Nghe hiểu tiếng thú cưng cà khịa, tôi điên cuồng vung dao

Ngày tôi rơi xuống nước, tôi nghe thấy lũ cá dưới sông nói chuyện.

【Thôi, đẩy nó lên một cái đi, dù sao ch*t dưới sông cũng xui xẻo lắm.】

【Còn làm ô nhiễm nước sông nữa.】

Thế là, tôi cảm thấy dưới người mình tụ tập ngày càng nhiều cá.

Chúng gắng sức đỡ lấy tôi, khắp mặt sông toàn là bong bóng do chúng phun ra.

Nhưng khổ nỗi lũ cá mình trơn tuột, chẳng có tay, mà tôi lại cao 1m75.

Cuối cùng, là Thẩm Châu nhảy xuống c/ứu tôi.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu nghe hiểu tiếng động vật.

Dựa vào bàn tay vàng này, tôi giúp Thẩm Châu vạch trần đứa con ngoài giá thú của bố anh ta.

Kể cho anh ta vô số bê bối của nhà giàu, cơ mật thương mại.

Giúp anh ta xuôi chèo mát mái trên thương trường.

Ngày đính hôn, tôi cười rạng rỡ.

Thoáng thấy con chó vàng lớn ngoài cửa đang thong dong tản bộ, tôi ngồi xổm xuống xoa đầu nó.

Ai ngờ nó nhìn tôi, vẻ mặt trầm ngâm: 【Còn cười được à? Vị hôn phu của cô đang ngủ với người đàn bà khác đấy!】

1

Tôi khó tin nhìn nó: "Mày có bằng chứng không?"

Nó không vui, nhăn nhó cả khuôn mặt: 【Đàn bà, cô đang nghi ngờ tôi đấy à?】

【Cô đi theo tôi!】

Nó dẫn tôi đi đường vòng vèo, tôi mới biết hóa ra nhà họ Thẩm còn nhiều lối nhỏ như vậy.

Đến trước một lỗ chó ở tòa nhà nhỏ phía sau sân, nó nhanh nhẹn chui tọt vào trong.

Tôi đứng trước lỗ chó, cạn lời toàn tập.

Đang định m/ắng trong lòng là nó làm việc không đáng tin, bỗng "cạch" một tiếng, cửa sau mở ra.

Tôi bước vào, giọng nói của Thẩm Châu loáng thoáng truyền đến.

"Tang Tang, em đúng là yêu tinh nhỏ, hôm nay là tiệc đính hôn của anh, mà em cũng dám đến..."

Một giọng nói nũng nịu vang lên: "Vậy em hỏi anh, có kí/ch th/ích không?"

Thẩm Châu cười khẽ hai tiếng, tiếng sột soạt khi mặc quần áo vang lên.

Anh ta lên tiếng: "Em ngoan, hôm nay đừng quậy. Cho dù anh và Tống Miểu có kết hôn sau này, cũng sẽ không ảnh hưởng đến việc anh qua lại với em."

"Tống Miểu, con đàn bà này quá hữu dụng với anh, hôm nó rơi xuống nước em không thấy đâu, cả đàn cá dưới sông đều liều mạng đẩy nó lên."

"Cô ta còn là con gái nhà họ Tống, nhà họ Tống cũng rất hữu dụng với anh."

"Em yên tâm, đợi anh vắt kiệt cô ta và nhà họ Tống, rồi đ/á cô ta sang một bên, chúng ta có thể quang minh chính đại ở bên nhau rồi!"

Tôi đang định xông vào, con chó vàng bỗng dùng móng vuốt ấn chân tôi lại.

Nó nhìn điện thoại của tôi, tôi mới nhớ ra, từ nãy đến giờ tôi vẫn luôn ghi âm.

Nó thì thầm với tôi: 【Đàn bà, cô bình tĩnh một chút, bây giờ xông vào cùng lắm chỉ vạch trần bọn họ thôi.】

【Chi bằng đừng đ/á/nh rắn động cỏ, đến lúc đó đ/á/nh cho bọn họ không kịp trở tay, rồi khiến bọn họ thân bại danh liệt!】

Tôi gật đầu, rồi thắc mắc hỏi nó: "Mày không phải chó nhà họ Thẩm sao? Tại sao lại giúp tao?"

"Hơn nữa, mày cũng có học thức phết nhỉ."

Nó kiêu ngạo liếc tôi một cái, bỗng tức tối nghiến răng: 【Thẩm Châu khiến tôi không làm chó đực được, dựa vào đâu mà anh ta được ôm ấp trái phải!】

【Hơn nữa, tôi đây gh/ét nhất là kẻ ba lòng ba dạ, không trung thành!】

Tôi giơ ngón tay cái về phía nó.

Trên đường quay lại, bỗng thấy một con mèo mướp, lắc lư cái thân hình to lớn chạy về phía tôi.

Nó vừa chạy vừa kêu meo meo, giọng điệu vô cùng khẩn cấp.

【Sen ơi! Không xong rồi, cô mau quay lại đi!】

【Tôi thấy có thằng đàn ông bỏ th/uốc vào ly rư/ợu của chị cô!】

2

Tôi hốt hoảng chạy về sảnh tiệc.

Hôm nay là tiệc đính hôn của tôi và Thẩm Châu, tuy chưa bắt đầu nhưng khách khứa đã đến gần đủ.

Toàn bộ sảnh tiệc người đông nghìn nghịt, căn bản không thấy bóng dáng chị gái đâu.

Tôi như con ruồi mất đầu chạy tán lo/ạn.

Khi lên đến tầng 2, tôi nhìn thấy con vẹt treo trên cột hành lang.

Nó bị nh/ốt trong cái lồng tinh xảo, đang chán chường rỉa lông của mình.

Tôi túm lấy cái lồng: "Vẹt ơi, mày có thấy chị tao không?"

"Chị tao mày còn nhớ không? Chị ấy cực kỳ xinh đẹp, trắng hơn tao, cao hơn tao."

Con vẹt liếc tôi một cái, thản nhiên lên tiếng: 【Người như thế nhiều lắm, làm sao tôi nhớ nổi.】

Tôi nghẹn lời, biết nó vốn là giống miệng lưỡi đ/ộc địa, nhưng lúc này không phải lúc đùa cợt.

Tôi đang định mở miệng lần nữa, nó bỗng ngắt lời tôi.

【Tôi có thể nói cho cô biết cô ấy ở đâu, nhưng cô cho tôi được lợi ích gì?】

Tôi buột miệng nói là thức ăn, nhưng khi lời vừa đến cửa miệng, tôi thấy nó đang nhìn chằm chằm vào tôi đầy khao khát.

Cái lồng xa hoa tinh xảo, thức ăn cho chim được phối trộn kỹ lưỡng, ngay cả cái bát uống nước cũng bằng vàng ròng.

Nhưng tôi vẫn nhìn thấy sự khao khát của nó trong khoảnh khắc này.

"Cạch" một tiếng, tôi mở lồng ra.

Nó đ/ập cánh để lại một câu: 【Phòng thứ hai tầng 3, cô đi bây giờ còn kịp đấy.】

Tôi không nhịn được gọi với theo: "Vẹt, ở ngoài mà không sống nổi thì nhớ đến nhà họ Tống tìm tao."

Nó tức tối gầm lên với tôi: 【Cô c/âm mồm cho tôi! Ông đây tuyệt đối không bao giờ có ngày đó!】

Tầng 3 yên tĩnh, không một bóng người, phòng thậm chí còn không khóa cửa.

Chị gái Tống Nhụy nằm trên giường bất tỉnh nhân sự, một gã đàn ông đang đ/è lên ng/ười chị ấy, đưa tay cởi áo khoác của chị.

Tôi cầm chiếc bình hoa bên cạnh, nện thẳng vào gáy hắn.

Hắn ôm đầu không tự chủ được mà quay đầu lại: "Là ai..."

Chưa đợi hắn nói xong, tôi đ/ấm thẳng vào mặt hắn, hắn hừ hừ hai tiếng rồi đổ gục xuống đất.

Tôi nhìn khuôn mặt hắn, trong lòng cười lạnh liên hồi.

Nhà họ Liễu thật là giỏi, chị gái Liễu Tang Tang câu dẫn vị hôn phu của tôi, em trai Liễu Đông muốn đụng chạm vào chị gái tôi.

Cả nhà bọn họ đều nhắm vào nhà họ Tống chúng tôi mà vặt lông.

Nếu hôm nay không phải Đại Hoàng và Đại Quất báo cho tôi những điều đó, thì cả tôi và chị gái đều sẽ bị h/ãm h/ại, chờ bị Thẩm Châu và nhà họ Liễu x/ẻ thịt lóc xươ/ng.

Hơn nữa tầng 3 không có lấy một người hầu, Liễu Đông thậm chí còn tự tin đến mức không khóa cửa.

Có lẽ hắn đang hy vọng có khách khứa nào đó bắt gặp, như vậy hắn vừa hay có thể danh chính ngôn thuận đổ vạ cho chị gái, đổ vạ cho nhà họ Tống.

Ngoài Thẩm Châu đang giúp hắn, còn có thể là ai?

Tôi gọi điện cho anh họ, bảo anh lén lên đây, đưa chị gái về nhà họ Tống trước.

Tiện thể bảo bố mẹ cũng đi về cùng, cứ nói chị gái không khỏe, đợi ổn định xong xuôi rồi quay lại sau.

Đại Quất hổn hển chạy lên: 【Cô mau xuống đi, mẹ của Thẩm Châu đang tìm cô khắp nơi đấy!】

Trước khi rời đi, tôi tháo chiếc vòng tay trên cổ tay mình, nhét vào túi quần của Liễu Đông.

Danh sách chương

3 chương
22/05/2026 14:49
0
22/05/2026 14:49
0
22/05/2026 21:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu