Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Kim Đậu và Mẹ
- Chương 6
"Anh đến công ty mỗi ngày rất sớm, trên đường đến bàn làm việc, anh đều đi ngang qua em.
"Em... gi/ận rồi sao?"
Tôi nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ đã biết tôi từ sớm thì nên bắt chuyện với tôi sớm hơn, phí hoài mất hai năm.
Đương nhiên tôi không nói ra, chỉ lắc đầu.
Anh nói tiếp: "Cũng chính vì lời nói của em, anh mới có dũng khí thoát khỏi mẹ và gia đình mới của bà ấy, sống đ/ộc lập.
"Nhưng gặp nhau ở khu chung cư này đúng là bất ngờ. Anh không ngờ chúng ta có thể trở thành hàng xóm, nhưng anh rất vui mừng.
"Tuy nhiên bây giờ không phải lúc nói chuyện này, anh sẽ cùng em xử lý chuyện lần này, đừng lo lắng, em không đơn đ/ộc đâu."
Tôi cảm thấy bình thường mình nói khá nhiều, nhưng đến bước đường này, một câu cũng không thốt ra được, chỉ có thể gật đầu, cảm thấy sống mũi cay cay.
Đến đồn cảnh sát lấy lời khai, cảnh sát thông báo tôi về chờ tin tức.
Tôi bắt đầu viết bài trên diễn đàn địa phương, chuẩn bị phản kích.
Bài viết bao gồm nhưng không giới hạn:
Nhật ký trò chuyện khi Chu Kiệt Khải mới ở bên tôi đã vứt Kim Đậu ở nhà tôi mặc kệ không quan tâm.
Hồ sơ tiêm phòng của Kim Đậu qua từng giai đoạn.
Bệ/nh án Kim Đậu nằm viện do viêm nhiễm cấp tính lúc 5 tháng tuổi.
Mọi khoản chi tiêu cho thức ăn và đồ chơi của mèo.
Ảnh của Kim Đậu trong 3 tháng gần nhất.
Và đoạn ghi hình màn hình cuối cùng, tôi hỏi Chu Kiệt Khải: 【Kim Đậu anh có mang đi không?】
Chu Kiệt Khải: 【Mèo ta thôi, không đáng tiền, em giữ nuôi đi.】
Đến cuối bài viết, tôi viết:
【Kim Đậu đã theo tôi từ lúc 3 tháng tuổi, trời nóng chúng tôi cùng nhau bật điều hòa, trời lạnh chúng tôi cùng đắp chăn đi ngủ.
【Nó đã sớm là con của tôi, tôi không đồng ý cho bất cứ ai mang nó đi, cũng không cho phép bất cứ ai lấy danh nghĩa yêu thương để làm tổn thương nó.】
14
Bài viết nhận được phản hồi tốt, đồng nghiệp vốn đang bàn tán cũng hỏi nhỏ tôi có phải đắc tội ai nên bị tung tin đồn thất thiệt không.
Tôi không nói gì, đang đợi kết quả cuối cùng.
Vài ngày sau, Hứa Dịch cùng tôi đến đồn cảnh sát.
Tôi tưởng mình sẽ nhìn thấy Chu Kiệt Khải, không ngờ người nhìn thấy lại là một người khác - Triệu Thấm Nhã, người yêu cũ của Chu Kiệt Khải.
Cô ta khóc như mưa, nhìn thấy tôi liền bắt đầu xin lỗi, nói rằng cô ta cũng bị Chu Kiệt Khải lừa:
"Lúc đầu tôi rất thích con mèo nhỏ đó, nhưng Chu Kiệt Khải không cho tôi. Anh ta nói mèo là anh ta nhận nuôi, nên thuộc về anh ta.
"Sau này tôi mới biết anh ta hỏi rất nhiều người xem có b/án được tiền không, b/án không được mới vứt cho chị."
"Mấy hôm trước anh ta quay lại tìm tôi nối lại tình xưa, tôi hỏi mèo đâu? Anh ta nói chị không trả cho anh ta, đối xử với mèo cũng không tốt, tôi mới đăng bài viết đó.
"Xin lỗi, là tôi chưa làm rõ sự thật đã đăng bài, tôi sẽ đăng thông báo xin lỗi được ghim lên đầu trên diễn đàn.
"Thật sự xin lỗi!"
Tôi đưa khăn giấy cho cô ta, vừa đưa vừa chậc lưỡi, Chu Kiệt Khải nói với tôi là người yêu cũ không thích mèo, nhất định không cần nó nên anh ta mới mang đi.
Người này đúng là nói dối không chớp mắt, mở miệng là nói dối.
Kẻ ném bưu phẩm đe dọa cũng đã tìm ra, là một học sinh 17 tuổi, người yêu mèo cực đoan, cũng là vì thấy bài đăng trên diễn đàn nên mới tìm tôi trả th/ù, đã bị cảnh sát giáo dục một trận và viết bản kiểm điểm.
Khi ra khỏi đồn cảnh sát, Triệu Thấm Nhã đuổi theo.
"Xin lỗi, nhưng tôi muốn hỏi... tôi có thể đi xem mèo... đi xem Kim Đậu được không?"
Tôi nhìn Hứa Dịch, ánh mắt Hứa Dịch dịu dàng, cũng đang đợi quyết định của tôi.
Thế là tôi không đắn đo nữa, gật đầu.
Dù thế nào đi nữa, Triệu Thấm Nhã lúc đầu đã giúp Kim Đậu tránh khỏi số phận mèo hoang, tôi nên cảm ơn cô ấy.
Khi về đến nhà, Kim Đậu đang đợi tôi ở cửa.
Cho đến khi nhìn thấy người phía sau tôi, nó cũng sững sờ.
"Mẹ ơi, người này trông quen quá."
Tôi đi qua bế nó lên, không biết nên giải thích thế nào: "Lúc con còn rất rất nhỏ, cô ấy đã từng bế con."
Triệu Thấm Nhã xoa đầu Kim Đậu, mắt đong đầy nước mắt, khẽ nói: "Kim Đậu, đáng yêu thật."
Cô ta không ở lại lâu, tôi bế Kim Đậu, đứng trên lầu nhìn bóng lưng cô ta rời đi, nhất thời có chút cảm khái.
Kim Đậu lẩm bẩm: "Cô ấy rất giống mẹ ngày trước."
"Mẹ ngày trước?"
"Vâng, nhưng mẹ là mẹ hiện tại, cũng là mẹ của tương lai."
Tôi rơm rớm nước mắt: "Mẹ sẽ mãi là mẹ của Kim Đậu."
15
Tôi chuyển nhà, muốn đổi môi trường để sống thật tốt.
Hứa Dịch chuyển nhà cùng tôi, sống ngay đối diện.
Anh nói, cứ từ từ ở bên nhau, từ từ tìm hiểu, đợi đến khi em chấp nhận.
Thế là chúng tôi thường xuyên cùng nhau dắt mèo dắt chó đi dạo.
Triệu Thấm Nhã kết bạn WeChat với tôi, thỉnh thoảng lại like những bài đăng về Kim Đậu trên vòng bạn bè của tôi.
Còn Kim Đậu, hoạt động mỗi ngày đã trở thành ăn cơm, ngủ và đ/á/nh Tiểu Gia.
Hứa Dịch m/ua cho nó rất nhiều pate, nó vui không tả nổi, ngày nào cũng chạy theo hỏi tôi: "Khi nào anh ấy mới trở thành bố của Kim Đậu?"
Thế là vào ngày Tết Nguyên đán, Hứa Dịch thực sự trở thành bố của Kim Đậu.
Từ đó, hai người vốn không có nhà, ở thành phố nhỏ này, đã có ngôi nhà của riêng mình, còn có một con mèo và một con chó.
Cũng coi như hạnh phúc nhỉ?
Ngoại truyện: Nhật ký Kim Đậu
1
Lúc mẹ không biết, bố tồi từng đến một lần.
Anh ta nói muốn mang Kim Đậu đi, Kim Đậu không đồng ý.
Bố tồi tệ lắm, không cần Kim Đậu, còn nói x/ấu mẹ, Kim Đậu lao lên tặng cho một cào, anh ta chạy trối ch*t, Kim Đậu oai phong lẫm liệt!
2
Bố lại m/ua pate cho Kim Đậu, nhưng bị mẹ m/ắng.
Mẹ nói Kim Đậu sắp 11 cân rồi, không được ăn ngon như vậy nữa, phải nỗ lực gi/ảm c/ân.
Tiểu Gia cười nhạo tôi, nói mèo 11 cân bằng với 200 cân của con người, tôi hỏi nó sao biết, nó bảo trước đây bố nói.
Kim Đậu muốn gi/ảm c/ân, Kim Đậu không muốn biến thành con mèo b/éo ú.
3
Kim Đậu thích ngủ, Tiểu Gia cứ muốn chơi với Kim Đậu, Kim Đậu bảo Tiểu Gia nếu không có việc gì làm thì đi tìm xưởng ốc vít mà làm.
Tiểu Gia nhìn móng vuốt của mình, nói nó chắc không vặn được ốc vít.
4
Mẹ và bố lúc nào cũng cùng nhau đi làm.
Kim Đậu và Gia luôn cùng nhau nhìn họ đi làm ở trước cửa sổ.
Tiểu Gia nói Kim Đậu là con mèo bám mẹ, Kim Đậu phản kích, Tiểu Gia là con chó bám bố.
5
Có một ngày, Kim Đậu hỏi mẹ, có thể không đi làm không.
Mẹ nói không được, không đi làm thì không có tiền, không có tiền Kim Đậu sẽ không có pate ăn.
Kim Đậu muốn nói, nếu không ăn pate có thể đổi lấy việc mẹ không phải đi làm, vậy Kim Đậu nguyện ý.
6
Lại một mùa đông nữa, mẹ và bố kết hôn rồi.
Kim Đậu và Tiểu Gia hoàn toàn trở thành một nhà, đáng gh/ét thật! Tiểu Gia ăn một đ/ấm của ta đây.
Chương 9
Chương 8
Chương 14
Chương 5
Chương 19
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook