Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi trút bỏ lớp ngụy trang hoa nhài trắng ban ngày, để lộ bản chất hư vinh.
“Hừ, ông có tin là tôi sẽ đem chuyện gặp ông ở quán karaoke nói ra ngoài không? Nếu để truyền thông biết, người nắm quyền nhà họ Lục lại từng...”
“Thẩm Đường!” Lục Cảnh cuống cuồ/ng nhảy dựng lên, “Nếu cô dám nói ra, tôi—”
Ông ta chưa nói xong, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
Chắc chắn là Lâm Nguyệt Nguyệt.
Con nhỏ ch*t ti/ệt này không có tay à? Cứ bắt tôi phải tự thân vận động ra mở cửa cho nó.
Tôi gắt gỏng kéo mạnh cửa:
“Cậu không biết tự—”
Đôi mắt đỏ ngầu của Lục Dữ Niên đ/ập vào tầm mắt tôi.
Anh ta gầm gừ đ/au đớn:
“Đường Đường, anh nhận ra mình vẫn không thể buông bỏ em. Anh về nhà suy nghĩ mãi, dù em có từng ở quán karaoke… ở quán karaoke, anh… anh có thể không tính toán quá khứ của em…”
Bộp!
Anh ta chưa kịp nói hết câu, tôi đã phản xạ đóng sầm cửa lại, khiến khuôn mặt đ/au khổ của Lục Dữ Niên đông cứng thành vẻ kinh ngạc.
4
Da đầu tôi tê rần.
Lục Dữ Niên từng đặt đồ ăn cho tôi vài lần nên biết địa chỉ cụ thể. Anh ta có thể tìm đến tận đây chứng tỏ trong lòng vẫn còn có tôi. Dù sao tôi cũng đã ngụy trang tỉ mỉ suốt ba tháng, khác biệt hoàn toàn với những cô gái vây quanh anh ta. Lúc này chính là thời điểm anh ta đang mê muội, bị d/ục v/ọng làm mờ mắt. Lục Dữ Niên vừa đẹp trai vừa giàu có, lại lịch thiệp, ngốc nghếch không giả tạo, là con cá chất lượng nhất trong ao của tôi. Nuôi b/éo thế này mà không thịt thì phí quá.
Nhưng mà…
Tôi quay đầu nhìn Lục Cảnh đang chướng mắt. Nếu để Lục Dữ Niên thấy tôi ở chung phòng với chú nhỏ của anh ta, chẳng phải anh ta sẽ liên tưởng đến chuyện hai tháng trước ở quán karaoke sao? Không được, không thể để hai chú cháu họ gặp nhau.
Tôi lộ vẻ hung á/c. Lục Cảnh sợ đến mức tim đ/ập thình thịch, cố gắng thu người vào góc sofa, vừa tìm vật phòng thân vừa r/un r/ẩy:
“Thẩm Đường, đây là xã hội pháp trị, cô… cô không được gi*t người diệt khẩu đâu đấy.”
Tôi túm lấy cánh tay ông ta, kéo thẳng vào phòng ngủ.
Lục Cảnh kêu lên:
“Sao nào, diệt khẩu cũng cần lôi vào phòng ngủ à? Phòng khách rộng thế này không đủ để cô ra tay sao?”
Tôi hất tung tấm đệm mỏng, dịch chuyển ván gỗ, chỉ vào không gian dưới chiếc giường tatami:
“Vào mau!”
Lục Cảnh nhìn vào trong:
“Chật thế này, tôi cao 1m86,7, sao mà… á!”
Tôi tung một cước vào mông ông ta, thành công đạp người xuống dưới gầm giường rồi đậy nắp gỗ và đệm lại cái rầm.
Lục Cảnh lầm bầm phản kháng dưới giường:
“Thẩm Đường, đồ đàn bà ch*t ti/ệt, cô cứ đợi đấy!”
Tôi đ/á mạnh vào tấm ván giường, bên trong im bặt.
Tôi nhanh chóng cởi bỏ chiếc váy đỏ, thay vào bộ cánh hoa nhài trắng, rồi tống hết túi xách hàng hiệu vào tủ. Mất hai phút để dọn dẹp sạch sẽ, lại mất thêm một phút dùng khăn tẩy trang xóa sạch lớp trang điểm đậm, trở về vẻ mặt mộc tự nhiên.
Sau đó tôi mới thong dong mở cửa, dùng góc nghiêng 45 độ đẹp nhất của mình đối mặt với ánh mắt đờ đẫn của Lục Dữ Niên, hai hàng lệ rơi xuống, bắt đầu diễn kịch:
“Dữ Niên, thật sự là anh sao? Vừa mở cửa thấy anh, em cứ tưởng mình khóc cả ngày nên bị ảo giác. Em vừa rửa mặt bằng nước lạnh, x/á/c nhận mình không nằm mơ, đến cả trang điểm cũng chưa kịp làm đã vội ra mở cửa.”
Tôi hơi nghiêng người, chừa một khe hở:
“Có chuyện gì, vào trong rồi nói.”
5
Phòng khách đã dọn dẹp xong xuôi. Lục Dữ Niên ngồi trên sofa, đảo mắt nhìn quanh, không kìm được cảm thán:
“Đường Đường, dù anh không biết tại sao em lại đi làm ở quán karaoke… nhưng ba tháng ở bên nhau, anh cảm thấy em không phải người như vậy. Em xem, nhà cửa ngăn nắp, ngay cả một món đồ xa xỉ cũng không thấy.”
Tôi gật đầu liên tục, ra vẻ anh quan sát rất tinh tế.
Trong phòng ngủ bỗng vang lên tiếng động lạ.
Lục Dữ Niên tò mò:
“Tiếng gì thế?”
Tôi vắt óc giải thích:
“Có lẽ… dưới gầm giường có chuột.”
Lục Dữ Niên khẽ gật đầu, không truy c/ứu thêm. Anh ta nắm lấy tay tôi đầy tình cảm:
“Đường Đường, anh đã dành nửa ngày để hồi tưởng từng chút một về chúng ta. Anh nghĩ, lòng mình vẫn không thể buông bỏ em. Từ hôm nay, anh sẽ không hỏi về quá khứ của em nữa, chúng ta làm lại từ đầu được không?”
Tôi đỏ hoe mắt, gật đầu lia lịa. Hai người ôm nhau thật ch/ặt trong phòng khách.
Tôi hơi lo lắng:
“Nhưng, chú nhỏ của anh không đồng ý chuyện của chúng ta.”
“Không sao, chỉ cần anh quyết tâm cưới em, bất kể là ai cũng không thể chia rẽ chúng ta.”
Dứt lời, trong phòng ngủ lại vang lên tiếng va chạm.
Lục Dữ Niên thắc mắc:
“Chuột vẫn còn trong phòng ngủ em à? Thứ đó nhiều vi khuẩn lắm, để anh vào đ/ập ch*t nó.”
Tôi h/oảng s/ợ túm lấy cánh tay anh ta, vừa định nói gì đó thì khóa cửa vân tay vang lên tiếng bíp bíp. Có người đang nhập mật mã, chắc chắn là Lâm Nguyệt Nguyệt.
Tôi ch/ửi thầm, con nhỏ ch*t ti/ệt này không đến sớm không đến muộn, lại chọn đúng lúc này. Thật là xui xẻo.
Tầm mắt tôi quét nhanh qua căn hộ nhỏ. Chỉ có dưới gầm giường là giấu được người. Tôi kéo tay Lục Dữ Niên vào phòng ngủ, anh ta hớn hở:
“Đường Đường, cuối cùng em cũng chịu mở lòng trao thân cho anh rồi. Em yên tâm, sau này anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
Đồ đàn ông tồi, lúc này rồi mà còn nghĩ chuyện đó!
Lâm Nguyệt Nguyệt còn khao khát tôi gả vào hào môn hơn cả chính tôi. Nếu cô ta biết thiếu gia Bắc Kinh đang ở nhà tôi, chẳng phải sẽ l/ột sạch chúng tôi rồi ném lên cùng một cái giường sao?
Tôi thuần thục hất đệm, dịch ván giường:
“Dữ Niên, anh vào trốn trước đi, để em đuổi con nhỏ ch*t ti/ệt kia đi đã.”
“Cái gì? Trốn dưới gầm giường? Ở đây đã có một người rồi, chật thế này, anh cao 1m83, sao mà… Chú… chú nhỏ, sao chú lại ở đây?”
Tôi đạp một cú vào mông Lục Dữ Niên, thành công đẩy anh ta vào trong.
Đến nước này rồi mà hai chú cháu còn rảnh rỗi ôn chuyện?
Lục Cảnh hít sâu một hơi, tiện tay chộp lấy cái túi “Quý cô đô thị” của tôi bịt kín mắt lại. Không thấy thì không phiền.
Tôi đậy đệm lại. Lâm Nguyệt Nguyệt đã bước vào phòng ngủ, giọng oang oang vang lên:
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Chương 13
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook