Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi thở phào nhẹ nhõm, tìm cớ cáo từ họ, không muốn làm bóng đèn gây khó chịu. Nhan Khê rất hài lòng với sự tinh ý của tôi, trước khi đi còn nói cho tôi mật mã cửa. Sau khi tắm rửa, tôi an tâm chìm vào giấc ngủ. Không biết đã qua bao lâu, đệm giường bên cạnh lún xuống, có người nằm xuống cạnh tôi. Một đôi bàn tay nóng rực luồn vào trong.
6.
Tôi suýt chút nữa hét lên, nhưng đã bị người ta chặn lại, đối phương kỹ thuật điêu luyện, bá đạo và mạnh mẽ. Da gà da vịt trên người tôi nổi hết cả lên, tôi kháng cự muốn tránh né nhưng bị đ/è ch/ặt. Một lúc lâu sau, anh ta buông tôi ra, hơi thở nặng nề, giọng trầm thấp: "Là anh, chưa từng hôn sao?"
"Chưa từng hôn kiểu này." Tôi run giọng đáp: "Ông Thẩm, sao ông lại qua đây?"
Thẩm Ký Minh bật đèn ngủ đầu giường, nhìn xuống tôi một lúc lâu, cho đến khi hai má tôi đỏ bừng, ngượng ngùng né tránh ánh mắt, anh ta mới khẽ nhếch môi: "Không đụng vào cô ấy."
Ngón tay anh ta nhẹ nhàng vuốt ve môi tôi: "Em không tự tin vào bản thân mình đến thế sao? Ngủ thật đấy."
Tôi x/ấu hổ nhìn anh ta một cái, vươn hai tay ôm lấy cổ anh ta, vùi mặt vào hõm vai anh ta: "Vâng."
Đã định sẵn phải vứt bỏ mọi tôn nghiêm, vậy thì không cần xoắn xuýt nữa, ngược lại có thể bớt chịu khổ hơn chút. Tôi vốn tưởng rằng chuyện này, cắn răng một cái là qua. Nhưng tôi đã đ/á/nh giá thấp sự đ/áng s/ợ của nó, thực sự quá đ/au. Tôi r/un r/ẩy toàn thân, khóc nức nở, c/ầu x/in anh ta tha cho tôi, đ/au quá, tôi không chịu nổi. Anh ta lại càng hưng phấn, dồn hết sức lực lên người tôi. Ai nói đàn ông sau 35 tuổi là không được nữa? Rốt cuộc là ai đã lừa tôi.
Kết thúc, tôi thoi thóp, toàn thân như bị xe cán qua, mắt gần như không mở nổi. Thẩm Ký Minh nhìn vết đỏ trên ga giường, trên mặt lộ ra ý cười: "Ng/u Tâm, anh rất thích."
"Ông Thẩm, tôi muốn ngủ." Tôi thì thầm.
"Em ngủ đi." Anh ta tắt đèn, giam tôi trong lòng, tôi giãy giụa hai cái không thoát được, người đã thiếp đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao, Thẩm Ký Minh tựa vào đầu giường, cầm điện thoại, nhanh chóng trả lời tin nhắn. Tôi nhìn nghiêng gương mặt anh ta một lúc, mới muộn màng phản ứng lại, cũng không biết cách âm nhà Nhan Khê thế nào, tiếng động đêm qua không phải đều bị cô ấy nghe thấy chứ? Nghĩ đến đây, mặt tôi hơi nóng ran.
Thẩm Ký Minh dùng ngón tay chạm vào má tôi: "Ổn không?"
Tôi cụp mắt: "Rất đ/au."
Cũng không biết câu này làm anh ta vui chỗ nào, anh ta bật cười: "Mệt thì ngủ thêm chút nữa."
Tôi ngoan ngoãn nhắm mắt, rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Một lúc lâu sau, anh ta đứng dậy đi ra ngoài, không biết nói gì với Nhan Khê ở bên ngoài. Đợi tiếng động biến mất, tôi mới khó khăn bước xuống giường, đi vào nhà vệ sinh. Cô gái trong gương môi sưng đỏ, trên làn da lộ ra ở cổ đầy những vết đỏ, trông như vừa bị chà đạp tơi bời. Tôi hít sâu một hơi, tên đã rời cung không có đường quay lại, sự đã rồi, Ng/u Tâm, cố lên nào.
7.
Tôi nhẫn nhịn cơn đ/au nhức toàn thân tắm rửa một trận, vừa mặc đồ ngủ, tóc còn chưa kịp sấy khô, Nhan Khê đã xông vào. Chỉ mới qua một đêm, cô ấy như biến thành người khác, lớp trang điểm tinh xảo đậm đà cũng không che nổi vẻ mệt mỏi tiều tụy trên mặt. Thấy tôi, ánh mắt cô ấy lạnh đi, lao tới kéo phăng đồ ngủ của tôi ra, hơi thở dồn dập. Tôi đẩy cô ấy ra, kéo cổ áo lại: "Cậu đừng như vậy."
Biểu cảm cô ấy vặn vẹo, dở khóc dở cười, nước mắt chảy xuống. Tôi đưa cho cô ấy một tờ khăn giấy, an ủi khô khốc: "Cậu đừng khóc."
Vừa khóc Nhan Khê vừa hét: "Tớ chưa bao giờ thấy anh ấy có vẻ sung sức như vậy!"
"Cậu cứ lấy tiền là được rồi mà, quản anh ta có... sung sức hay không." Tôi khó hiểu.
"Cậu biết cái gì, tớ muốn cả tiền và tình yêu của anh ấy đều thuộc về tớ!"
Tôi hít một hơi lạnh: "Cậu đi/ên rồi!"
Hai thứ này có thể tồn tại cùng lúc sao?
"Cậu đừng quên tớ tìm cậu để làm gì." Cô ấy bỏ lại câu nói đó rồi bỏ đi, cả đêm không quay lại. Kết quả tối đến Thẩm Ký Minh lại tới, trong nhà chỉ có hai chúng tôi, anh ta càng không giống người. Tôi lại kéo cái thân tàn tạ đi tập thể dục với anh ta cả đêm. Thật là thân tàn chí kiên.
Ngày hôm sau, Thẩm Ký Minh tươi tỉnh, vuốt tóc tôi hỏi: "Ng/u Tâm, em muốn gì? Chỉ cần không quá đáng, anh đều cho em."
8.
Tôi cân nhắc một lúc mới lên tiếng: "Ông Thẩm, ông có thể giả làm lãnh đạo của tôi, đi cùng tôi đến thăm chị gái tôi được không? Chị ấy bị bệ/nh không muốn chữa, tôi nói với chị ấy rằng đãi ngộ ở đơn vị rất tốt, lãnh đạo rất ủng hộ, muốn chị ấy yên tâm. Đáng tiếc lãnh đạo của tôi không chịu giúp, nếu ông ra mặt thì sẽ có sức thuyết phục hơn. Bên cạnh tôi không có ai có khí thế hơn ông. Tất nhiên, nếu không tiện thì thôi ạ."
Tôi thận trọng yêu cầu, vì ánh mắt dò xét và sự im lặng kéo dài của anh ta mà sắc mặt tôi dần trắng bệch. "Xin lỗi, yêu cầu của tôi quá đáng quá rồi." Tôi cúi đầu gạt nước mắt, "Tôi đi thuê một diễn viên là được."
Tôi đứng dậy mặc quần áo chuẩn bị rời đi, lúc xuống giường thì chân mềm nhũn, ngã xuống đất, đ/au đến mức tôi hít hà. Nhận ra ánh mắt phía sau, cảm giác lúng túng càng mạnh hơn, tôi đứng dậy chậm rãi bước ra ngoài, không ngoảnh đầu lại lấy một lần. Nhan Khê không biết đã về từ lúc nào, đang ngồi trong phòng khách ngẩn người, mặt đầy vẻ mệt mỏi và sát khí sau khi thức đêm.
"Tớ chuẩn bị về Nam Thành đây." Tôi nói với cô ấy, "Cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé."
Cô ấy gật đầu lấy lệ. Tôi kéo thân thể đ/au nhức khó khăn di chuyển trên đường, trong lòng ch/ửi thầm Thẩm Ký Minh hàng ngàn lần, giả vờ không thấy chiếc xe vẫn luôn đi theo phía sau. Cho đến khi đối phương vút đi. May mà Nam Thành rất gần, xe liên tuyến về rất nhanh. Ăn cơm xong, tôi nghiêm túc tắm rửa sạch sẽ, nằm vật ra ngủ đến tận chiều mới đi đến bệ/nh viện.
Hiệu quả điều trị đợt 1 của chị gái khá tốt, bác sĩ nói đợt 2 tình hình ổn định có thể chọn xuất viện, sau này kết hợp th/uốc đích và miễn dịch, định kỳ kiểm tra lại là được. Đây không nghi ngờ gì là tin vui lớn. Lúc tôi đến, hộ lý đang c/ắt móng tay cho chị, thấy tôi chị cười tươi rói, nhưng chớp mắt đã thu lại nụ cười, nhạy bén hỏi tôi có phải có tâm sự gì không. Tôi gắng gượng lấy lại tinh thần, nói chỉ là tăng ca hơi mệt, lúc này mới xóa tan nỗi lo của chị.
Chương 10
5
Chương 15
Chương 12
Chương 12
Chương 11
9 - END
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook