Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Cân Hồn
- Chương 6
Ta đắc ý nói: "Ta quả nhiên là đứa con gái ruột của thiên đạo."
Cứ ngỡ trong bảy ngày tìm được kẻ tráo mệnh là chuyện không thể, nào ngờ chỉ mới ngày thứ hai, ta đã thành công.
Ta tăng thêm lực ở sừng tê giác, xoay một vòng, xoay đến mức mặt hắn trắng bệch.
"A huynh tâm niệm báo ân, ta đây liền tiễn A huynh đi gặp ân nhân."
"Có điều, người có làm á/c hay không, bản thân nói không tính. Cái cân h/ồn trong tay quan coi cân tinh chuẩn vô cùng, chuyến đi địa phủ này của A huynh, e là không thuận lợi đâu."
Ta hung hăng rút sừng tê giác ra.
M/áu tươi b/ắn đầy mặt ta.
Hắn mềm nhũn ngã xuống, ch*t không nhắm mắt trừng trừng nhìn ta.
Quanh thân ánh đỏ bốc lên, sừng tê giác hút no m/áu tim hắn, hóa thành những đốm sáng vụn rơi xuống người ta.
Ta cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có.
Bệ/nh tật ốm yếu bao năm quét sạch sành sanh.
Ta đã đ/á/nh cược đúng, tín vật tráo mệnh quả nhiên là trái tim của hắn.
Hay nói đúng hơn, là trái tim của ân nhân hắn.
18
Từ khi hắn nói khí huyết suy kiệt, ta liền nhớ tới một câu chuyện dân gian từng nghe được khi phiêu bạt bốn phương.
Truyền rằng có một thư sinh c/ứu được một con cáo.
Cáo vì báo ân, đêm đêm hóa thành mỹ nữ bầu bạn cùng thư sinh, còn dùng tu vi giúp thư sinh đỗ đạt công danh.
Sau khi thư sinh đỗ trạng nguyên, cáo ngỡ rằng thư sinh sẽ cưới mình.
Kết quả lại là thư sinh mổ bụng nó, ăn trái tim của nó.
Từ đó đạt được toàn bộ tu vi của nó.
Ta ngồi xổm xuống, nhìn th* th/ể đã hóa xám của A huynh.
Trong khoảnh khắc mệnh cách tráo đổi trở lại, ta nhìn thấy một đoạn quá khứ.
Sau khi mất trái tim, con cáo không ch*t, bị thư sinh giam cầm trong nhà.
Bụng ngày ngày to dần lên.
Nó mang th/ai.
Sau khi thư sinh đạt được tu vi, vào kinh làm việc cho hoàng đế, lập công liên tiếp.
Ngày con cáo sinh con, cũng đúng là ngày thư sinh được phong làm Quốc sư.
Con cáo thoi thóp, dốc hết tu vi còn lại, thốt ra một lời nguyền.
"Đứa trẻ này sinh ra nửa yêu nửa người, trời sinh bất tường, vốn nên chịu thiên khiển. Nhưng tội nghiệt là do người gây ra, hôm nay ta liền đem mệnh của ngươi trói cùng mệnh của cha nó, ngươi sống, hắn mới có thể sống."
Cho nên căn bản chẳng phải vì báo ân mà hy sinh tu vi.
Mà là tự làm tự chịu, không thể sống.
Hắn chỉ là một kẻ tiểu nhân tham sống sợ ch*t.
"A huynh, chờ đó đi. Ân nhân của huynh dưới cửu tuyền vẫn luôn chờ huynh đấy."
Ta phiêu dạt tới cửa địa phủ, nơi đó có một con cáo trắng, nó chăm chú kiểm tra từng người đi ngang qua.
Nói là đang tìm kẻ th/ù không đội trời chung.
19
Gần như cùng lúc mệnh cách tráo đổi, ta cảm thấy trên người có một luồng trọc khí tan đi.
Cả người cảm thấy sảng khoái chưa từng có kể từ khi sinh ra.
Từ nhỏ đến lớn, ta thường cảm thấy cơ thể mình rất nặng nề.
Như thể lúc nào cũng đeo xiềng xích nặng hơn ngàn cân.
Nơi trái tim luôn như có một bàn tay bóp ch/ặt, khiến ta không thở nổi.
Giờ đây, ta tự tại nhẹ nhàng, dường như đã trút bỏ được gánh nặng ngàn cân.
Quan coi cân cũng xuất hiện ngay lập tức để chúc mừng ta.
"Tráo mệnh thành công, chúc mừng ngươi, ngươi tự do rồi."
"Kiếp này, hãy tận hưởng cho tốt, đừng chịu khổ nữa."
"Sống cho tốt, như vậy lần tới gặp lại, ta không cần phải hao tổn pháp lực nghịch chuyển âm dương nữa."
Sắc mặt nàng vốn đã trắng bệch như người ch*t, không nhìn ra vẻ suy yếu, nhưng giọng nói rất vô lực.
Giúp ta trở lại dương gian thực sự đã tiêu tốn của nàng quá nhiều pháp lực.
Ta chân thành cảm tạ, rồi thành khẩn hỏi: "Ta đ/ốt giấy tiền cho ngươi, có thể giúp ngươi khôi phục pháp lực không?"
Quan coi cân lắc đầu, chỉ vào cái cân h/ồn của mình.
"Quan coi cân chủ yếu là chủ trì công bằng, ta tuy tiêu tốn pháp lực, nhưng cũng là một lần tu hành. Không cần lo lắng."
Nói đoạn, bóng hình nàng dần trở nên trong suốt rồi rời đi.
Chỉ còn giọng nói tan vào trong gió.
"Cứ tha hồ mà sống, công đức của ngươi đủ để ngươi tiêu xài."
20
Chuyện ta gi*t Quốc sư rất kín đáo, lúc trò chuyện vốn dĩ bốn bề không một bóng người.
Sau khi hắn ch*t, có lẽ vì từng nuốt trái tim con cáo, hắn vốn đã chẳng phải người, th* th/ể hóa thành một con cáo lông đốm.
Ta hỏa táng con cáo đó, tiễn hắn một đoạn đường.
Sau đó sắc mặt như thường trở về Quốc Công phủ.
Lúc này Quốc Công phủ đã rối như canh hẹ.
Từ lúc ta vào cung, liền truyền ra tin tức hoàng đế muốn đổi lập ta làm thái tử phi.
Thái tử kháng chỉ không tuân, bị cấm túc giam giữ.
Dương Lệnh San nghe tin xong, liền khóc đến ngất đi.
Lý phu nhân chăm sóc nàng không rời nửa bước.
Tam Lang đợi ở cửa phủ, vừa thấy ta liền chạy tới lôi kéo.
"Ngươi hại tỷ tỷ đ/au lòng quá độ ngất đi, mau đi nói với nàng, ngươi sẽ không đồng ý làm thái tử phi."
Ta đứng yên không nhúc nhích.
Chàng không kéo được ta, quay đầu gi/ận dữ nói: "Đã lúc nào rồi mà còn..."
Rồi chàng dường như nghĩ tới điều gì, sắc mặt không tự nhiên nói: "Nếu, nếu ngươi chịu đi giải thích rõ ràng với tỷ tỷ, thì ta cũng, cũng nhận ngươi làm tỷ tỷ."
Ta không nhịn được cười khẩy một tiếng.
"Hừ."
Buồn cười quá, ta liền ôm bụng cười lớn.
"Ha ha ha ha ha..."
Sắc mặt Tam Lang từ đỏ chuyển sang xanh: "Ngươi cười cái gì! Tỷ tỷ gặp chuyện mà ngươi lại vui thế à?"
Ta lau khô nước mắt nơi khóe mắt: "Ta cười ngươi si tâm vọng tưởng. Còn muốn ta làm tỷ tỷ của ngươi, nằm mơ đi."
Nói xong lách qua người chàng, đi thẳng vào trong phủ.
Giờ đây mệnh đã đổi lại, ta cũng không cần phải ở lại Quốc Công phủ nữa.
Mà Dương Lệnh San ngất đi, chẳng phải vì đ/au lòng quá độ gì cả, mà là không có mệnh cách của ta che chắn, thiên đạo bắt đầu trừng ph/ạt nàng ta rồi.
Quả nhiên, ta vừa đi được hai bước, trong phủ liền lo/ạn lên.
Trong viện của Dương Lệnh San chạy ra một đám đầy tớ, vừa chạy vừa kêu: "Đại tiểu thư là yêu quái, đại tiểu thư biến thành cáo rồi!"
"Có yêu quái..."
"Đại tiểu thư là yêu quái!"
Chưa đầy một khắc, tin đại tiểu thư là yêu quái biến thành truyền khắp cả phủ.
Hơn nữa còn truyền đi một cách vô cùng sống động.
Phiên bản câu chuyện đều đã hoàn chỉnh.
Nói Dương Lệnh San là cáo yêu hóa thân, vừa sinh ra đã cắp mất ta, tự mình hóa thành trẻ sơ sinh giả làm đại tiểu thư.
Giờ đây ta trở về, nàng ta thảm hại bị phản phệ, công lực mất sạch, hóa lại thành cáo.
Đừng nói, phiên bản này nghe cũng khá hợp lý.
21
Trong phủ đại lo/ạn, tất cả mọi người không được ra vào.
Mà ta ở Quốc Công phủ vẫn còn việc chưa xong, mấy ngày nay cũng ở lại trong phủ bầu bạn với lão phu nhân.
Bà đã thần trí mơ hồ, có lúc nhận nhầm ta là con gái nhỏ của mình, có lúc lại nhận ta là hình hài thuở nhỏ.
Lúc tỉnh táo lại thì ôm lấy ta mà khóc, vừa khóc vừa m/ắng người con trai đang ở biên quan và Lý phu nhân.
Dẫu người Quốc Công phủ thế nào, lão phu nhân quả thực chưa bao giờ bạc đãi ta.
Chương 6
Chương 13
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook