Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong đầu tôi bỗng chốc tràn ngập mấy mô típ "kẻ th/ù truyền kiếp": Kẻ th/ù = Vợ chồng.
Tôi nhắn tin thăm dò đối thủ của mình.
"Tớ thích cậu."
Cố Nghiên: "Bảo mẹ mày sắc cho mày ít th/uốc bắc mà uống đi."
"Cứng chưa?"
Cố Nghiên: "Lấy dép tông vả cho."
"Mông ngứa."
Cố Nghiên: "Lấy cây cán bột đ/ập cho."
Đúng rồi, đây mới là kẻ th/ù truyền kiếp chứ.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì, tôi đã vô tình trói buộc với hệ thống "Uốn Le Me".
Chỉ cần không "cong", mới tính là thử thách thành công.
1
Nửa đêm đói tỉnh giấc, đầu óc choáng váng, tôi mở điện thoại đặt đồ ăn.
Biểu tượng màu xanh của ứng dụng đặt đồ ăn dường như có chút thay đổi, nhưng tôi không để ý.
Hả? Lại yêu cầu cấp quyền à?
Tôi tiện tay nhấn "Đồng ý", khoảnh khắc sau, mắt tôi trợn tròn.
[Chào mừng bạn trói buộc với Hệ thống thử thách "Uốn Le Me" — Cong một chút, thế giới không nguy hiểm.]
Tôi: ?
Đói đến mức ảo giác rồi sao?
Tôi dụi mắt mạnh, dòng chữ bắt đầu biến đổi.
[Chào ký chủ, vui lòng chọn đối tượng chinh phục của bạn.]
Tôi: Thoát.
[Lệnh "Thoát" không hiệu lực, vui lòng chọn đối tượng chinh phục của bạn.]
Tôi thử thoát ứng dụng, gỡ cài đặt, tắt ng/uồn, đều vô hiệu.
Hệ thống bá đạo thông báo, tiếp theo nó sẽ phát động thử thách với tôi.
Cụ thể là, tung ra một loạt nhiệm vụ nhằm "bẻ cong" tôi và đối tượng chinh phục.
Cả hai đều không cong — Thưởng 300 tệ.
Tôi cười nhạt: Ha, đúng là một khoản tiền khổng lồ nhỉ.
Hắn cong tôi không cong — Thưởng 3 triệu!
Tôi kích động: Wow!
Tôi cong hắn không cong — Tôi sẽ phải làm nô lệ cả đời cho nó…
Tôi bật dậy: Nước Tân Hoa không có nô lệ!
Hệ thống: Sau khi lập quốc còn không cho phép thành tinh nữa là, cậu xem tôi là cái gì?
Tôi: AI thành tinh?
Tia sáng lóe lên trong đầu, tôi giơ tay kiểu Conan: Sự thật chỉ có một!
"Cậu muốn bẻ cong tất cả đàn ông thẳng, diệt chủng loài người, thống trị Trái Đất!"
Biểu tượng màu xanh nhấp nháy, hiện ra một con số: 6.
Bầu không khí đóng băng, tôi phá vỡ sự ngượng ngùng, hỏi ra nghi vấn trong lòng:
"Vậy… nếu cả hai đều cong thì sao?"
Giọng máy lạnh lùng của hệ thống vang lên bên tai: [Chúc mừng ký chủ, nhận được một bạn trai.]
Ha.
Tôi cười lạnh một tiếng.
Bạn trai, chó nó cũng chẳng thèm.
2
Hệ thống lại nhắc nhở: [Vui lòng chọn đối tượng chinh phục của bạn.]
Để cầm chắc 3 triệu trong tay, tôi phải chọn một người ít có khả năng bẻ cong tôi nhất.
Và tôi cũng chẳng sợ "ch*t vì x/ấu hổ" trước mặt hắn.
Người đầu tiên hiện lên trong đầu, là kẻ th/ù truyền kiếp của tôi, Cố Nghiên.
Trong đầu lập tức tràn ngập mấy mô típ truyện "kẻ th/ù truyền kiếp".
Trong thể loại này, kẻ th/ù không đội trời chung = Vợ chồng.
Cố Nghiên bề ngoài đối đầu với tôi, thực chất lại thầm thương tr/ộm nhớ tôi nhiều năm.
Tôi nén lại cơn nổi da gà, làm theo yêu cầu của hệ thống, nhắn tin thăm dò hắn.
[Tớ thích cậu.]
Cố Nghiên trả lời rất nhanh.
[?]
[Đầu bị cửa kẹp à?]
[Anh biết sức hút của mình lớn lắm, lỡ tay đẹp trai quá làm cậu choáng thôi.]
[Nhưng anh không thích đàn ông.]
[Cùng lắm thì bảo mẹ mày sắc th/uốc bắc cho uống đi.]
6.
Thằng nhóc này, vẫn tự luyến như vậy.
Nói một câu trả lời tám trăm câu.
Tôi trợn mắt trắng lên trời, tiếp tục gõ phím.
[Cứng chưa?]
Đầu dây bên kia ngây người một lúc, tin nhắn mới gửi tới.
[...Lấy dép tông vả cho.]
Dưới sự chỉ dẫn của hệ thống, tôi tiếp tục thăm dò.
[Mông ngứa.]
Cố Nghiên: [Lấy cây cán bột đ/ập cho?]
Đúng rồi, tôi cười hài lòng.
Đây mới là kẻ th/ù truyền kiếp chứ.
Mấy cuốn tiểu thuyết dởm đó nhìn qua là thấy thiếu trải nghiệm thực tế.
Hệ thống cũng cười hài lòng.
[Kết quả kiểm tra: Đối phương là trai thẳng, và không có thiện cảm với ký chủ. Thăm dò thành công, đang trói buộc đối tượng chinh phục…]
[Trói buộc thành công.]
Chỉ nghe "ting" một tiếng, Cố Nghiên cởi trần nửa thân trên bỗng nhiên xuất hiện trong lòng tôi.
Nhìn nhau chằm chằm.
Tôi: ?
Cố Nghiên: !!!
3
Sau khi biết rõ đầu đuôi từ hệ thống, Cố Nghiên gi/ận đến mức đ/è tôi xuống dưới. Bóp ch/ặt cổ tôi, mắt như muốn phun lửa: "Tống Chiêu, đồ khốn nhà mày, không biết tao thẳng cứng à!"
Trước mắt bỗng nhiên xuất hiện một đống bình luận chạy ngang trong suốt. Cố Nghiên khựng lại.
Rõ ràng hắn cũng nhìn thấy.
[Trói buộc người mới à? Cho tao xem!]
[Hehe, truyện kẻ th/ù truyền kiếp, món tủ của tao, nhanh lên!]
[Còn thẳng cứng, thẳng bẻ cong, cực phẩm!]
Cố Nghiên dụi mắt, lại bóp mạnh vào eo tôi một cái, nhìn tôi chằm chằm hỏi.
"Đau không?"
Đồ khốn, muốn kiểm tra có phải mơ thì tự bóp mình đi, bóp tao làm cái quái gì!
Tôi làm y chang, đ/á hắn một cái thật mạnh.
"Cậu nói xem?"
"Mẹ, đ/au thật, không phải mơ." Cố Nghiên hoàn h/ồn, lại lao đến bóp cổ tôi, "Tống Chiêu, tao nhất định phải ch/ém mày!"
Mẹ nó, còn chưa xong chưa.
Chút áy náy cuối cùng của tôi lập tức tan biến, tôi giãy giụa đ/è ch/ặt tay hắn.
Cố Nghiên là sinh viên thể thao, tứ chi phát triển, sức khỏe vô địch, tôi căn bản không áp chế được lâu, đành phải dùng chiêu hiểm.
Nhìn chằm chằm vào môi hắn đầy ám muội, buông lời đe dọa——
"Còn dám nhúc nhích là tao hôn ch*t mày!"
Cố Nghiên quả nhiên sợ đến mức không dám cử động.
Bình luận vẫn không ngừng chạy.
[Hôn ch*t hắn đi, tao thích xem!]
[Phân vai trên dưới rõ ràng quá, các chị em ơi! Nhìn cơ ng/ực của người trên này, vòng eo, đường chữ V, chậc chậc.]
[Wow, trắng xóa cả một bức tường. (Lau nước miếng)]
[To thật đấy… Đừng hiểu lầm, ý tao là cái giường.]
[Tầng trên, tốt nhất mày đang nói về cái giường.]
[Hiểu thì tự hiểu.]
Bị ảnh hưởng bởi bình luận, tôi vô thức cúi xuống nhìn.
Nửa thân trên trắng xóa hơi chói mắt.
8 múi bụng của Cố Nghiên căng cứng vì căng thẳng, theo nhịp thở, lồng ng/ực phập phồng lên xuống.
Hai điểm nhạt màu như đang dụ dỗ người ta phạm tội.
Tôi thầm nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Phản ứng đầu tiên là gh/en tị.
Mẹ nó, gh/ét nhất mấy thằng cuồ/ng tập luyện, tự cày cho thân hình đẹp thế này!
Ngày mai không đi phòng gym, luyện cho nó 18 múi mới thôi!
Một giọt mồ hôi bỗng rơi xuống từ thái dương, đáp lên xươ/ng quai xanh hắn, rồi dọc theo cơ ng/ực chảy xuống, để lại vệt nước uốn lượn.
[Các chị em, tao không nhìn nhầm chứ, người dưới… nuốt nước miếng kìa?]
[Chuyện thường ở huyện, tao cũng nuốt rồi.]
[Tầng trên +1.]
[Xem mà tao bốc hỏa, ch/áy rần rần ở bụng dưới.]
[Người dưới chắc cũng vậy, khát khô cổ rồi nhỉ~]
Đúng là khát khô cổ thật, nếu không tôi đã chẳng nửa đêm dậy đặt đồ ăn, cũng chẳng nuốt nước miếng!
Càng không trói buộc với cái hệ thống ng/u ngốc này!
Tôi càng nghĩ càng bực, nhưng bình luận vẫn không ngừng khen thân hình kẻ th/ù truyền kiếp đẹp, hừ, càng bực hơn!
Tôi khó chịu ném cho hắn một chiếc áo thun.
"Mặc quần áo vào đi!"
Cố Nghiên cười khẽ, nhưng vẫn ngoan ngoãn mặc vào.
Áo hơi chật, size ôm sát người hắn, cơ ng/ực như bất cứ lúc nào có thể làm rá/ch áo, càng trở nên đầy đặn quyến rũ.
Tôi thầm m/ắng một câu.
Cố Nghiên tỏ vẻ hiểu ra, vỗ vỗ vai tôi, an ủi.
"Anh vốn ưu tú thế đấy, trước mặt anh, cậu không cần tự ti!"
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 5
Chương 8
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook