Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong một cơ duyên tình cờ, hắn phát hiện ra bí mật của nhà họ Nghiêm.
Hắn và người bạn thân Lục Tử Cương liên thủ, tìm ra nơi ch/ôn giấu tượng Phật ngọc.
Đáng tiếc tượng Phật ngọc căn bản không thể phá hủy, Lục Tử Cương dốc hết toàn lực, cũng chỉ dùng Côn Ngô Đao ch/ặt đ/ứt hai cánh tay của nó.
Hai người tìm đến cổ ngọc, điêu khắc ra sáu món lễ ngọc để trấn áp tà khí.
Từ đó, phong thủy Thái Thương khôi phục như cũ.
Vận thế nhà họ Nghiêm bị phá vỡ, Nghiêm Tung và Nghiêm Thế Phiên tự chuốc lấy họa diệt thân.
Nhưng Vương Thế Trinh biết nhà họ Nghiêm vẫn còn người đang ẩn nhẫn chờ thời cơ.
Cho nên, trước khi qu/a đ/ời, hắn và Lục Tử Cương đã giấu Côn Ngô Đao đi, đồng thời để lại manh mối ở khắp nơi trong Thái Thương.
Mong đợi hậu nhân, có thể phá giải cục diện này một lần nữa.
23
Đào Tử nghe mà ngẩn người:
"Nhưng chuyện này liên quan gì đến Mã Tiêu?"
Tôi từng chữ một:
"Họ Trịnh của Trịnh Hòa, là do hoàng đế ban tặng."
"Ông ấy vốn dĩ... họ Mã."
Hiện trường im lặng như tờ, Lục Thiên Lý là người phản ứng đầu tiên:
"Trịnh Hòa không phải là... thái giám sao?"
"Ông ấy làm sao có hậu duệ được?"
Quả thực, Trịnh Hòa vốn tên Mã Hòa, là người Hồi tộc Vân Nam, bị bắt làm tù binh trong chiến tranh.
Mới mười mấy tuổi đã bị đưa vào cung tịnh thân.
Theo lý mà nói, quả thực không thể có con cháu.
Nghiêm Thứ cười:
"Trước chuyến hạ Tây Dương cuối cùng của Trịnh Hòa, tổ tiên ta đã làm một giao dịch với ông ấy."
Vị phương sĩ kia tìm đến một đứa trẻ, dùng cấm thuật chuyển m/áu của Trịnh Hòa, khiến huyết mạch của ông ấy được tiếp nối theo một cách khác.
Nhưng đổi lại, Trịnh Hòa phải tìm được tượng Phật ngọc.
Trịnh Hòa không biết âm mưu của phương sĩ, tưởng ông ta vì đại nghiệp của triều Minh, cộng thêm có ơn với mình.
Nên không tiếc lấy mạng đổi mạng cũng phải lấy được tượng Phật...
Những chuyện sau đó đã rất rõ ràng.
Trong trận động đất ở Thái Thương, tượng Phật ngọc và ngọc bích xuất thế.
Người nhà họ Nghiêm biết chỉ cần điêu khắc lại hai cánh tay tượng Phật, là có thể một lần nữa mượn tà khí khởi vận.
Thế là, họ xóa tin tức đó, tìm đến hậu duệ Trịnh Hòa, đưa tượng Phật ngọc đi.
Là họ xâm nhập vào mộng cảnh của Lục Thiên Lý, cố dẫn cậu ta đến Thái Thương.
Là họ thiết kế trò chơi giải đố thực tế này, lại b/ắt c/óc Trình Tự vô tình dính vào, đồng thời ngụy tạo một vụ mất tích kỳ lạ.
Cũng là họ đưa ngọc bích và danh thiếp của tôi cho Mã Tiêu, chỉ dẫn anh ta ủy thác tôi tìm Trình Tự.
Mục đích chính là đưa tất cả mọi người vào trong cuộc.
"Thần danh Long Yên, tự Hàm Minh. Gan ứng tượng rồng, chủ việc tàng h/ồn."
"Lá gan biến mất của cha Mã Tiêu, bị tượng Phật ngọc nuốt chửng rồi đúng không."
Tượng Phật ngọc nhận được huyết mạch và h/ồn phách của người đưa chúng rời đảo, liền có thể được điêu khắc lại.
Hai tôn tượng Phật ngọc, vừa vặn cho cha con Mã Tiêu.
Lục Thiên Lý cười:
"Ông nghĩ tôi sẽ giúp các ông điêu khắc sao?"
Nghiêm Thứ nện báng sú/ng vào đầu Lục Thiên Lý, m/áu lập tức chảy ra.
Tôi buột miệng:
"Đừng động vào cậu ấy!"
"Côn Ngô Đao thiếu cậu ấy thì chẳng còn giá trị gì nữa!"
Nghiêm Thứ mất kiên nhẫn, đưa ra tối hậu thư:
"Cho cậu 12 tiếng, mang bốn món lễ ngọc còn lại đến gặp tôi."
24
Nghiêm Thứ muốn giữ lại ba người kia làm con tin.
Tôi hạ giọng nói với Đào Tử:
"Cậu bảo vệ hai người họ giúp tôi."
Ai ngờ Đào Tử cười xin lỗi với tôi:
"Xin lỗi, vụ này tôi thực sự không nhúng tay vào được."
Hiện trường im lặng.
Đào Tử cúi đầu, không dám nhìn biểu cảm của tôi:
"Chúng ta hợp tác với nhau là để ki/ếm tiền."
"Nhưng chuyện lần này quá mức huyền ảo rồi."
"Tổ tiên các cậu đều có lai lịch, nhưng tôi không đáng phải bỏ mạng vì chuyện này."
"Xin lỗi, tôi không quản nổi, thật đấy."
Nói rồi, cậu ta không nhìn tôi, quay sang nhìn thẳng Nghiêm Thứ:
"Tôi muốn rời đi."
"Ông không cản tôi, tôi sẽ ch/ôn chuyện này trong bụng."
"Nhưng nếu ông không cho tôi đi..."
"Tôi nghe nói mấy hôm nay có người ở chợ đen thuê người điều tra tôi, nhưng chẳng tra ra được gì, đúng không?"
"Tôi cũng đã đề phòng, ba tiếng nữa nếu tôi không xuất hiện, sẽ có người bắt đầu tìm tôi."
Nghiêm Thứ quả thực có chút kiêng kỵ Đào Tử, rất ít người có lai lịch mà hắn tra không ra.
Do dự một lát, hắn vẫn nhượng bộ.
Đào Tử không nhìn ai, sải bước đi ra ngoài.
Tôi nhỏ giọng dặn Lục Thiên Lý và Mã Tiêu:
"Đừng cứng đầu, cố gắng giữ mạng."
Lục Thiên Lý gật đầu: "Cậu cũng cẩn thận."
Còn Mã Tiêu thì hoàn toàn không có phản ứng.
Từ khi biết tin Trình Tự ch*t, cả người anh ta như đã ch*t theo.
Tôi không nói thêm gì, đi theo hướng Nghiêm Thứ chỉ mà rời khỏi nơi này.
25
Ra đến nơi tôi mới phát hiện trời đã sáng, chúng tôi đã ở dưới lòng đất cả đêm.
Cổng Diệm Sơn Viên đã bắt đầu có du khách tụ tập, lác đ/á/c từng nhóm nhỏ.
Tôi hơi choáng váng.
Mới hơn mười tiếng trước, bên cạnh tôi còn có Lục Thiên Lý, Đào Tử, Mã Tiêu.
Giờ chỉ còn lại một mình tôi đơn đ/ộc chiến đấu.
Tôi hủy bộ đếm ngược trên đồng hồ.
Ngay sau đó, phía sau có người bấm còi xe.
"Bíp bíp bíp" ba tiếng, nghe rất thiếu kiên nhẫn.
Tôi lại ngẩn người, rồi bật cười.
Đào Tử thò đầu từ ghế lái ra:
"Soái ca, lên xe."
Tôi ngồi vào ghế phụ, thuận tay gỡ túi sữa đậu nành và bánh bao treo trên gương chiếu hậu:
"Cậu lại đi lừa người ta."
Đào Tử đảo mắt:
"Ai bảo Nghiêm Thứ thật sự tin chứ."
"Ngay cả tôi cũng tin, đồ ngốc."
"Chúng ta đi đâu?"
Tôi vừa hút sữa đậu nành vừa xem bản đồ Thái Thương.
Thương Bích ch/ôn ở Đồng Giác Tự, Đồng Giác Tự nằm ở trấn Phù Kiều.
Xích Chương giấu ở Diệm Sơn Viên, Diệm Sơn Viên nằm ở trấn Thành Sương.
Toàn bộ Thái Thương có sáu trấn, khả năng cao mỗi trấn giấu một món lễ ngọc.
"Nếu Phù Kiều trấn ứng với Trời, Thành Sương trấn ứng với phương Nam."
Tôi hồi tưởng lại kiến thức Lục Thiên Lý vừa phổ cập...
Thương Bích tế Trời, Hoàng Tông tế Đất.
Thanh Khuê tế phương Đông, Xích Chương tế phương Nam.
Bạch Hổ tế phương Tây, Huyền Hoàng tế phương Bắc.
Vậy thì...
trấn Sa Khê ứng với Đất, giấu Hoàng Tông.
trấn Hoàng Kính ứng với phương Bắc, giấu Huyền Hoàng.
trấn Lưu Hà ứng với phương Đông, giấu Thanh Khuê.
trấn Song Phượng ứng với phương Tây, giấu Bạch Hổ.
Đào Tử hơi do dự:
"Chúng ta thật sự phải bị hắn dắt mũi đi sao?"
"Hay là báo cảnh sát đi."
Tôi lắc đầu:
"Lục và Mã Tiêu vẫn đang trong tay bọn chúng, hơn nữa địa cung chằng chịt phức tạp."
"Lỡ chúng biết chúng ta báo cảnh sát, chó cùng dứt giậu gi*t người diệt khẩu, hoặc mang hai người họ đi trốn, chúng ta sẽ càng khó có cơ hội c/ứu người."
Đào Tử mặt nhăn như khỉ ăn ớt:
"Mẹ kiếp, thật khó chịu."
Tôi vỗ vai cậu ta:
"Yên tâm, sẽ thắng."
Trình Tự tráo đổi manh mối trong Đồng Giác Tự, trực tiếp dẫn chúng ta đến Diệm Sơn Viên.
Điều này phần lớn đã giúp chúng ta tranh thủ được thời gian và cơ hội xoay chuyển.
Nếu đi theo quy trình Nghiêm Thứ thiết kế ban đầu, chúng ta sẽ mang theo sáu món lễ ngọc tiến vào lòng đất, căn bản không còn cơ hội sống sót mà đi ra.
Chương 12: Một lần lạ, hai lần quen
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook