Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong ngày tiệc mừng lên đại học, tôi vừa điền xong phiếu đăng ký học lại lớp 12. Dàn họ hàng đông đúc ngồi quanh bàn tiệc, kẻ tung người hứng: "Thương nó thì được ích gì? Cha mẹ nào mà chẳng trọng kẻ mạnh." Họ cũng chẳng nhận ra, người đỗ đại học thực chất là tôi. Chỉ là cha mẹ đã toan tính từ lâu, muốn để em gái thay thế thân phận của tôi, cư/ớp đi suất đại học của tôi. Họ c/ắt nát căn cước công dân của tôi để thuận tiện cho em gái giả danh đi làm lại. Tôi không cãi vã, cũng chẳng làm lo/ạn. Ngày khai giảng đại học, tôi báo cảnh sát: "Tôi muốn tố cáo, Trần Bình Bình đã gi*t người!" Đúng vậy, người là do tôi gi*t. Nhưng bây giờ, không còn là tôi nữa.
01
Tôi tên Trần Bình Bình, Trần Noãn Noãn là em gái kém tôi đúng một tuổi. Chúng tôi có vóc dáng tương đồng, gương mặt gần như đúc từ một khuôn. Thế nhưng từ nhỏ đến lớn, sự thiên vị của cha mẹ luôn nghiêng về phía nó. Ngày khai giảng tiểu học, em gái sống ch*t nằm lì ở nhà, khóc x/é lòng, nhất quyết không chịu bước ra khỏi cửa nửa bước. Nó vừa tủi thân vừa bướng bỉnh gào lên: "Tại sao chị gái được học lớp 2, còn con chỉ được học lớp 1? Không công bằng! Con không đi học đâu, ch*t cũng không đi!" Cha mẹ vây quanh nó, giọng điệu đầy nuông chiều, cười nói dỗ dành: "Noãn Noãn nhà chúng ta là có lòng hiếu thắng quá thôi mà." Họ thay phiên nhau nịnh nọt, lúc thì lấy kem dụ dỗ, lúc thì hứa hẹn tan học sẽ m/ua bánh kem bơ cho nó, dùng đủ mọi cách để làm nó vui. Thế nhưng em gái vẫn ăn vạ khóc lóc, nửa điểm cũng không chịu thỏa hiệp. Tôi cứ nhìn đồng hồ như thế, sắp đến 8 giờ rồi. Lúc đó, tôi chỉ biết đi muộn sẽ bị giáo viên phê bình, sẽ bị ph/ạt đứng. Trong lòng tôi sợ hãi vô cùng, cuối cùng lên tiếng: "Noãn Noãn, không đi là chúng ta muộn học thật đấy..." Thực ra trường tiểu học ở ngay đối diện khu chung cư. Năm tôi học lớp 1, chỉ có ngày báo danh là cha dẫn tôi đi một lần. Sau đó, bất kể mưa gió, đi học hay tan học, đều là một mình tôi tự đi. Tôi còn muốn nói, liệu tôi có thể đi trước không... Lời còn chưa kịp nói ra, sắc mặt mẹ đã thay đổi: "Con chỉ biết sợ muộn học thôi sao? Không thấy em gái con đang dỗi à?" Tôi bị m/ắng té t/át vào mặt. Em gái khóc càng dữ dội hơn, lăn lộn dưới đất. "Con cũng muốn học lớp 2, nếu không con không đi học nữa! Không đi đâu!" Cha bất lực nhìn tôi một cái, quay đầu nói với nó: "Con không học được lớp 2, nhưng chị con... có thể học lại lớp 1 mà." Mẹ tôi sững người, cha tôi chớp mắt. Hai người lập tức tán thành. Để Trần Noãn Noãn vui lòng, tôi đành phải học lại lớp 1 thêm một năm nữa. 12 năm trôi qua, như một vòng luân hồi dài đằng đẵng và ngột ngạt. Kịch bản cũ, chỉ là đổi một sân khấu khác. Kết quả thi đại học, điền nguyện vọng. Tôi đứng cạnh máy tính, lẩm bẩm: "Con muốn đến Bắc Kinh học đại học... đó là tâm nguyện của bà nội." Người thi được 660 điểm là tôi, còn đứng trước màn hình máy tính là ba người họ. Không ai ngoảnh lại nhìn tôi. Vai họ kề vai, cười nói rôm rả. Em gái cười bảo: "Con muốn đến phương Nam! Một thành phố có biển!" Cha mẹ lập tức tiếp lời: "Được được được, mẹ tìm giúp con!" "Ven biển thì tốt quá rồi, Noãn Noãn đúng là có mắt nhìn." Họ lật bản đồ, cười nói lập kế hoạch. Tôi đứng cách đó hai bước, bỗng nhiên có chút thẫn thờ. Trần Noãn Noãn chỉ thi được chưa đầy 300 điểm, đến ngưỡng cửa cao đẳng còn chẳng chạm tới, nó muốn học đại học thì chỉ có nước học lại.
02
Ngày hôm sau, căn cước công dân của tôi vỡ vụn dưới đất. Tôi cúi đầu nhìn vài giây, rồi khom lưng, nhặt từng mảnh một, xoay người vứt vào thùng rác. Tôi còn cười nói: "Không sao, con có thể đi làm lại." Không khí trong nhà đông cứng lại. "Bình Bình, mẹ có chuyện muốn nói với con." Mẹ kéo tay tôi, lôi tôi ngồi xuống chiếc ghế quý phi ở sofa. Tôi có chút thụ sủng nhược kinh. Vị trí này là chỗ ngồi đ/ộc quyền của Trần Noãn Noãn, bình thường người khác chạm vào cũng không được. Lần trước tôi bị viêm dạ dày, nôn thốc nôn tháo. Mặt c/ắt không còn giọt m/áu, toàn thân toát mồ hôi lạnh, chỉ muốn nằm trên sofa một lát. Mẹ nhìn thấy, chẳng hỏi tôi có khó chịu không. Chỉ lạnh lùng nói: "Con không biết đây là chỗ của em gái con sao?" Lúc đó tôi gần như bật dậy ngay lập tức. Còn bây giờ thì sao? Mẹ chủ động ấn tôi ngồi vào vị trí này. Trần Noãn Noãn đứng ngay phía sau mẹ, không hé răng nửa lời. Ban đầu tôi còn tưởng, vì tôi thi đại học tốt nên mẹ cuối cùng cũng đã nhìn thấy tôi. Nhưng ngẫm lại, không đúng. Từ nhỏ tôi đã học giỏi. Họ cũng đâu có vì thế mà coi trọng tôi hơn. "Bình Bình, căn cước là mẹ c/ắt, con không trách mẹ chứ?" Trách? Nếu phải tính toán, cả đời này, tôi nên coi bà ta là kẻ th/ù. "Con xem, Noãn Noãn dù có học lại cũng không đỗ đại học." "Hay là... căn cước này của con, để nó đi làm lại đi?" "Để nó đi học đại học trước, con học lại một năm?" Tôi sững sờ. Dù tôi có đồng ý, thì chuyện căn cước công dân là thứ muốn làm lại là làm lại được sao? Sắc mặt tôi lập tức trầm xuống. "Con nghe mẹ nói hết đã." Mẹ ấn tôi lại, lần đầu tiên tỏ ra thận trọng với tôi như vậy. "Chuyện căn cước, cha mẹ có thể lo liệu, hai đứa mỗi người đi làm lại căn cước của người kia." "Sau đó, Noãn Noãn dùng tên Trần Bình Bình của con để học đại học, sau này con chính là Noãn Noãn! Con đi học lại, cũng sẽ đỗ đại học thôi!" "Còn về phía họ hàng, hai đứa trông giống nhau thế, họ không nhận ra đâu." ... Nghe xong, tôi hoàn toàn c/âm nín. Quyết định ích kỷ này, người phải gánh chịu lại là tôi. Giống như năm xưa, họ thản nhiên bắt tôi học lại lớp 1 vậy. Trong mắt họ, chưa bao giờ có ai ngoài Trần Noãn Noãn.
03
Lời từ chối còn chưa kịp thốt ra, Trần Noãn Noãn đã reo hò: "Cuối cùng con cũng được học đại học rồi!" Nhìn cảnh gia đình ba người họ hòa thuận vui vẻ, tôi bĩu môi. Tôi thật sự nhớ bà nội rồi. Cha thấy tôi không trả lời, lại lên tiếng: "Thành tích học tập của con tốt như vậy, học lại một năm vẫn đỗ được, coi như con giúp em gái đi." "Con đi học đại học, chỉ có một mình con vui, nếu em gái con được học đại học, đó mới là chuyện tất cả mọi người cùng vui." Tôi sững người... Chỉ đưa ra một yêu cầu: "Con muốn về quê thăm bà nội trước." Họ im lặng. Biểu cảm vô cùng khó xử. Từ khi sinh ra, tôi đã được bà nội nuôi nấng. Nghe nói, lần đầu tiên bà nhìn thấy tôi ở bệ/nh viện, chỉ nói một câu: "Đẻ ra cái thứ báo hại!" rồi bỏ đi. Sau khi tôi đầy tháng, cha mẹ phải quay lại thành phố làm việc.
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 2
Chương 8
Chương 8
Chương 12
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook