Ngắm chim bay

Ngắm chim bay

Chương 1

22/05/2026 22:52

Giang Tu Tề có một người vợ cũ nổi danh là bậc kỳ nữ.

Nàng chẳng màng đến việc hậu trạch vụn vặt, nhất quyết đòi hòa ly cùng Giang Tu Tề, mở nhạc phường, lập thiện đường, luôn khoác trên mình những bộ xiêm y rực rỡ.

Giang Tu Tề mỗi khi nhắc đến nàng đều nhíu ch/ặt mày, lạnh lùng quở trách: "Phơi mặt ra đường, cử chỉ lả lơi, thật chẳng ra thể thống gì."

Đoạn, quay sang ta, chàng lại dịu giọng: "Như nàng thế này mới là tốt."

Ta là người vợ sau của chàng, hiếu thuận với cha mẹ chồng, dạy dỗ con cái, xử lý việc nhà, mọi bề đều chu toàn.

Chàng thường bảo cưới được người vợ hiền thục như ta là phúc phận của chàng.

Thế nhưng, ta chẳng hề bỏ lỡ ánh mắt ngẩn ngơ của chàng mỗi khi nhìn thấy vệt màu sắc rực rỡ ấy.

Như có q/uỷ xui q/uỷ khiến, một buổi sớm mai, ta khoác lên mình bộ xiêm y màu vàng nhạt.

Chàng trông thấy, hiếm hoi thay lại nổi trận lôi đình với ta:

"Đông Thi bắt chước Tây Thi, chỉ chuốc lấy trò cười, mà nàng cũng muốn làm một Ôn Nhiên thứ hai sao?"

Kể từ ngày đó, ta chẳng bao giờ mặc màu sáng nữa.

Những bộ xiêm y sẫm màu tựa như ngọn núi vô hình đ/è nặng khiến ta không sao chịu nổi.

Trước lúc lâm chung, Giang Tu Tề mắt đẫm lệ, nắm ch/ặt tay ta: "Huệ Nương, nàng làm vợ, làm mẹ, chẳng có điểm nào không tốt, chỉ là tâm sự quá nhiều. Nếu có kiếp sau, mong ta và nàng sớm ngày gặp gỡ, ta sẽ chiều chuộng để nàng được phóng khoáng đôi phần như Ôn Nhiên, ta vẫn muốn cùng nàng tương nhu dĩ mạt."

Thế nhưng, kiếp sau ta chẳng muốn cùng chàng chung lối nữa.

01

M/a ma của phủ Vĩnh Xươ/ng Hầu sắp tới xem mắt.

Nương chỉnh đốn y phục và tóc tai cho ta không biết bao nhiêu lần, miệng không ngớt lẩm bẩm: "Huệ nhi, con vốn điềm đạm, chưa từng sai sót, hôm nay chính là cơ hội để con thể hiện. Phải để lại ấn tượng tốt trong mắt m/a ma phủ Hầu, qua được ải này mới có hy vọng gả vào đó, phải cẩn trọng đấy."

Phủ Hầu là nơi hiển hách, kẻ muốn vắt óc suy tính để chen chân vào nhiều vô kể.

Thế tử Giang lại càng nổi danh, ai nhắc đến chàng cũng phải buông lời ca tụng là quân tử đoan chính.

Chỉ trừ việc chàng từng có một người vợ đòi hòa ly khiến phủ Hầu náo lo/ạn một phen.

Đó là người vợ cũ rồi.

Ta cụp mắt, khẽ nói với nương: "Nhưng chàng đã từng cưới vợ rồi."

Nếu ta gả vào đó, sẽ mãi mãi nằm ở vị trí bị đem ra so sánh.

Làm tốt, sẽ bị so sánh, phải nghe chàng nói ta tốt hơn Ôn Nhiên, rồi phải thận trọng duy trì sự tốt đẹp ấy mãi mãi.

Làm không tốt, cũng bị so sánh, phải nghe chàng thở dài thườn thượt rằng ta không bằng Ôn Nhiên, hối h/ận vì đã cưới nhầm người.

Nương khẽ vỗ mu bàn tay ta: "Con bé ngốc, phủ Hầu là bậc nhà nào, Thế tử là hạng người nào, đừng nói là chàng đã cưới một lần, dù là hai lần ba lần, vẫn có khối kẻ muốn gả. Con đừng tự làm khổ mình, không nhìn rõ lợi hại. Nghe lời nương, nương lẽ nào lại hại con? Con gả vào đó, ắt sẽ có những ngày tháng tốt đẹp."

Ý cười trong mắt nương gần như tràn ra ngoài: "Đến lúc đó con cứ tùy ý nhắc với Thế tử một tiếng, cha con và đệ đệ con còn lo gì không có tiền đồ. Khi ấy nhà ta chính là chỗ dựa của con."

Ta lại chẳng thể cười nổi.

Phải rồi, gả cho Giang Tu Tề, cha ta cuối cùng cũng thoát khỏi chức ngũ phẩm, ra ngoài nhậm chức một năm, trở về liền thành tứ phẩm.

Đệ đệ học hành chẳng nên thân, vậy mà nhờ tiến cử mà vào làm quan, đường quan lộ hanh thông.

Cả nhà đều đắc ý, mỗi lần nương đến thăm ta đều không quên khen ngợi: "Huệ nhi, con làm tốt lắm, con làm Thế tử phu nhân này thật tốt, Hầu phu nhân yêu quý con, Thế tử cũng yêu quý con, cha mẹ và đệ đệ con mỗi khi ra ngoài đều nở mày nở mặt, đi đâu ai cũng kính trọng. Con phải tiếp tục hiếu thuận cha mẹ chồng, kính trọng Thế tử, sau này sẽ có ngày lành cho con."

Nương luôn miệng cười nói rằng sau này sẽ có ngày lành cho ta.

Ta liền tin, gả vào phủ Hầu là được hưởng ngày lành, ngày tháng sau này sẽ càng ngày càng tốt đẹp.

Thế nhưng, bầu trời trong phủ Hầu mà ta nhìn thấy lại ngày càng u tối, ngày càng nặng nề.

Đè nặng đến mức đôi vai ta chẳng thể nhấc nổi, mí mắt cũng chẳng thể mở ra.

Khi ta không thể xuống giường, nương và Hầu phu nhân đều đến thăm ta, trên mặt họ đều mang vẻ buồn bã.

Hầu phu nhân nói: "Huệ Nương là cô nương tốt."

Nương khóc rất thương tâm: "Huệ nhi không có phúc, không gánh nổi cái mệnh tốt này, đáng thương cho kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh."

Ta nhớ lại cảnh nương khi đó mấy lần khóc ngất đi, liền dừng bước chân lại.

Nương ngơ ngác nhìn ta: "Sao vậy, hôm nay con sao lại chậm chạp thế, m/a ma còn đang đợi đấy."

Ta nhìn thẳng vào mắt nương, lấy hết can đảm hỏi bà: "Nương, con không muốn gả vào phủ Hầu, có thể không đi được không?"

02

Ta không chớp mắt, chẳng muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm nào của nương.

"Người ta đã đến tận nơi, con không ra gặp mặt thì thật là không có quy củ."

Nương không để lời ta vào tai, nắm lấy tay ta kéo về phía trước, dùng cả lực vào đó: "Hơn nữa, con đấy, lo xa quá rồi, người ta chưa chắc đã vừa mắt con đâu, con cứ thử xem sao, nếu người ta không ưng, nương cũng sẽ không trách con."

Ta đi sau bà nửa bước, lặng lẽ nhét một miếng nhân hạt óc chó vào miệng.

Bà đưa ta đến sảnh đường, lại chỉnh đốn y phục cho ta.

Ta cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng ran và ngứa ngáy, hơi thở trở nên khó khăn.

Nương hoàn toàn không nhận ra, đợi đến khi người phủ Hầu tới, bà vừa căng thẳng vừa mang theo hy vọng kéo ta qua: "Chu m/a ma, đây là tiểu nữ."

Ta ngước mắt nhìn người trước mặt.

Diện mạo nghiêm nghị, y phục chỉnh tề không chút sơ hở.

Khi ta mới gả vào, đã phải chịu không ít khổ sở dưới tay bà ta.

Không phải nghe bà ta nói cửa nhà thấp kém thì càng phải cần mẫn tận tâm.

Thì cũng là Thế tử phu nhân mà việc này cũng làm không xong, sau này làm sao quản lý cả phủ Hầu?

Ta dửng dưng nhìn bà ta.

Bà ta là tâm phúc của Hầu phu nhân, đừng nói là hạ nhân tung hô, ngay cả chủ tử gia thế thấp hơn cũng phải nể mặt bà ta.

Nếu muốn gả vào phủ Hầu, ải đầu tiên chính là bà ta, việc bà ta trở về bẩm báo với Hầu phu nhân thế nào là vô cùng quan trọng.

Nhưng giờ đây, ta chẳng muốn gả nữa.

Sắc mặt Chu m/a ma không mấy dễ chịu, nói với nương: "Tống tiểu thư có một luồng ngạo khí trong người, khác với những tiểu thư thông thường, phu nhân dạy dỗ tốt lắm."

Chân mày nương khẽ nhíu, âm thầm lườm ta một cái.

Ta ôm lấy ng/ực, tiến lên níu lấy tay áo nương, lời nói cũng trở nên khó nhọc: "Nương, con khó chịu."

Trong cổ họng như có thứ gì nghẹn lại, mũi cũng chẳng thể hít thở được nữa.

Nương nhìn gương mặt ta, đột nhiên thần sắc biến đổi hoàn toàn.

Bà lập tức hoảng lo/ạn nhìn về phía Chu m/a ma.

Danh sách chương

3 chương
22/05/2026 15:11
0
22/05/2026 15:11
0
22/05/2026 22:52
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu