Nhân Nương

Nhân Nương

Chương 8

18/05/2026 22:22

“Thiếp có ý nguyện và suy nghĩ riêng, không còn là món hàng một thỏi bạc có thể m/ua đ/ứt được nữa.”

“Vậy nên, xin đại nhân hãy về cho.”

Nụ cười trên môi Trâu Tùng Triều vụt tắt, nhưng hắn không hề nổi gi/ận, chỉ lặng lẽ nhìn thiếp một hồi lâu, trong đôi mắt vốn luôn ôn nhu ấy có gì đó lóe lên.

“Nàng nói đúng, nàng hiện tại là người tự do, ta không nên cưỡng cầu.” Hắn thu chiết phiến lại, ôn thanh gọi một tiếng: “Cảnh nhi, Vân nhi, Tuyết nhi, về thôi, đừng làm phiền Cố nương tử nữa.”

Sự hăm hở của ba đứa trẻ tức thì xẹp xuống, chúng rụt vai, e dè liếc nhìn thiếp, trên mặt viết đầy vẻ “có phải bọn con đã làm người gi/ận rồi không”.

Lòng thiếp mềm nhũn.

“Ít nhất hãy để thiếp suy nghĩ một ngày.”

Ánh mắt ba đứa trẻ đồng loạt sáng lên.

Trước khi rèm xe của Trâu Tùng Triều buông xuống, thiếp dường như nhìn thấy khẩu hình miệng cười của hắn: Nhân Nhân của ta, cũng đã trưởng thành rồi nhỉ.

...

Buổi chiều, thiếp vừa từ ngoài về, nghe thấy có người gõ cửa tiệm.

Mở cửa ra, là một nha hoàn, hành lễ rồi nói bằng giọng nhỏ nhẹ: “Có phải Cố nương tử không ạ? Chủ nhân nhà ta có lời mời, xe ngựa đang đợi ở đầu ngõ rồi ạ.”

“Chủ nhân nào? Là vị nào?”

“Đại phu nhân phủ Trâu.”

Thiếp sững sờ.

Thiếp vốn tưởng là Trâu Tùng Triều lật lọng, không đợi nổi một ngày đã muốn dùng biện pháp mạnh, không ngờ người tới lại là vị này.

Đại phu nhân phủ Trâu, chính là vị đại tiểu thư nhà họ Tề năm nào, chính thất của Trâu Doanh.

Xe ngựa dừng ở một con hẻm vắng vẻ phía đông thành, nha hoàn dẫn thiếp lên lầu, vào một căn phòng nhã nhặn.

Tề phu nhân đã ở trong đó rồi.

“Ngồi đi.”

Tề phu nhân phong thái đoan trang, giọng nói không nóng không lạnh, cũng chẳng vòng vo: “Cố nương tử, hôm nay ta mời nàng tới là muốn nói với nàng một chuyện.”

“Ta có lòng làm chủ, đón nàng vào phủ, làm người trong phòng của phu quân ta.”

Thiếp ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng ta: “Cái gì?”

Sắc mặt Tề phu nhân bình thản, giọng điệu như ban ơn.

“Chuyện của Tuyết nhi nàng chắc cũng biết rồi, ta đã có thể chấp nhận một đứa con hoang không rõ lai lịch, thì đương nhiên cũng có thể chấp nhận nàng. Sau này nàng vào cửa nhà họ Trâu, ta cũng sẽ không làm khó, chỉ cần nàng an phận thủ thường, hầu hạ phu quân cho tốt là được.”

Nàng ta nói xong, bưng trà lên, đợi thiếp mừng rỡ khôn xiết mà gật đầu đồng ý.

Thiếp liền thẳng thắn đáp: “Thiếp không nguyện ý.”

Lông mày Tề phu nhân nhướng lên: “Hừ, vậy nàng nói với ta một câu thật lòng, nàng cất công quay về kinh thành, tuổi còn trẻ, dung mạo xinh đẹp, thật sự cam tâm cả đời chỉ b/án mấy con cá thối đó sao?”

Thiếp rủ mắt không đáp.

Thấy vậy, Tề phu nhân không nhịn được cười lạnh.

“Cố nương tử, Nhị lang nói trước đây nàng từng bị thương nặng, quên mất rất nhiều chuyện.”

“Dù nàng có mất trí nhớ thì bản tính vẫn ở đó, dù là lạt mềm buộc ch/ặt hay lùi để tiến, chẳng qua cũng chỉ muốn khiến phu quân ta thêm áy náy để nâng cao giá trị bản thân. Không muốn làm thiếp, nàng muốn làm gì? Chính thê sao?”

Nàng ta nhấn mạnh giọng, từng chữ một:

“Cố Nhân, nàng rất có th/ủ đo/ạn, nhưng dù th/ủ đo/ạn đến đâu cũng nên nhìn cho rõ, chính thê của Trâu Doanh là ta, môn đăng hộ đối của nhà họ Tề, hôn thư cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, cái tên ghi trong từ đường, đều là của ta, nàng không cư/ớp được đâu.”

Thiếp lên tiếng lần nữa: “Phu nhân, thiếp nói là lời thật, thiếp không có ý tranh giành phu quân với người, cũng sẽ không làm thiếp của bất kỳ ai.”

Giọng Tề phu nhân cao vút: “Nàng nếu thật sự không có ý, sao ngay từ đầu không tránh xa bọn họ ra! Nàng giữ ba đứa trẻ đó lại, để chúng hết câu này đến câu khác gọi 'nương thân', nàng tưởng ta không biết nàng đang tính toán gì sao?”

Thiếp nhìn chằm chằm vào mắt nàng ta: “Tính toán của thiếp không liên quan đến người, nhưng thiếp lại muốn hỏi người, người vừa nói môn đăng hộ đối, hôn thư, tên trong từ đường đều là của người, vậy đó là cái tên gì? Tề thị? Vợ của Trâu Doanh? Tên thật của người là gì?”

Tề phu nhân nhíu mày, nhìn thiếp như nhìn một kẻ đi/ên.

Thiếp hỏi câu cuối: “Gạt nhà họ Trâu sang một bên, người còn muốn có điều gì khác không?”

Khóe miệng Tề phu nhân khẽ động: “Điều ta muốn là phu quân yêu ta, tương kính như tân, bạc đầu giai lão, đó là điều ta muốn nhất.”

...

Khi về đến tiệm cá, trời đã tối hẳn.

Thiếp đang định dọn dẹp để lên lầu nghỉ ngơi thì cửa tiệm bị gõ ba tiếng.

Thiếp xách đèn ra mở cửa.

Thấy Cảnh nhi đứng ở cửa, sống lưng thẳng tắp, cả người chỉnh tề ngay ngắn.

Thiếp đẩy cửa, nghiêng người cho cậu bé vào: “Muộn thế này rồi, sao con ra được đây?”

“Con có vài sự thật muốn nói với người.”

Cảnh nhi tự nói: “Cha của Tuyết nhi, cũng chính là Trâu Doanh, người thấy ông ta là người tốt sao?”

Chẳng đợi thiếp trả lời, cậu bé nói một hơi: “Con đều nghe cha nói cả rồi, trong thư phòng của cha Tuyết nhi có treo tranh của người, bảy năm nay không hề gỡ xuống, nhưng bảy năm trước, khi người còn sống ch*t chưa rõ, ông ta đã cưới cô nương nhà họ Tề rồi. Dù đó là lệnh cha mẹ, dù ông ta là kẻ tầm thường không chí lớn, ông ta cũng nên đợi người một chút, dù chỉ đợi một năm, nửa năm.”

Cảnh nhi nhíu ch/ặt mày, câu chuyện lại chuyển sang Trâu Bưu.

“Còn về cha của Vân nhi, ông ta đến nay chưa cưới vợ, nhưng người đừng tưởng đó là si tình, ông ta cũng chỉ là kẻ ngốc chưa lớn, trong kinh thành nhà nào nghe đến tên ông ta mà không lắc đầu? Người nhìn Vân nhi bị ông ta dạy thành cái dạng gì kìa, miệng toàn lời thô tục, hở chút là đ/á/nh người, con không dạy là lỗi của cha...”

Càng nói giọng cậu bé càng nhỏ dần, cho đến khi im lặng.

Thiếp nhìn cậu bé, đợi chờ: “Con là muốn nói, trong ba người đó chỉ có cha của con là Trâu Tùng Triều là tốt nhất, xứng đáng để thiếp phó thác nhất?”

Cảnh nhi mấp máy môi, gật đầu rồi lại lắc đầu: “Con...”

“Con làm sao?” Thiếp nghe không rõ.

Cậu bé cúi đầu, cắn môi dưới: “... Con như vậy, có phải rất vô liêm sỉ không?”

“Con cố ý nửa đêm lén lút đến đây, chỉ để nói x/ấu người khác, hy vọng người mau chóng gh/ét họ, tốt nhất là chỉ thích mình con... Con bàn tán về khuyết điểm của người thân sau lưng như vậy, lại còn nói một cách hả hê, con thật là, thật sự quá hèn hạ.”

Vai cậu bé chùng xuống: “Chắc người thất vọng về con lắm.”

Thiếp lại không nhịn được cười.

“Không đâu.” Thiếp nói, “Ta rất vui.”

Cảnh nhi đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt mở to, đầy vẻ khó hiểu.

“Vui... vui sao?” Cậu bé ngây ngô lặp lại, “Tại sao người lại vui?”

“Vì trước nay con luôn gồng mình lên.” Thiếp vươn tay véo cái má vẫn còn nét bụ bẫm của cậu bé, “Không khóc, không cười, mặt lúc nào cũng lạnh tanh như ông cụ non, rõ ràng tuổi còn nhỏ như vậy, mà lại hiểu chuyện quá mức.”

Danh sách chương

5 chương
15/05/2026 19:18
0
15/05/2026 19:18
0
18/05/2026 22:22
0
18/05/2026 22:22
0
18/05/2026 22:22
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu