, chẳng phải sẽ bật dậy đ/á/nh ngươi sao."

Tiêu Cảnh Diễm cười lạnh:

"Ông ta không có cơ hội tỉnh lại đâu."

Ồ,

Ta và Tiêu Cảnh Diễm đúng là cực kỳ hợp ý nhau,

Kẻ tám lạng, người nửa cân.

Danh sách chương

3 chương
22/05/2026 19:46
0
22/05/2026 19:46
0
22/05/2026 19:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu