Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tặc lưỡi: "Nhìn cái bộ dạng không có chí khí của anh kìa."
Triệu Đoạt vùi mặt vào hõm cổ tôi: "Nếu em không thích, sau này chúng ta không làm thế nữa."
Tôi đ/ập bàn đứng dậy: "Ý anh là sao? Không làm với tôi thì anh định làm với ai? Hơn nữa tôi cũng đâu có nói là không thích, vấn đề chính là ở mức độ thôi."
Triệu Đoạt kinh ngạc: "Vấn đề ở mức độ? Em thấy anh làm không tốt à? Vậy thì anh có thể học mà."
"Anh cút đi."
Tôi tức đến mức muốn bật dậy như con cá chép.
Tôi không muốn nói chuyện với anh nữa.
Anh dường như hiểu ý tôi, lại vùi đầu vào hõm cổ tôi: "Hiểu rồi, hiểu rồi, đừng bắt anh cút."
Nói xong, anh liền hôn tới.
Đáng gh/ét!
Sau mười phút hôn hít ngắt quãng, anh đột nhiên hỏi: "Vậy sau này mỗi ngày bốn lần được không?"
Cái q/uỷ gì thế!
"Không được, tối đa hai lần!"
Triệu Đoạt cười: "Được, vậy mỗi ngày hai lần."
Khoan đã, có gì đó sai sai.
Ch*t ti/ệt, anh ta lừa tôi.
Một tuần hai lần tôi còn thấy nhiều ấy chứ!
Một ngày hai lần chẳng phải lấy mạng tôi sao.
Tôi há miệng định m/ắng, kết quả lại bị anh hôn chặn họng.
13
Sáng hôm sau, Triệu Đoạt bưng bữa sáng vào: "Anh mới học được nhiều kỹ thuật lắm, thế nào, lần này cơ thể không còn khó chịu như trước nữa chứ?"
"C/âm miệng."
Tôi đi đ/á/nh răng, rồi ăn sạch bữa sáng.
Tôi nhìn quầng thâm mắt đậm của anh, hỏi: "Dạo này rốt cuộc anh bận cái gì thế? Lúc nào cũng về nhà giữa đêm, mà trông còn như có tâm sự nữa."
"Nói ra cũng chẳng có cách giải quyết."
"Trước đây chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận rồi sao, có chuyện gì thì nói với tôi, tôi đứng sau lưng chống lưng cho anh, anh không nói với tôi thì làm sao tôi giúp anh tìm cách giải quyết được?"
Anh ngồi bên mép giường thở dài: "Chuyện kinh phí nghiên c/ứu, dạo này chúng ta đang nghiên c/ứu một linh kiện cơ giáp, nếu thành công thì độ linh hoạt của cơ giáp sẽ nâng lên một tầm cao mới, nhưng hiện tại đang là thời điểm then chốt mà kinh phí lại có hạn, nên hơi rắc rối."
Tôi dựa vào đầu giường hỏi: "Thiếu bao nhiêu kinh phí?"
Triệu Đoạt: "Khoảng 13 tỉ."
Tôi gật đầu: "13 tỉ thôi à, tôi đưa cho anh là được chứ gì."
"Hả?" Triệu Đoạt kinh ngạc nhìn tôi: "Em đưa cho anh? Em lấy đâu ra tiền, m/ua quả trái cây em còn xót tiền cơ mà."
"Tôi chỉ là không tiêu tiền bừa bãi thôi nhé! Tôi chỉ là thích tiết kiệm tiền thôi được chưa! Có 13 tỉ lẻ thôi mà, tôi chuyển cho anh là xong."
Triệu Đoạt ngẩn người: "Em lấy tiền ở đâu ra?"
"Tôi ki/ếm được chứ sao. Từ nhỏ tôi đã thích đầu tư, tiền mừng tuổi mỗi năm tôi có mấy chục triệu, tôi đem đi đầu tư hết rồi."
"Tiền mừng tuổi của em nhiều thế á?"
"Đúng vậy, nhà tôi giàu lắm, hơn nữa nhà chú bác tôi cũng rất giàu. Lấy ví dụ đơn giản thôi, riêng các nhà máy sản xuất th/uốc ức chế đều nằm trong tay gia tộc chúng tôi, cơ bản là đ/ộc quyền rồi. Chỉ là gia tộc chúng tôi có gia huấn không được để lộ tài sản, sợ cây to đón gió, nên mỗi nhánh gia tộc quản lý một công ty khác nhau, thậm chí đến cả họ cũng khác nhau."
Triệu Đoạt hoàn toàn choáng váng: "Anh biết nhà em giàu, nhưng không ngờ lại giàu đến mức này. Thế mà lúc trước em còn đính hôn với Triệu Trạch?"
Tôi tức đến mức vỗ đùi: "Ông nội tôi định đấy chứ, lúc trước ông nội anh c/ứu ông nội tôi, nên ông tôi muốn bù đắp cho nhà anh. Sau khi lớn lên tôi thấy Triệu Trạch chẳng ra sao cả, ngoài cái nhà máy dược có chút hấp dẫn ra thì tôi chẳng quan tâm gì khác. Lần này họ hủy hôn, tôi còn thấy nhẹ cả người ấy chứ."
"À đúng rồi, cái nhà máy dược đó, tôi đã sắp xếp lại dây chuyền sản xuất, loại th/uốc điều trị tràn dịch tin tức tố mới ra mắt trên thị trường hiện nay chính là do nhà máy của chúng ta sản xuất đấy. Ki/ếm cho tôi không ít tiền đâu."
Triệu Đoạt: ...
Tôi vỗ vai anh: "Anh ngẩn người ra làm gì thế?"
Anh ngơ ngác: "Không ngờ vợ anh lại lợi hại đến thế."
Tôi trợn tròn mắt: "Anh không nghĩ là lúc tôi nói đứng sau hỗ trợ anh, anh muốn gì tôi cũng đáp ứng là tôi nói đùa đấy chứ?"
Triệu Đoạt: ...
Tôi cạn lời, chỉ lặng lẽ chuyển cho anh 13 tỉ: "Cầm lấy mà dùng trước đi, không đủ thì lại bảo tôi."
"Được."
Đến Bộ Quân đội, anh định vào phòng nghiên c/ứu, tôi gọi anh lại.
"Triệu Đoạt."
Anh quay đầu: "Sao thế?"
"Tối tan làm nhớ mang một quả sầu riêng về nhé, ở nhà ăn hết rồi."
Nói xong, tôi quay người bước vào cửa Trung tâm Chế tạo Cơ giáp.
Để mặc anh đứng ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng tôi.
14
Chẳng bao lâu sau, nghiên c/ứu của tôi cũng hoàn thành, bộ cơ giáp chế tạo ra cũng đã b/án được.
Thu nhập hơn 3 tỉ, cộng thêm tiền cổ tức nhận được gần đây, tổng cộng là 20 tỉ, tôi chuyển thẳng vào tài khoản của Triệu Đoạt.
Chưa đầy hai phút, cuộc gọi thoại của Triệu Đoạt đã tới.
"Vợ ơi, lại chuyển tiền cho anh à?"
"Ừ, sợ kinh phí nghiên c/ứu bên anh không đủ, chuyển cho anh dự phòng thôi, sao thế?"
"Vừa rồi bọn anh đang họp, quang n/ão của anh kết nối với máy chủ của phòng nghiên c/ứu."
Tôi húp ngụm nước trái cây: "Rồi sao?"
"Rồi bây giờ tất cả những người tham gia cuộc họp đều biết em vừa chuyển cho anh 20 tỉ."
Tôi hơi không hiểu: "Thế thì sao, rồi sao nữa?"
"Họ đều ngưỡng m/ộ anh."
Khóe miệng tôi cong lên: "Đó là điều đương nhiên rồi."
Kể từ ngày đó, Trung tâm Chế tạo Cơ giáp của Bộ Quân đội có một lời đồn:
Người phụ trách Trung tâm Chế tạo Cơ giáp, Thượng tá Triệu Đoạt, có một kim chủ Beta chống lưng.
Kim chủ Beta sao?
Cái danh xưng này, tôi cười nhận lấy!
(Hoàn)
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook