Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tại yến tiệc hoa lan ở Đông cung, muội muội của vị hôn phu đột nhiên chặn đường, nâng ra một xấp sổ sách n/ợ nần.
"Vân Dặc D/ao, ba năm qua ngươi n/ợ tại các cửa tiệm dưới danh nghĩa của ta, tổng cộng năm vạn tám ngàn lượng, hôm nay xin hãy thanh toán cho dứt điểm."
Lời vừa dứt, cả sân xôn xao.
Ta lật xem xấp sổ sách kia.
Kim Ngọc Đường, Cẩm Tú Trang, Thấm Phương trà lâu, Minh Địch phường...
Chẳng phải đây đều là của hồi môn mà mẫu thân để lại cho ta sao?
Hóa ra ba năm nay ta lánh mình ở trang trại hoàng gia để tĩnh dưỡng, vậy mà lại có thể phân thân, đến cửa tiệm nhà mình mà treo sổ n/ợ nần lớn đến thế?
01
Tiết Đoan Ngọ, phủ Thái tử mở tiệc.
Thái tử phi chủ trì yến tiệc hoa lan, mời các quý nữ thế gia trong kinh thành đến dự.
Ta được mời đến dự hội.
Giữa buổi tiệc, tiểu thư phủ Thái phó là Du Minh Ái đột nhiên tiến lên chặn đường ta, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp yến tiệc.
"Vân đại tiểu thư, ba năm nay ngươi n/ợ tại các cửa tiệm dưới danh nghĩa của ta, tổng cộng năm vạn tám ngàn lượng. Hôm nay là ngày Đoan Ngọ, xin hãy thanh toán n/ợ nần."
Lời nói vừa dứt, xung quanh xôn xao, các quý nữ trong sân đều liếc mắt nhìn lại, trong ánh mắt không ít người tràn đầy vẻ giễu cợt.
Quản sự nương tử phía sau Du Minh Ái tiến lên, xấp sổ sách dày cộp trong tay dí sát vào trước mặt ta.
Ta chẳng buồn nhìn tới.
"Ta chưa từng n/ợ nần tại cửa tiệm dưới danh nghĩa của ngươi."
"Vân Dặc D/ao, ngươi là muốn chối n/ợ sao? Đừng tưởng rằng ngươi có hôn ước với huynh trưởng của ta mà có thể lấp li /ếm cho qua!"
Ta vươn tay lật xem xấp sổ sách kia.
Kim Ngọc Đường, Ngưng Hương Các, Cẩm Tú Trang, Thấm Phương trà lâu, Minh Địch phường... mười hai cửa tiệm, đều là những cửa hàng danh tiếng bậc nhất kinh thành.
"Ai n/ợ thì người đó trả, n/ợ của kẻ khác, chớ hòng treo lên đầu ta."
Du Minh Ái nhếch môi.
"Vân Dặc D/ao, bản tiểu thư vốn nghĩ rằng chỉ cần ngươi thanh toán xong n/ợ nần, việc này đến đây là thôi, để giữ lại thể diện cho ngươi.
"Ngươi đã cố tình chối n/ợ, thì đừng trách ta không màng tình nghĩa hai nhà, khiến ngươi phải bẽ mặt."
Giữa thanh thiên bạch nhật, dưới sự chứng kiến của bao người mà gây khó dễ cho ta, bất luận đúng sai thế nào, thể diện này đã sớm rá/ch nát rồi.
Làm ầm ĩ lên thì đã sao.
Cuối hành lang truyền đến tiếng cung nhân hành lễ, Thái tử phi chậm rãi bước tới.
"Có chuyện gì ồn ào, quấy nhiễu sự thanh tịnh của yến tiệc hoa lan?"
Du Minh Ái giành nói trước sự tình.
Thái tử phi quét mắt qua xấp sổ sách nổi bật kia, rồi lại rơi trên người ta.
Ta không chút hoảng lo/ạn.
"Năm vạn tám ngàn lượng, nếu là n/ợ ta thiếu, thì dù một phân cũng không thiếu. Nhưng nếu không phải, thì đừng hòng ai có thể vu khống hư không, làm bẩn sự trong sạch của ta."
Du Minh Ái cười lạnh một tiếng.
"Sự việc đến nước này mà ngươi còn dám già mồm?
"Phượng trâm bộ diêu trên đầu ngươi, vân cẩm la quần trên người ngươi, giao tiêu ngọc đới bên hông, thậm chí cả son phấn mày ngài trên mặt ngươi, món nào mà chẳng phải n/ợ từ cửa tiệm của ta mà ra. Hoa văn vật phẩm đều có sổ sách ghi chép, ngươi làm sao mà chối cãi!"
Ta khẽ chạm vào phượng trâm bên tóc, lòng hơi lạnh lẽo.
Bộ trang phục này đều là do Liễu di nương trong phủ chuẩn bị, ta chỉ nghĩ nàng ta chăm sóc ta chu đáo.
Ánh mắt rơi trên sổ sách, mỗi tờ đều đóng dấu ấn cá nhân của ta.
Sau t/ai n/ạn ngày đó, ta bị đưa thẳng đến trang trại hoàng gia, vật dụng cá nhân hầu hết đều để lại ở Hầu phủ.
Chẳng lẽ...
Ta đột nhiên hất cổ tay.
Loảng xoảng một tiếng!
Sổ sách rơi vãi đầy đất.
"Ta ba năm không hề đặt chân đến kinh thành, ngược lại muốn hỏi xem, rốt cuộc là kẻ nào n/ợ nần?
"Lại là kẻ nào, đội danh nghĩa của ta mà đi lừa gạt trong kinh thành?"
02
Sắc mặt Du Minh Ái khó coi, trong chớp mắt cười lạnh thành tiếng.
"Rời kinh ba năm?
"Cách nói này của ngươi, lừa được người khác, chứ không lừa được phủ Thái phó ta."
"Ba năm trước, ngươi làm chuyện x/ấu xa, bị Hầu phủ đưa đến trang trại ngoài thành để phản tỉnh."
"Nhưng ngươi cậy vào việc mẫu thân ngươi là cố Trấn quốc đại tướng quân, uy danh vẫn còn, không những không an phận thủ thường, mà còn thường xuyên lén vào kinh, làm càn làm bậy!"
Ta nhìn quanh một vòng.
"Vậy ta phải xem thử, ba năm nay, có kẻ nào trong kinh thành từng nhìn thấy ta?"
Mọi người nhìn nhau, không ai lên tiếng.
Một giọng nữ rụt rè phá vỡ thế bế tắc.
"Ta... ta từng thấy."
Đích nữ Tô Tuyên của Tứ phẩm Thông chính sứ, vốn luôn thân thiết với Du Minh Ái.
"Mùa xuân năm kia, Vân cô nương từng đến cửa tiệm văn phòng phẩm nhà ta, nói rõ là muốn gửi quà sinh thần cho Du công tử phủ Thái phó."
Nàng ta ngước mắt liếc nhanh ta một cái, rồi lại nhanh chóng cúi đầu.
"Ngày đó ngươi lấy một nghiên mực Đoan Khê hố cổ trăm năm trong tiệm, không trả một xu..."
Có người mở đầu, những lời tố cáo tiếp theo nối tiếp nhau.
"Cửa hàng tơ lụa nhà ta cũng vậy! Mùa thu năm ngoái, Vân cô nương cưỡng ép lấy đi mấy xấp Thục cẩm thượng hạng!"
"Cửa hàng trà nhà ta cũng vậy! Trà Long Tỉnh Vũ Tiền thượng hạng, n/ợ đến tận bây giờ!"
Đáy mắt ta phủ lên vẻ lạnh lẽo.
Từ nhỏ theo mẫu thân lớn lên ở biên cương, gần đến tuổi cập kê mới về kinh, vốn không hòa nhập được với giới quý nữ kinh thành, vốn chẳng trông mong sẽ có người đứng ra cho ta.
Nhưng không ngờ, từng kẻ một lại dậu đổ bìm leo, h/ận không thể dẫm nát ta vào bùn đất.
Sắc mặt Thái tử phi lạnh dần.
"Vân cô nương, nhân chứng đầy đủ, sổ sách rành rành, ngươi còn lời nào để nói?"
"Bẩm nương nương, dấu ấn cá nhân trên sổ sách, quả thực là của ta, không sai."
Mọi người đều mang vẻ mặt "quả nhiên là vậy".
Ta xoay chuyển lời nói: "Nhưng hoa áp (dấu ký tên) ở cuối sổ sách, tuyệt đối không phải do ta tự tay viết.
"Sổ sách trước ba năm trước, đều có hoa áp của ta làm chứng. Nương nương có thể truyền lệnh cho các chưởng quầy cửa tiệm, mang sổ sách cũ mà ta từng treo n/ợ ba năm trước ra đối chiếu, nhìn qua là biết ngay."
Phú hộ khách quen lập sổ treo n/ợ ở cửa tiệm, đợi đến ba tiết Đoan Ngọ, Trung Thu, cuối năm mới thanh toán là chuyện thường tình.
Ba năm trước ta cũng từng treo n/ợ ở một số cửa tiệm, có lưu lại hoa áp tự tay viết.
"Ngươi tính toán hay thật đấy."
Du Minh Ái đầy vẻ kh/inh bỉ và chế nhạo.
"Hôm nay là yến tiệc hoa lan ở Đông cung, người ngồi đây đều là hoàng thân tông thất, thế gia cao môn. Chỉ dựa vào một câu biện giải của ngươi, mà muốn triệu tập một đám thương nhân, con buôn bước vào hậu viện phủ Thái tử sao?
"Sự việc đến nước này, ngươi còn muốn cưỡng từ đoạt lý? Vân Dặc D/ao, khoản n/ợ này, rốt cuộc ngươi nhận hay không nhận?
"Nếu ngươi bù đủ cả gốc lẫn lãi, rồi công khai xin lỗi nhận sai với ta. Xem như nể tình hai nhà, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ, còn có thể giúp ngươi che đậy một chút trước mặt huynh trưởng ta."
Ta hừ lạnh.
"Không nhận."
"Ba năm qua, ta chưa từng n/ợ nần."
"Cũng chưa từng nghĩ đến việc gả vào phủ Thái phó!"
Du Minh Ái gi/ận đến mức lồng ng/ực phập phồng dữ dội, quay ngoắt người lại, hướng về phía Thái tử phi, giọng điệu quyết liệt.
"Vân Dặc D/ao ngoan cố không đổi, không biết hối cải! Xin nương nương ân chuẩn, cho thần nữ báo quan, triệt để điều tra chuyện này!"
"Không được báo quan! Không được báo quan!"
Hai bóng người vội vã chạy đến.
Chương 10
8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook