Cân Hồn

Cân Hồn

Chương 8

18/05/2026 17:16

Hắn hẳn là rất tổn thương.

Ta lắc đầu, định tiếp tục bước ra khỏi từ đường.

Ngoài cửa một bóng người lảo đảo xông vào.

Chính là Lý phu nhân đã lâu không gặp.

Bệ/nh tật khiến sắc mặt bà trong suốt như tờ giấy.

Chắc hẳn bà cũng đã nghe thấy câu "người thân thực sự" kia.

"San San, San San đi rồi sao?"

Bà nhìn ta, rõ ràng là đang đợi ta trả lời.

Ài.

Ta thở dài trong lòng.

Lại một lần nữa đóng vai người tốt bụng giải thích.

"Nó sẽ không sao đâu."

Nói xong, cảm thấy lòng tốt của ta hôm nay đã phát tán gần hết, ta liền sải bước nhấc chân ra khỏi từ đường.

Vừa xuống bậc thang, sau lưng có người cao giọng gọi ta lại: "Minh Nghi!"

Ta thở dài, xoay người quay lại đối diện với Lý phu nhân.

Bà vịn khung cửa nhìn về phía ta, cả người như sắp đổ gục.

"Con định đi rồi sao?"

Ta gật đầu.

"Con còn quay lại không?"

Trong mắt bà ẩn chứa hy vọng.

Có lẽ chuyện bạch hồ có chút ảnh hưởng tới ta, từ khi vào phủ đến giờ, đây là lần đầu tiên ta nghiêm túc nhìn người mẹ ruột thịt này.

Trên đầu bà còn quấn băng vải, da dẻ trắng trẻo, nếp nhăn đuôi mắt hiện rõ, đuôi mắt có một nốt ruồi nâu nhỏ.

Ta không kìm được đưa tay sờ lên đuôi mắt mình, ở vị trí tương tự, cũng có một nốt ruồi nhỏ.

Ta mỉm cười nhẹ với bà, cúi người nói: "Không quay lại nữa, phu nhân."

"Ồ..." Bà vô cùng thất vọng.

Sau đó lại đầy mong đợi hỏi: "Vậy ta có thể tìm con không?"

"Đừng, tuyệt đối đừng." Ta vội vàng từ chối.

Ánh sáng trong đáy mắt bà tắt dần từng chút một.

Đuôi mắt ửng đỏ, lệ đầy khóe mi.

"Ra là vậy..."

Bà lẩm bẩm một mình, không còn tiếng động nào nữa.

Ta ngoảnh đầu tiếp tục đi, đi được hai bước, liền nghe thấy một câu hư vô mờ mịt phía sau:

"Xin lỗi."

Nhẹ đến mức ngay lập tức bị gió thổi tan.

24

Ta chưa bao giờ oán h/ận Lý phu nhân.

Không có tình yêu, nên không có oán h/ận.

Trong góc nhìn của bà, Dương Lệnh San chính là con gái ruột, yêu thương như mạng, nuôi nấng đến tận mười lăm tuổi, đột nhiên nói cho bà biết đó là giả.

Đổi lại là ta, ta cũng không thể chấp nhận được.

Cho nên mọi việc bà làm lúc đầu, ta đều có thể hiểu.

Nhưng không có nghĩa là ta không thất vọng.

Đã ngay từ đầu không định chọn ta, thì sau này cũng đừng chọn nữa.

Cứ như vậy làm người dưng nước lã đi.

25

Ngày ta rời kinh, trận thế rất lớn.

Dù sao ta hiện tại cũng là công chúa rồi.

Hơn nữa, chuyện bát quái về thiên kim thật giả của Quốc công phủ đã lan truyền khắp nơi ai cũng biết.

Ngày trước Dương Lệnh San ở kinh thành rất có thế lực, là vị hoàng hậu tương lai chắc như đinh đóng cột.

Mà ta về kinh chưa được mấy ngày, Dương Lệnh San đã ch*t.

Không chỉ ch*t, còn bị đuổi khỏi gia phả, tang lễ vội vàng, ch/ôn cất sơ sài.

Kẻ nào đối đầu với ta đều không có kết cục tốt đẹp.

Thái tử không muốn cưới ta, bị cấm túc đến tận hôm nay vẫn chưa ra ngoài, mấy vị hoàng tử có năng lực khác nhân cơ hội này mà lấy lòng, lộ diện trước mặt hoàng thượng.

Lý phu nhân tự xin đi tu hành tại gia miếu, vĩnh viễn không quay về kinh.

Dương Nhị Lang suy sụp, tự nh/ốt mình trong thư phòng không ra khỏi cửa.

Dương Tam Lang dường như hóa đi/ên, suốt ngày kêu gào có yêu quái.

Cho nên, ánh mắt bách tính kinh thành nhìn xe ngựa của ta thêm vài phần kính sợ.

"Quả nhiên là thiên mệnh chi nữ, mau bái công chúa đi, cầu công chúa phù hộ nhà chúng ta phát tài."

"Mau mau mau, công chúa linh lắm, cầu công chúa phù hộ con cháu nhà ta lớn lên đỗ trạng nguyên, tương lai tạc tượng vàng cho công chúa."

"Cầu công chúa phù hộ ta tìm được lang quân như ý."

"Cầu công chúa phù hộ năm nay mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu."

Ta nghe mà vô cùng bất lực.

Ta là người, chứ có phải thần thánh gì đâu, cầu nguyện với ta thì có ích gì chứ.

Nhưng mà mùa màng bội thu sao?

Cái này ta ngược lại muốn thử một phen.

Ta ẩn thân trong đám đông, theo dòng người ra khỏi thành.

Nghi trượng công chúa vừa xa hoa vừa rườm rà, một ngày đi chưa được trăm dặm, ta bao giờ mới về kịp?

Cho nên ta dỗ dành nữ quan hoàng đế phái cho ta ngồi lên đó, còn ta tự mình cải trang, hành trang gọn nhẹ xuất phát.

Ta phải nhanh chóng về gieo trồng đợt lúa giống đầu tiên, còn rất nhiều rất nhiều việc làm ăn cần ta thực hiện, rất nhiều rất nhiều người cần ta giúp đỡ.

Ta xuất phát càng sớm, trên đời này sẽ có khả năng bớt đi một bà nội vì ăn đất Quan Âm mà ch*t đói.

——Hết——

Danh sách chương

3 chương
18/05/2026 17:16
0
18/05/2026 17:16
0
18/05/2026 17:16
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu