Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta cùng cá ở chỗ này gây gổ, dù sấm sét cũng không lay chuyển mà đến câu.
Thừa Diễn không phải lần nào cũng tới, nhưng cũng cách dăm bữa lại đến thay ta canh chừng.
Dần dà, chúng ta cũng quen thuộc thêm chút.
Mỗi lần hắn ăn hết đồ ăn vặt ta mang tới, ta cũng chẳng câu được gì.
Ta thất vọng n/ão nề, ảm đạm nhìn hai cái thùng cá dưới đất.
Một cái trống không.
Cái kia cũng trống không.
Mãi tới một ngày.
Ta đương hoài nghi lại phải ôm thùng không về cung, cần câu bỗng gi/ật nhẹ.
Chẳng lẽ lại là loại ẩn tàng gì đó?
Ta đã chẳng còn hy vọng, nhưng vẫn liều mạng kéo cần câu vào bờ.
Con cá trồi lên mặt nước.
Mắt ta thoắt sáng bừng!
A!
Ta rốt cuộc đã câu được rồi!!
Ta hớn hở quẳng cá vào thùng, con cá còn quẫy đạp tanh tách, b/ắn nước tứ tung, ướt cả vạt váy ta.
Nhưng ta chẳng bận tâm, vừa quay đầu, vừa vặn thấy thiếu niên đang hướng bên này đi tới.
Ta đằng hắng giọng, đương toan khoe khoang, trước mắt bỗng nhiên xuất hiện cả chùm chữ sáng lấp lánh.
[C/ứu mạng, trong hồ bao nhiêu cá vậy mà nữ phụ ngày ngày trắng tay a, tiểu phản diện mỗi ngày thay ả canh chừng, cười muốn ch*t.]
[So với cảnh thảm của nữ phụ, phản diện bỗng nhiên không còn u uất nữa ha ha ha.]
[Mỗi lần nữ phụ quay về, một mình phản diện đều đứng tại chỗ cười nửa ngày mới đi.]
Ta chớp chớp mắt, ngờ rằng bản thân quá đỗi cao hứng mà sinh ảo giác.
Phản diện?
Phản diện gì cơ?
Chưa kịp để ta phản ứng, con cá trong thùng quẫy mạnh quá, lại nhảy vọt ra ngoài, thiếu niên trước mặt chú ý thấy, thoắt xông lại, động tác nhanh nhẹn tóm được cá, ngước mắt nhìn, trong mắt lấp lánh sáng: "Oa, cuối cùng ngài cũng câu được rồi!"
Ta: "..."
09
Con cá còn đương quẫy đi/ên cuồ/ng trong tay hắn.
Ta định thần nhìn kẻ trước mặt.
Trước đó không để ý, lúc này ta mới phát hiện, vải vóc hắn mặc tuy mỏng manh, lại chẳng phải thứ nội giám hay thị vệ tầm thường nên có.
Ta vốn còn tưởng hắn sau khi hết phiên trực thay y phục của mình, giờ xem ra, là ta hiểu lầm rồi.
Hơn nữa cứ theo lời đạn mạc, hắn là phản diện?
"Sao vậy?"
Thấy ta hồi lâu chẳng nói năng, Triệu Thừa Diễn thả cá lại vào thùng, ngờ vực nhìn ta.
Nghe thanh âm của hắn, ta bỗng bừng tỉnh.
Thôi vậy.
Ta chỉ là một phi tần tịt m/ù tăm.
Tranh đấu triều trước chẳng liên can gì đến ta.
Giờ điều trọng yếu hơn là —
Ta cố ý làm ra vẻ bình thản nhìn hắn: "Có gì đâu, chỉ là câu được mỗi một con cá quả nặng năm cân thôi."
Triệu Thừa Diễn: "?"
[《Chỉ câu được mỗi》《Nặng năm cân》《Cá quả》]
[Ha ha ha ha ha cố ý khoe gh/ê.]
[Khoe gì chớ, ả chỉ nói thật lòng thôi a, đúng rồi, ta có thể đi câu không? (Nhắn địa điểm một cái)]
[Lầu trên bùn...]
Đạn mạc lướt vụt qua trước mắt ta.
Ta chẳng thèm đếm xỉa.
Khoe gì chớ.
Rõ ràng đã rất khiêm tốn rồi nha.
Ta nhìn cá chăm chú một hồi, ngẫm nghĩ khả năng đi vòng quanh cung mười vòng, cuối cùng chọn bỏ cuộc, chủ động nói: "Phải rồi, chúng ta nướng cá ăn đi, nặng năm cân, chúng ta có thể ăn ngon một bữa rồi!"
Tuy ta rất muốn mang về cho Diệu Ngôn mấy đứa xem thử, nhưng nghĩ thì nghĩ, trong cung vách tường có tai, chẳng dám làm trái cung quy.
Nghe vậy, Triệu Thừa Diễn gật gật đầu.
Bên hồ vạn vật tĩnh lặng, chẳng ai qua lại.
Ta vừa ý rút từ tay áo chiếc đ/á lửa, lại sai Thừa Diễn ki/ếm chút củi khô, chất đống lên, mượn nước hồ làm sạch cá, rắc gia vị lên.
Chẳng bao lâu, trong không khí đã lan tràn một mùi thơm.
Đại để là chưa từng được ăn đồ ở bên ngoài bao giờ, thấy mới mẻ, nét mày u uất của thiếu niên dưới ánh lửa hắt chiếu, lộ ra chút sinh khí đáng tuổi này nên có: "Chín chưa?"
Ta bật cười: "Sắp rồi."
Đợi cá chín, ta và hắn chia mỗi người một nửa.
Hắn cầm cá, trước tiên dè dặt nếm một miếng nhỏ, nếm ra mùi vị rồi, bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Ta cũng ăn ngon lành. Cá mình câu được quả là ngon!
10
Chờ ăn xong, mùi cũng tản đi đáng kể.
Ta cùng Triệu Thừa Diễn tách ra, lòng hí hửng xách thùng cá về.
Đêm tối dần buông sâu.
Đi tới chỗ một núi giả, bỗng nghe có người đương cầu c/ứu.
"... C/ứu mạng!"
Tiếng rất yếu, nhưng ta vẫn nghe thấy.
Bước chân ta khựng lại.
Lại là ai rơi xuống nước?
Ta vô thức men theo tiếng động bước tới, thoắt thấy ngay thiếu phụ đương vùng vẫy trong ao sen.
Cách khá xa, trời lại quá tối, căn bản chẳng rõ người rơi dưới nước là ai.
Nhưng chung quy không phải cung nữ thì cũng là cung phi.
Ta chần chừ một thoáng, rốt cuộc chẳng thể trơ mắt nhìn kẻ đó ch*t trước mặt, dõi quanh bốn phía, x/á/c nhận không người, lúc này mới tiến lên, chìa cần câu ra: "Này, mau bắt lấy!"
"C/ứu..."
Nhưng đối phương dường như đã kiệt sức, vùng vẫy muốn bắt, mà vẫn không sao bắt được.
Ta có chút sốt ruột, nhỏ giọng kêu: "Ngươi lại gần thêm chút nữa —"
Thấy đối phương khó khăn lắm mới chìa tay bắt lấy, ta vội vàng dùng sức, nên cũng chẳng chú ý phía sau có một bóng hình từ từ áp sát ta.
Cái bóng sau lưng ta từ dài biến ngắn.
Lại có đạn mạc bỗng vụt qua trước mắt.
[Nữ phụ coi chừng sau lưng!!]
[A a a a a a! Chạy mau đi!]
11
Cái gì?
Lòng ta thoắt kinh hãi, vô thức ngoảnh đầu.
Đột ngột chạm phải đôi mắt tam giác xếch, cặp mắt hiểm đ/ộc lạnh tanh của tên nội giám cứ nhìn ta chòng chọc.
Tim đ/ập đột ngột dồn dập.
Thân thể phản ứng còn nhanh hơn cả trí óc, ta một cước đạp thẳng!
"Ư!" một ti/ếng r/ên khẽ.
Dường như không ngờ ta phản ứng như vậy.
Đối phương không phòng bị, thoắt bị ta đạp ngã xuống đất.
Tay ta nắm cần câu r/un r/ẩy, nhưng miễn cưỡng nắm ch/ặt được, bỗng thấy cần câu nhẹ bẫng, ngoảnh đầu nhìn, liền thấy thiếu phụ kia đã hoàn toàn kiệt sức, thân mình đương chìm dần xuống!
Hỏng rồi!
Đương lúc luống cuống, tên thái giám bị ta đạp ngã đã chậm rãi bò dậy, mắt lộ vẻ hiểm đ/ộc nhìn ta: "Muốn ch*t!"
Ta rụt cần câu, một cần quật trúng đầu hắn.
Một cần thấy m/áu.
Tuy câu cá chẳng câu nổi.
Nhưng cần câu này của ta là bỏ trọng kim làm ra.
Cây đặc ruột!
[Phụp, nữ phụ sức chiến đấu này, mạnh gh/ê!]
[Vừa rồi hù ch*t ta rồi, còn tưởng nữ phụ cũng toi mạng ở đây!]
[Có điều ả trong nước kia e là sống không nổi rồi...]
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook