Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta vốn sinh ra đã sĩ diện, lại sinh nhầm vào gia tộc chuyên rải cổ trùng.
Để kể ra cho oai, ta tự xưng là thần y, chuyên chữa trị các chứng nan y trong thiên hạ.
Vương gia nghe danh ta, dùng trọng kim mời ta vào phủ chữa bệ/nh cho thế tử ốm yếu.
Và hứa: "Nếu ngươi chữa khỏi cho thế tử, bản vương sẽ phong cho ngươi danh hiệu đệ nhất nữ thần y Giang Nam."
Ham hư danh, ta đành cắn răng nhận lời.
Nhưng ta chỉ biết hạ đ/ộc người, chứ không biết c/ứu người.
Thâu đêm táy máy chế ra một mớ kịch đ/ộc độc môn, mong tìm được thứ nào tương khắc dược tính để giúp hắn kéo dài mạng sống.
Nào ngờ vừa đút vào, thế tử phun ra một ngụm m/áu tươi.
"Dám hỏi thần y, sư phụ ở nấm mồ nào?"
01
Người ta có thất khiếu, vậy mà lúc này uống phải đan dược của ta, Hề Hành Từ có tới ngũ khiếu đang phun m/áu.
Nghe động tĩnh, Vương gia ngoài cửa gõ cửa.
"Vu thần y, tình hình bên trong thế nào?"
Sợ thế tử kêu c/ứu, làm lộ chuyện ta không biết y thuật,
ta vội vàng móc từ trong túi ra một viên th/uốc c/âm nhét vào miệng hắn, rồi mới trầm giọng đáp: "Mọi sự đều trong tầm kiểm soát."
"Nhưng mạch tượng thế tử yếu ớt, hơi thở thoi thóp, xin Vương gia hãy yên lặng chờ giây lát, chớ làm rối lo/ạn tiết tấu chẩn trị của ta."
Bên ngoài im tiếng, ta thở phào nhẹ nhõm.
Cúi đầu định xin lỗi thế tử, phát hiện hắn không chỉ ngậm miệng, mà mắt cũng nhắm lại.
Tay run run dò hơi thở.
May quá may quá.
Chỉ là hôn mê thôi.
02
Nhà ta tổ truyền luyện đ/ộc.
Tằng tổ phụ là Độc thần.
Tổ phụ là Độc thánh.
Cha là Độc vương.
Tiếng đ/ộc vang xa, mười dặm tám làng đều tránh xa nhà ta ba thước, chẳng muốn qua lại.
Nhưng ta từ nhỏ đã sĩ diện, lại háo danh hão, một lòng muốn được người đời tâng bốc.
Ba tháng trước, ta ở trong thôn tình cờ c/ứu được một nam nhân trúng kịch đ/ộc.
Tỉnh dậy, hắn chẳng những hành đại lễ bái tạ, còn tự tay viết thư cảm tạ gửi đến nhà thôn trưởng, rêu rao khắp nơi về ân đức của ta.
Từ đó, ta mê mẩn cái cảm giác hành y c/ứu người.
Nhưng thực ra ta vốn dĩ chẳng biết chữa bệ/nh.
Dù sao gặp kẻ sốt cao không hạ, ta cho hắn uống Băng Tâm Hoàn, khiến toàn thân phát lạnh run cầm cập.
Gặp kẻ sốt rét triền miên, ta liền hạ cổ thả rết, để lũ đ/ộc trùng trong người đối phương tự ăn thịt lẫn nhau.
Tà pháp như vậy mà dần dần cũng có chút danh tiếng, kẻ tìm đến ta không ít.
Ba hôm trước, đương triều Vương gia tới tìm thầy th/uốc.
Ta liền biết, cơ hội của ta đã tới.
03
Chỉ là đến nơi mới phát hiện, bệ/nh tình của Hề Hành Từ còn phiền phức hơn ta tưởng.
Vốn thân thể đã yếu, từ nhỏ nuôi bằng đ/ộc chất, giờ thật đúng là ngũ đ/ộc đầy mình.
Nếu không nhờ những loại thảo dược kỳ trân mà Vương gia sưu tầm để níu giữ, thì kẻ bình thường đã sớm mất mạng.
Sợ không thể đ/á/nh thức hắn, ta liên tiếp phối ba thang đ/ộc dược xuyên ruột nát bụng, bóp miệng đổ vào.
Có công phu ắt có kết quả.
Trời tờ mờ sáng, kẻ trên giường bắt đầu sùi bọt mép.
Tỉnh rồi.
"Giờ thấy thế nào?" Ta sán lại hỏi.
"Có phải ngũ tạng lục phủ đ/au đớn khó chịu, sống không bằng ch*t, đ/au đến ch*t đi sống lại?"
Hề Hành Từ vốn mặt không chút huyết sắc, giờ càng thêm trắng bệch.
Hắn há miệng, không thốt ra lời.
Ta lúc này mới nhớ ra đ/ộc c/âm ban nãy chưa giải.
Vội từ túi vải nhỏ lấy ra một viên Tiểu Hồng Hoàn, nhét vào miệng hắn.
Nam nhân tìm lại giọng nói, thân hình g/ầy guộc đơn bạc lúc này toát lên vẻ phiêu dật như di thế đ/ộc lập.
Hắn cất giọng lạnh lùng, nhìn ta từng chữ.
"Bất kể cha ta cho ngươi bao nhiêu, ta trả gấp đôi."
"Vạn lạng hoàng kim, kèm theo hai tòa phủ đệ tân tinh, giờ hãy cho ta một cái kết đ/au đớn."
"Ta không sống nữa!"
04
Điều đó không được.
Ta đến đây không phải vì tiền.
Hoàn toàn chỉ vì hư danh.
Theo đường chính thống, ta không sao gọi tỉnh hắn, đành phải lấy đ/ộc trị đ/ộc, thử vận may.
Giờ dù hắn không muốn sống, cũng phải cố chống đỡ tới khi ta lĩnh thưởng xong mới được ch*t.
Lúc này, Ninh An Vương luôn chờ ngoài cửa lại gõ cửa.
"Vu thần y, tình hình sao rồi? Xin hỏi ta có thể vào thăm nhi tử chăng?"
Giọng điệu tuy khách khí, nhưng ta đã nghe ra ý cảnh cáo.
Quay sang nhìn Hề Hành Từ, mắt rũ xuống, bộ dạng nửa sống nửa ch*t. Ta hạ giọng: "Thật sự đ/au lắm sao?"
Hề Hành Từ ném cho ta một cái nhìn, ta chột dạ nuốt nước bọt, lại lấy ra một viên th/uốc.
"Đây lại là cái gì?"
"Tùy Ý Đả Đả Hoàn."
Hề Hành Từ: ?
"Chính là ăn vào sẽ mất hết mọi cảm giác đ/au đớn, bị người tùy tiện đ/á/nh cũng không thấy đ/au."
"Nhưng có tác dụng phụ, sau khi hết th/uốc, cảm giác đ/au sẽ tăng gấp bội."
Ta gãi gãi má.
"Dù sao ngươi một lòng cầu ch*t, ngươi coi như làm người tốt, giúp ta chống đỡ tới khi cha ngươi thực hiện lời hứa, đợi ta rời đi rồi ngươi hãy đ/au mà ch*t?"
Hề Hành Từ nhìn ta chằm chằm hai giây: "Ngươi có loại đ/ộc dược nào một chiêu mất mạng, ch*t kiểu thể diện không?"
Ta lập tức gật đầu, hắn không chần chừ nữa, ngửa đầu nuốt luôn thứ trong tay.
"Nếu sự thành rồi ngươi đổi ý, thì ngươi cũng đừng hòng sống mà rời đi."
Lời vừa dứt, cửa liền bị mấy thị vệ đạp tung.
Vương gia mặt đang cau có, nhìn thấy Hề Hành Từ nửa tựa vào giường, đột nhiên lộ vẻ mừng rỡ.
"Từ nhi... con tỉnh rồi sao?"
Uống Đả Đả Hoàn xong, sắc mặt Hề Hành Từ hồi phục như thường.
Vương gia run run tay áo rộng, đôi mắt đục ngầu đã lấp lánh ánh nước.
"Thần y, thật là thần y. Thưởng, trọng thưởng!"
Ta xua tay, "Vương gia quá khen, ban thưởng phong hiệu..."
"Ban ngay bây giờ, lấy bút đến!"
Vương gia phất tay áo, đang định đề tự đóng ấn cho ta, thì kẻ gác cổng chợt bẩm báo.
Tri phủ nha nội Trương Huân Thành đột ngột tới thăm, nói rằng mình gặp đ/ộc y khiến hai chân tàn phế, lúc này đang ngồi trên kiệu la hét đòi b/áo th/ù.
Trương nha nội coi như là biểu điệt của Vương gia, việc đ/ộc y lại liên quan tới an nguy đất phong.
Chẳng kịp đoái hoài tới ta, Vương gia nghe vậy vội vã qua hỏi han.
Thái dương ta gi/ật giật, Hề Hành Từ nhận ra vẻ lúng túng của ta, khẽ nhướng mày: "Chẳng lẽ việc này cũng liên quan tới ngươi?"
Quả thật có liên quan tới ta.
Mấy hôm trước, Trương nha nội ứ/c hi*p lương gia, bị người ta đ/á/nh g/ãy chân phải.
Không dám rầm rộ tới y quán chữa trị, ngầm dò hỏi danh tiếng của ta mà tới cầu chẩn.
Kêu la om sòm, đ/au đến sống ch*t.
Tên tiểu tư dưới trướng cảnh cáo ta: "Còn không mau chữa đ/au cho nha nội! Để đại nhân chịu khổ nữa, hoặc để lại bệ/nh căn gì, coi chừng cả nhà ngươi mạng nhỏ khó toàn!"
Chương 8
Chương 35: Hỷ
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 9
Chương 6
Chương 26
Bình luận
Bình luận Facebook