Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ấy hiện tại đã là Tổng chỉ huy Bộ Quân đội rồi."
Tôi cười hì hì, Tổng chỉ huy tôi có quen, lần trước Triệu Đoạt dẫn tôi đi gặp ông ấy.
Ông ấy bảo với tôi rằng ông ấy đã thành lập một Liên minh Beta, thu nạp những Beta có thành tựu trong mọi lĩnh vực, thực hiện các chính sách bảo vệ trọng điểm và ưu tiên ng/uồn lực cho Beta, ông ấy còn mời tôi gia nhập.
Tôi không chút do dự, đồng ý gia nhập ngay.
Luôn có cảm giác, chúng tôi - những Beta - cũng đã có một mái nhà rồi.
Thực ra đôi khi, chúng tôi - những Beta - cũng chỉ c/ầu x/in một sự đối xử bình đẳng mà thôi.
10
Khi kỳ thực tập của tôi kết thúc, tôi nhận được thông báo trúng tuyển, Bộ Quân đội chính thức nhận tôi vào làm việc.
Tôi vui vẻ kéo Triệu Đoạt đi đăng ký kết hôn, ngày ý nghĩa như vậy thì nên làm thêm một việc ý nghĩa khác.
Ngày hôm đó, tôi đang nghỉ phép ở nhà thì có tiếng gõ cửa.
Tôi tưởng Triệu Đoạt để quên gì đó nên tiện tay mở cửa.
Không ngờ, người đứng đó lại là Triệu Trạch.
"Anh đến đây làm gì?"
Triệu Trạch hơi ngượng ngùng gãi đầu: "Nghe nói cậu đã có thể chế tạo cơ giáp rồi, bạn anh đang rất muốn một bộ, không biết cậu có thể giúp một tay không?"
Tôi tựa vào khung cửa, nhìn anh ta bằng ánh mắt không mấy thiện cảm: "Th/ù lao bao nhiêu?"
"Ừm, cái này anh cần phải hỏi lại cậu ấy mới biết."
Tôi đẩy cửa định đóng lại: "Không có thành ý."
"Không phải không phải, thực sự có thành ý mà, chúng ta cùng ra ngoài ăn bữa cơm, để cậu ấy đích thân nói chuyện với cậu được không? Thật đấy, thành ý rất lớn, nhà cậu ấy rất giàu."
Tay đang đóng cửa của tôi khựng lại.
Cũng không phải không được.
Có tiền thì dễ nói chuyện, đằng nào nguyên liệu, linh kiện cũng chẳng cần tôi bỏ tiền túi, tôi chỉ cần cải tiến và lắp ráp là xong.
Dễ ki/ếm tiền thế này, tất nhiên là tôi sẵn lòng.
Còn về việc tại sao lại tìm tôi, tôi cũng rất rõ.
Trước tôi, cả nước chỉ có tổng cộng 29 chuyên gia chế tạo cơ giáp, tôi là người thứ 30, cũng là người trẻ nhất. Tất nhiên họ phải tìm tôi khi tôi chưa quá nổi tiếng, sau này muốn tìm tôi thì giá cả không còn là thế này nữa rồi.
Tối hôm đó, chúng tôi cùng nhau ra ngoài ăn cơm.
Tôi gửi cho Triệu Đoạt một tin nhắn bảo rằng tôi đi ăn với Triệu Trạch, rồi không quản nữa.
Dù sao mấy ngày nay, anh ấy không biết bận bịu cái gì, ngày nào về nhà cũng đã quá nửa đêm.
Bước vào phòng bao, tôi mới phát hiện Từ Nguyên cũng ở đó.
Tôi vừa đẩy cửa, cậu ta đã nhìn sang ngay lập tức.
"Trúc Dạng, cậu ngồi đây này." Cậu ta vẫy vẫy tay với tôi.
Tôi bước tới, ngồi vào vị trí cậu ta chỉ định.
"Nghe nói cậu lấy được chứng chỉ chuyên gia chế tạo cơ giáp rồi à?"
Tôi: "Ừ."
"Cậu giỏi thật đấy, thế mà dùng đúng một năm học xong hết chương trình hai năm, lại còn có thể tự chế tạo cơ giáp."
Tôi: "Ồ."
"Tôi, cái đó, tôi muốn hỏi cậu, cậu có bạn trai chưa? Chưa thì tôi giới thiệu anh trai tôi cho cậu, anh ấy là Alpha hạng A, cũng đang làm việc trong Bộ Quân đội, nhưng anh ấy ở Bộ Chỉ huy Tác chiến, tôi giới thiệu hai người làm quen nhé."
Tôi xua tay: "Xin lỗi nhé, tôi kết hôn rồi, giấy đăng ký cũng lấy rồi."
Từ Nguyên hét lên: "Cái gì?"
Triệu Trạch ngồi bên cạnh cũng kêu lên một tiếng: "Chuyện từ bao giờ thế?"
"Vài tháng rồi."
Từ Nguyên cuống lên, cậu ta nắm lấy tay tôi: "Dù sao cậu cũng là Beta, ly hôn cũng chẳng sao cả, hơn nữa bố tôi là Thiếu tướng, gả vào nhà chúng tôi mới là lựa chọn tốt nhất."
Nghe giọng điệu gấp gáp của cậu ta, tôi hơi buồn cười.
Tôi liếc nhìn Triệu Trạch rồi nói: "Lúc trước nhà các người cũng nói thế với Triệu Trạch nên mới khiến anh ta hủy hôn với tôi đúng không?"
Sắc mặt Từ Nguyên lập tức trở nên khó coi: "Nhà chúng tôi chỉ muốn cho cậu một lựa chọn tốt hơn thôi. Với tình hình hiện tại, cậu chỉ là một chuyên gia chế tạo cơ giáp nhỏ bé, cậu muốn thăng tiến hay muốn nổi tiếng đều cần sự giúp đỡ, hiện tại nhà chúng tôi đang đặt ngay trước mặt cậu, tại sao cậu không vì tương lai của mình mà cân nhắc?"
Nhìn dáng vẻ dạy đời của cậu ta, tôi thấy buồn cười, tôi quay đầu hỏi Triệu Trạch: "Anh không nói với cậu ta là tôi kết hôn với ai à?" Sắc mặt Triệu Trạch cũng đen lại.
Tôi cười đầy ẩn ý: "Tôi kết hôn với anh trai anh ấy. Anh ấy đẹp trai hơn anh ta, năng lực mạnh hơn anh ta, lại còn không hám lợi. Anh phải gọi tôi một tiếng chị dâu đấy."
Triệu Trạch đứng phắt dậy, ghế kêu lên một tiếng chói tai, mọi người xung quanh đều nhìn sang.
"Anh trai gì chứ, anh ta với tôi không cùng mẹ sinh ra, anh ta là đồ con hoang."
Tôi nhíu mày: "Triệu Trạch, sao tôi không biết anh lại là loại người như thế? Triệu Đoạt là con chính thất hợp pháp, là mẹ anh làm tiểu tam chen chân vào, ép vợ cả phải ly hôn, cuối cùng còn làm lạc mất Triệu Đoạt, để anh ấy tự lưu lạc bên ngoài 10 năm, anh có còn lương tâm không?"
Mọi người đều kinh ngạc.
Chuyện nhà họ Triệu bị họ giấu rất kỹ, chắc đây cũng là lý do tại sao nhà họ cứ luôn gấp rút muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Triệu Đoạt.
Mặt Triệu Trạch trắng bệch.
Anh ta muốn nói gì đó nhưng môi cứ run lên, không thốt nên lời.
Khi tôi định xắn tay áo lên m/ắng tiếp thì bên cạnh đột nhiên có người lên tiếng: "Triệu Đoạt? Là Thượng tá Triệu ạ?"
Tôi quay đầu nhìn người vừa nói: "Anh quen người yêu tôi à?"
Người kia lập tức bật dậy, gạt những người khác ra lao đến bên tôi: "Quen chứ, quen chứ, Thượng tá Triệu chẳng phải là người phụ trách Trung tâm Chế tạo Cơ giáp sao? Tôi từng tiếp xúc với anh ấy trước đây, lúc đó tôi muốn nhờ anh ấy thiết kế cơ giáp giúp, nhưng Thượng tá bận quá, cứ làm nghiên c/ứu suốt, không có thời gian giúp tôi, chuyện này cứ thế mà bỏ dở luôn."
Anh ta có vẻ hơi kích động: "Nghĩa là cậu là người yêu của Thượng tá Triệu ạ, trời ơi, cậu giỏi quá đi mất, chuyên gia chế tạo cơ giáp chưa đầy 20 tuổi, trước đây tôi còn tự hỏi người thế nào mới xứng với Thượng tá Triệu, giờ nhìn xem, hai người đúng là một cặp trời sinh đấy."
Được rồi, tôi được khen đến mức thấy vui rồi.
"Là anh muốn nhờ tôi giúp làm cơ giáp à?"
Người kia gật đầu: "Đúng đúng đúng, sớm biết Thượng tá Triệu là người yêu cậu thì chúng tôi đã đi tìm anh ấy rồi, việc gì phải tìm Triệu Trạch, chúng tôi cứ tưởng hai người là bạn thanh mai trúc mã, qu/an h/ệ kiểu gì cũng chẳng tệ. Cậu nói xem đầu óc tôi sao không nghĩ ra, hai người cùng họ Triệu thì chắc chắn là một nhà chứ."
Tôi cười đáp: "Không phải một nhà đâu, người yêu tôi đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với họ rồi."
Người kia liếc mắt về phía Triệu Trạch: "Thảo nào chẳng bao giờ nghe nói Thượng tá Triệu có liên lạc gì với nhà họ."
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook