Én bay về phương Nam

Én bay về phương Nam

Chương 7

22/05/2026 20:04

Lãnh Hoài Khuynh lại hiểu lầm, chàng khựng lại rồi nói: "Có lẽ ta có thể giúp một tay."

Ta cau mày: "Gì cơ?"

"Hôm kia Hoàng hậu còn nói Tứ hoàng tử đã đến tuổi chọn phi, nếu Yến cô nương muốn, ta có thể làm mai cho cô nương."

"..." Ta chỉ cảm thấy không còn lời nào để nói, "Lãnh công tử rảnh rỗi lắm sao?"

Lãnh Hoài Khuynh không nhìn thấy sắc mặt khó coi của ta, chỉ tự mình nói tiếp: "Tứ hoàng tử văn võ song toàn, cũng không tính là uất ức cho cô nương."

"Ta n/ợ Yến cô nương một phần ân tình, vẫn luôn nghĩ cách để báo đáp cô nương."

"Lần này lật đổ phế Thái tử, ta cũng có công, nếu ta đi nói, nghĩ là Tứ hoàng tử sẽ đồng ý thôi."

Ta chưa từng thấy chàng nói nhiều như vậy.

Chàng lại còn nói một cách vô cùng nghiêm túc.

Đến mức ta mở miệng ra, cuối cùng chỉ nói được một câu: "Tùy huynh."

Lãnh Hoài Khuynh khựng lại.

"...Được." Chàng nói, "Để ta sắp xếp."

20

Ta không hề coi là thật.

Đường đường là công tử thế gia lại đi làm bà mối, nói ra thật khiến người ta chê cười.

Thế nhưng qua hai ngày, Tứ hoàng tử thực sự hẹn ta ra ngoài.

Phụ thân ta mừng rỡ như đi/ên.

Ta gần như bị đẩy ra khỏi cửa.

Xe ngựa lao nhanh trên con đường lát đ/á xanh.

Ngay cả nha hoàn cũng chưa hoàn h/ồn, dùng giọng điệu như đang mộng du mà nói: "...Cô nương lại sắp làm Thái tử phi sao?"

Ta nhắm mắt lại.

Ta mệnh khổ, nhưng cũng không đến mức xui xẻo thế này.

Tứ hoàng tử thì không tệ, nhưng ta h/ận cái cung điện đó.

"Sẽ không có Thái tử phi nào cả." Ta vén rèm xe, "Cũng sẽ không có Hoàng hậu nào hết."

Đời này ta tuyệt đối sẽ không bước vào cùng một dòng sông đến hai lần.

Nha hoàn thấy ta không vui liền lầm bầm: "Nếu Tứ hoàng tử thích cô nương thì sao..."

Ta không đáp.

Tứ hoàng tử dựa vào đâu mà thích ta chứ.

Danh môn thục nữ trong kinh thành nhiều như vậy, ai nấy đều như hoa như ngọc.

Cớ gì phải chọn nữ nhi nhà họ Yến.

Ta gặp mặt Tứ hoàng tử.

Chàng và Dung Tề có vẻ ngoài tương tự, nhưng khí chất lại khác biệt, phóng khoáng hơn.

Chàng lịch thiệp chu toàn, cùng ta dạo quanh vườn một vòng.

Đến trà thất, chàng hỏi: "Yến cô nương có muốn uống chén trà không?"

Ta dừng bước, nhẹ nhàng thở ra một hơi.

"Điện hạ." Ta khuỵu gối hành lễ, "Thứ cho thần nữ vô lễ, xin từ chối ý tốt của điện hạ."

"Thần nữ không có ý làm Hoàng tử phi."

"..." Tứ hoàng tử.

Ta không nghe thấy tiếng đáp lại, trong lòng hơi bất an.

Một lúc lâu sau, nghe thấy Tứ hoàng tử hỏi: "Nhưng Hoài Khuynh nói..."

"Lãnh công tử hiểu lầm rồi."

"Ồ." Tứ hoàng tử gật đầu, rồi mỉm cười, "Không nguyện thì thôi vậy."

"Thực ra ta vốn cũng không có ý với Yến cô nương, nhưng Hoài Khuynh c/ầu x/in, ta từ chối không được."

"Cho nên mới có chuyến này."

Ta trút được gánh nặng.

Tứ hoàng tử thấy vậy liền cười: "Nhưng Yến cô nương từ chối ta rồi, thì về nhà ăn nói sao đây?"

Sẽ luôn có cách thôi.

Nhưng ta chưa kịp đáp, Tứ hoàng tử lại nói: "Hay là ta làm mai cho Yến cô nương một mối?"

"..." Ta.

Ta chưa từng biết, kinh thành này từ bao giờ lại thịnh hành nghề làm mai mối thế này.

"Điện hạ-"

"Hoài Khuynh thế nào?" Ý cười của Tứ hoàng tử sâu thêm, "Chàng là ái tướng của ta, con người ngay thẳng, làm phu quân của Yến cô nương, không biết thế nào?"

Ta: "..."

21

Khi ta từ trong vườn bước ra, Lãnh Hoài Khuynh đang đợi ở cửa.

Chàng mặc một thân cẩm y trắng như trăng, bên hông đeo thanh trường ki/ếm.

Thấy ta, chàng bước tới hỏi: "Thế nào?"

Ta nhìn chàng.

Nhìn thế nào cũng không thấy được tâm ý của chàng.

Kiếp trước chàng có thê tử.

Tuy ta chưa từng gặp, nhưng nghĩ với nhân phẩm của chàng, thê tử hẳn cũng là người rất tốt.

"Sao vậy?" Lãnh Hoài Khuynh nghi hoặc.

Ta mở lời: "Tứ hoàng tử nói muốn làm mai cho ta và huynh."

"..." Lãnh Hoài Khuynh.

Lần đầu tiên ta thấy gương mặt một nam tử từ trắng chuyển sang đỏ.

Sắc đỏ đó như có sự sống, từ gò má đến đuôi mắt, cuối cùng thậm chí lan cả đến vành tai.

"Ta..."

"Huynh thích ta sao?"

Lãnh Hoài Khuynh lùi lại một bước.

Ánh mắt ta hạ thấp, rơi trên mu bàn tay chàng.

Tay chàng nắm ch/ặt chuôi ki/ếm, nổi cả gân xanh.

Chàng đang căng thẳng.

Từ lúc quen biết đến nay, ta chưa từng thấy chàng căng thẳng.

Ngay cả khi đối mặt với Dung Tề, chàng vẫn luôn bình tĩnh chu toàn.

Trong một khoảnh khắc, tim ta cũng đ/ập mạnh một nhịp.

Rất nhẹ.

Nhưng lại khiến hơi thở ta rối lo/ạn.

Nhưng ta không muốn cư/ớp đi nhân duyên của người khác.

Ta nói: "Lãnh công tử, huynh có muốn nghe ta nói vài câu không? Nói xong, nếu huynh vẫn muốn cưới ta, chúng ta hãy bàn tiếp."

Lãnh Hoài Khuynh gật đầu.

Ta thở phào một hơi, nhìn dải lụa bay phấp phới trên xe ngựa, nhẹ nhàng mở lời: "Ta từng có một giấc mơ."

Trong mơ ta hưởng vinh hoa, chim phượng vàng đậu trên mái nhà.

Trở thành kẻ th/ù không đội trời chung với muội muội của chàng.

Ta kể về mười năm cẩn trọng dè dặt trong cung sâu, kể về những đêm dài không ngủ, kể về sự ngưỡng m/ộ đối với Lãnh Trác Miên ở kiếp trước, và nỗi hổ thẹn ở kiếp này.

Cũng như tiền đồ hôn nhân của chàng.

...

Nói đến cuối cùng, ráng chiều rực rỡ cả bầu trời.

Ta nói: "...Dù là vậy, huynh vẫn muốn cưới ta sao?"

Lãnh Hoài Khuynh nhìn ta: "Nàng từng cư/ớp đi nhân duyên của A Miên, nên cũng sợ cư/ớp đi nhân duyên của ta sao?"

"Ừm." Ta gật đầu, "Bởi vì huynh-"

"Ta đối xử với nàng ấy tốt không?" Lãnh Hoài Khuynh c/ắt ngang lời ta.

"...Chắc là tốt."

Người nhà họ Lãnh đều rất tốt, đối với thê tử, đối với phu quân đều chân thành như một.

Lãnh Hoài Khuynh mỉm cười: "Vậy thì tốt."

"Ta đối xử với nàng ấy không tệ, chưa từng n/ợ nần gì, kiếp nào ra kiếp đó, kiếp trước đã qua, kiếp này nên chọn cô nương mà mình yêu thích."

"Nhưng huynh-"

"Có lẽ ta sẽ thích nàng ấy?" Lãnh Hoài Khuynh lại cư/ớp lời, cười nói, "Nhưng ta vẫn chưa gặp được nàng ấy."

"..."

"Người ta gặp là nàng." Lãnh Hoài Khuynh ngập ngừng, nhìn ta rồi nói rõ ràng, "Yến Chân, người ta gặp là nàng."

Kiếp trước kiếp này, lần đầu tiên có người nghiêm túc nói với ta rằng, người chàng chọn là ta.

Không phải con gái Thái phó, không phải Hoàng hậu.

Mà chỉ là ta - Yến Chân.

Ta không quen với sự thẳng thắn này, nên vô cùng tự nhiên mà cắn ch/ặt môi.

Lãnh Hoài Khuynh không ép ta, chỉ lặng lẽ chờ đợi.

Dáng hình chàng hòa vào ánh nến, biến thành một áng mây dịu dàng.

Ta nhất thời luống cuống tay chân.

Thực ra ta chưa từng nghĩ tới chuyện lấy chồng.

Nhưng là nữ nhi nhà họ Yến, cuối cùng vẫn phải lấy chồng.

Vậy thì, giữa thế giới bao la này, ít nhất hãy chọn một người tốt.

Nghĩ đến đây, ta khẽ cất tiếng: "Lãnh Hoài Khuynh."

Ta nói: "Phụ thân ta b/án con cầu vinh, cưới ta, huynh chẳng có lợi lộc gì đâu."

Lãnh Hoài Khuynh sững sờ, khoảnh khắc tiếp theo như đã hiểu ra, khẽ mỉm cười.

"Ta hiện giờ là người được Tứ hoàng tử trọng dụng, chắc cũng không cần ai mang lợi lộc cho mình đâu."

Ta gật đầu: "Nhưng ta gh/ét phụ thân ta, không muốn để ông ta ki/ếm chác từ ta."

Lãnh Hoài Khuynh ngẩn người.

"Ta muốn rời khỏi kinh thành."

Ta chưa từng rời khỏi kinh thành bao giờ.

Ta muốn đi xem thế giới bên ngoài.

Lãnh Hoài Khuynh như đã hiểu, chàng nhìn ta, chậm rãi nói: "Quên chưa nói với nàng, Tứ hoàng tử có ý muốn ta đi trấn thủ biên thùy phía Nam."

"Ta đã thu dọn hành lý, định đưa A Miên đi cùng."

"Nếu Yến cô nương không chê, mong được cùng đồng hành."

Phía Nam à.

Nghe nói phía Nam có biển cả bao la không thấy bờ.

"Được." Ta nói.

22

Ngày rời kinh, gió êm nắng dịu.

Xe ngựa ra khỏi thành, Lãnh Trác Miên không muốn ngồi xe nữa, muốn cưỡi ngựa.

Lãnh Hoài Khuynh chiều theo ý nàng.

Đỡ nàng lên ngựa xong, chàng hơi cúi người xuống, lại nhìn về phía ta: "Phu nhân có muốn thử không?"

Ta nhìn ra ngoài xe.

Đất trời bao la.

Ta nắm lấy tay chàng.

Lãnh Hoài Khuynh để ta ngồi phía trước chàng, nhẹ nhàng thúc vào bụng ngựa.

"Nếu sợ, thì nói với ta."

Ta gật đầu.

Lãnh Trác Miên thấy vậy, cười quay đầu lại: "Chân tỷ tỷ, tỷ đừng sợ, thả lỏng ra."

"Giống như ta này."

Nói xong nàng quất một roj, con ngựa phi vút đi.

Nàng như chú chim giữa rừng, nhẹ nhàng chạy xa dần.

Lãnh Hoài Khuynh nói: "A Miên quen nghịch ngợm rồi."

Ta lắc đầu.

Ta chưa từng biết vị Lãnh Quý phi thâm trầm ít nói kia, lại có thể cười vui vẻ đến thế.

Cũng như ta chưa từng nghĩ tới.

Có một ngày, ta sẽ rời khỏi kinh thành, đi xem núi cao sông dài.

Ta từng mong đợi vĩnh viễn không có kiếp sau.

Vì cảm thấy kiếp sau cũng chỉ là một kiếp sống qua loa.

Nhưng nếu là một kiếp sau như thế này, thì thật không muốn phụ lòng.

"Mùa đông ở phương Nam không lạnh như kinh thành, là mùa đông ấm áp, nếu nàng thích, chúng ta có thể ở lại đó mãi mãi."

"Được mà."

Phương Bắc lạnh giá, đã làm ta lạnh lẽo suốt một đời.

Kiếp này, phải đi về phía ấm áp.

Danh sách chương

3 chương
22/05/2026 20:04
0
22/05/2026 20:03
0
22/05/2026 20:03
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu