Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chẳng mấy ngày sau, hàng xóm dẫn một người phụ nữ lạ mặt đến nhà.
"Cô này trong nhà không có con cái, muốn đón Tiểu Thiên đi để hưởng phúc đấy!"
Tôi muốn hỏi thế còn chúng tôi thì sao?
Nhưng lại ngập ngừng không sao thốt nên lời.
Trần Bắc Hà thay tôi lên tiếng:
"Vậy còn tôi và Triệu Tịnh Nam thì sao?"
Người phụ nữ đó xua tay:
"Hai đứa bây lớn quá rồi, tôi không nuôi nổi."
Hàng xóm giải thích thêm:
"Bắc Hà à, con là đứa trẻ lớn rồi, không ai muốn nhận nuôi đứa lớn thế đâu."
"Ai thèm!"
Trần Bắc Hà đẩy người phụ nữ lạ ra, không ngoảnh đầu lại chạy thẳng ra khỏi nhà.
Triệu Tiểu Thiên bị người phụ nữ đó nắm tay.
Nó vừa đi vừa quay đầu lại nhìn, nửa khuôn mặt đẫm nước mũi.
Tôi cứ đứng đó nhìn, cho đến khi trong nhà chỉ còn lại một mình mình.
Tôi từng trải qua nhiều gia đình cùng mẹ, chưa bao giờ cảm nhận được cảm giác thuộc về nơi nào.
Giờ đây lại học được cách trốn trong chăn khóc cả đêm đầy bối rối.
Tôi mãi mãi ghi nhớ năm mẹ rời xa.
Năm 12 tuổi, tôi lần đầu nếm trải mùi vị của tuyệt vọng.
Năm nay, Trần Bắc Hà 16 tuổi đã nửa tháng không về nhà.
Năm nay, Triệu Tiểu Thiên 8 tuổi đã có mẹ mới.
08
Tôi nhớ đến cô bé b/án diêm.
Học theo cô bé, tôi châm một que diêm, nhóm lên đống than trong nhà.
Tôi đóng ch/ặt cửa sổ, mặc bộ quần áo mình thích nhất.
Tôi nhớ mẹ quá.
Vì thế quyết định đi tìm mẹ.
Tôi không đợi được đến cái ch*t.
Cửa lớn bị gạch ném vỡ.
Tôi mở mắt, nhìn đối diện với Trần Bắc Hà qua màn gió tuyết.
Cậu ta lấy từ trong túi ra một nắm táo chua khô héo, đặt trước mặt tôi.
"Đừng ch*t, chúng ta đều phải sống tiếp."
Tôi cầm táo chua ném vào người cậu ta.
"Ai là 'chúng ta' với anh?"
Cậu ta ra ngoài nặn một quả cầu tuyết, quay đầu ném mạnh vào người tôi.
"Con nhóc ch*t ti/ệt, bướng bỉnh cái gì? Tao nói là chúng ta thì chính là chúng ta."
"Mày là chúng ta, Tiểu Thiên cũng là chúng ta! Chúng ta phải cùng nhau đón nó về."
Tôi đỏ hoe mắt.
"Nhưng chúng ta không có tiền, không sống nổi đâu."
Cậu ta vỗ vỗ ng/ực:
"Không phải chỉ là ki/ếm tiền nuôi gia đình thôi sao? Để tao ki/ếm."
"Từ nay về sau, tao ki/ếm tiền nuôi cả ba đứa chúng ta!"
09
Tôi và Trần Bắc Hà vừa đi vừa hỏi thăm, cuối cùng tìm được nhà mới của Triệu Tiểu Thiên.
Đó là một dãy nhà rất đẹp.
Nghe nói mẹ mới của nó là giáo viên trong trường.
"Nó còn muốn về không?"
Tôi có chút thấp thỏm.
Trần Bắc Hà không nói gì, đôi mày nhíu ch/ặt.
Hai chúng tôi lặng lẽ đi, rẽ ngoặt một cái liền thấy Triệu Tiểu Thiên.
Nó bị trói vào gốc cây.
Mấy đứa trẻ vây quanh ném đ/á vào nó.
"Triệu Tiểu Thiên, đồ không biết x/ấu hổ!"
"Đồ hoang không cha không mẹ mà sao mặt dày gọi người khác là mẹ thế?"
Trong mắt Triệu Tiểu Thiên đong đầy nước mắt.
Nhưng không rơi xuống một giọt nào.
"Các người làm gì đấy!"
Tôi bê hòn đ/á lớn lao tới.
Trần Bắc Hà chỉ mất hai bước đã vượt qua tôi, mỗi đứa trẻ cậu ta cho một đạp vào mông.
Khi cởi trói cho Triệu Tiểu Thiên.
Mấy đứa trẻ đó đã chạy mất hút từ bao giờ.
Chúng tôi dẫn Triệu Tiểu Thiên định rời đi, nửa đường đụng phải mẹ mới của nó.
"Các người làm cái gì thế này?"
"Cô ơi, chúng cháu muốn đón Tiểu Thiên về."
Mẹ mới của nó cười.
Khoanh hai tay trước ng/ực:
"Hai đứa tự thân còn là trẻ con, ăn một bữa no còn khó, lấy đâu ra tiền nuôi nó?"
"Vả lại, Tiểu Thiên ở nhà cô ăn ngon mặc đẹp, còn được đi học, các người đón nó đi chính là đang hại nó!"
Cô ta túm lấy cánh tay Triệu Tiểu Thiên, mạnh mẽ ôm ch/ặt vào lòng.
"Về nhà với mẹ, tối nay mẹ hầm sườn cho con ăn."
"Con không ăn sườn, con muốn đi theo anh chị!"
Triệu Tiểu Thiên vùng vẫy.
Nó muốn nắm lấy tay chúng tôi.
Nhưng mẹ mới của nó nói đúng.
Nếu về với chúng tôi, làm sao còn được ăn sườn hầm?
Tôi hất tay nó ra.
Cắm đầu chạy thẳng.
Trần Bắc Hà đuổi theo, hai chúng tôi cùng lao đi trong gió.
Bỏ lại tiếng khóc như heo bị chọc tiết của Triệu Tiểu Thiên ở phía sau xa tít.
Chạy đến kiệt sức, bụng đói cồn cào.
Hai chúng tôi ngồi trên vỉa hè.
Trong đầu toàn là khuôn mặt khóc lóc x/ấu xí của Triệu Tiểu Thiên.
"Mấy đứa đó dám trói nó vào cây, sau này không biết còn b/ắt n/ạt nó thế nào nữa!"
Trần Bắc Hà nắm ch/ặt tay.
"Tao nhất định sẽ tìm cách ki/ếm tiền."
Hai chúng tôi buông thõng vai.
Ngồi đến tận khi mặt trời lặn, bụng đói kêu như sấm.
"Hai đứa nhỏ, đừng ngồi ngốc ở đó nữa, về nhà ăn cơm đi."
Chú b/án đồ ăn vặt bên cạnh rao lên.
Tôi ngẩng đầu nhìn chú ấy, và cả món đồ ăn vừa ra lò.
Không nhịn được nuốt nước miếng.
Chú ấy múc hẳn nửa bát đưa tới.
"Ăn đi, coi như chú mời hai đứa."
Tôi ngập ngừng, nước miếng đã tiết ra rồi.
Sau khi cảm ơn, tôi dùng khuỷu tay huých Trần Bắc Hà.
"Ăn đi, ăn no mới có sức nghĩ cách."
Hai chúng tôi đầu kề đầu, chung nhau một cái bát.
Đến cả nước dùng của món ăn cũng tranh nhau húp.
Miếng cuối cùng, Trần Bắc Hà lại nhường cho tôi.
Đang nhấm nháp hương vị trong miệng, Trần Bắc Hà đột nhiên đứng dậy.
"Tao nghĩ ra rồi!"
"Tao cũng mở một quầy đồ ăn vặt, chuyên b/án bún xào, bố tao từng dạy tao món này!"
10
Bún xào của Trần Bắc Hà là học từ bố thứ 5.
Nghe nói là bố thứ 5 học được từ một người bạn miền Nam.
Trần Bắc Hà rất thích, lúc nào cũng đứng bên cạnh nhìn theo.
Theo trí nhớ của cậu ta, hai chúng tôi hì hục ở nhà thử nghiệm hai ngày.
Từ chỗ quá mặn quá ngọt, đến khi làm ra dáng ra hình.
Dựa vào thân phận trẻ con, chúng tôi chạy đôn chạy đáo xin xỏ được một đống đồ cũ.
Quầy bún xào "Nam Bắc" chính thức khai trương.
Trần Bắc Hà đã cao một mét tám lăm.
Đội mũ lưỡi trai, mặt lạnh tanh xào bún.
Vậy mà có mấy cô gái cứ lén nhìn.
Tôi đứng bên cạnh, nhiệt tình quảng bá quầy bún xào của chúng tôi.
Tôi lấy bài "Trứng vịt ngày Tết Đoan Ngọ" trong sách giáo khoa của Trần Bắc Hà cải biên thành "Bún xào Bắc Hà".
Người qua đường nghe xong đều cười nghiêng ngả.
Trần Bắc Hà mặt càng khó đăm đăm.
Nhưng không ngăn cản tôi, chỉ mím ch/ặt môi, dùng lửa lớn xào bún.
Một buổi tối trôi qua.
Ki/ếm được nhiều hơn dự kiến!
Tối ngày thứ 5.
Hai chúng tôi cầm số tiền ki/ếm được, đi gõ cửa nhà mới của Triệu Tiểu Thiên.
Chúng tôi đứng ngoài cửa khẩn khoản c/ầu x/in.
Triệu Tiểu Thiên ở trong nhà lăn lộn khóc lóc đòi đi theo.
Bố mẹ mới của nó đứng giữa chúng tôi.
Trên mặt hiện rõ vẻ thất vọng.
Cuối cùng vẫn xua tay.
Trước khi đi, họ còn nhét hết bánh quy, kẹo Thỏ Trắng trong nhà vào cặp sách của Triệu Tiểu Thiên.
Chúng tôi dẫn Triệu Tiểu Thiên đi về nhà.
"Anh Bắc Hà, chị Tịnh Nam, nắm tay nào!"
Bàn tay dính đầy nước mắt của Triệu Tiểu Thiên dính dấp nắm lấy tay chúng tôi.
Tôi bĩu môi, nhưng không hề buông ra.
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook