Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ca ca của Tiểu Quyên ở trong quân lập được địa vị, tích cóp ít tiền bạc, ngày đêm gấp gáp ruổi đến Thôi gia, muốn chuộc muội muội về.
Tiểu Quyên khóc như mưa như gió. Bấy nhiêu năm, lúc khó khăn nhất, nàng cũng hì hì cười cợt, dường chẳng biết sầu, vô tâm vô phế. Hóa ra cũng là chẳng dám khóc.
Ta sửa soạn rất nhiều thứ cho nàng, khéo từ chối thỏi bạc của ca ca nàng: “Ta chẳng phải chủ tử của Tiểu Quyên, ta chỉ coi là tỷ tỷ của nàng.”
Ca ca nàng cũng là người sảng khoái, chẳng nói nhiều lời, hướng ta chắp tay thi lễ, bèn xoay mình cẩn thận bế muội muội lên ngựa, chính mình cũng phóng mình lên, dây cương thít ch/ặt, vun vút như bay thẳng hướng quê nhà.
10
Trong nhà chớp mắt chỉ còn lại mình ta.
Sáng tinh mơ, ta xách nước tưới rau trong vườn.
Thôi Triết trở về.
Chàng đặt cái bọc xuống, xắn tay áo, đón lấy chiếc gáo nước trong tay ta.
“Nương tử, đây là rau gì?”
Cử chỉ của chàng, cứ như mới hôm qua rời khỏi nhà.
Ta cũng chẳng khóc. Ta hình như biết chàng sắp trở về.
Ta nói: “Đây là rau phiêu nhi.”
Đêm đến, rửa sạch tay mặt, hai chúng ta quấn quýt tựa vào nhau.
Ta kể cho Thôi Triết nghe chuyện trước kia.
Chàng rất chẳng vui: “Cái gì, nàng ta bảo ta là đồ nhát gan?”
“Hừ, ta cũng chưa từng cười nàng ta nông nổi.”
“Một nút dây thừng không gỡ được, nàng ta liền lấy mồm cắn, nói năng cũng chẳng chừa ai nửa phần. Lúc nhỏ, ta nhìn nàng ta, thầm nghĩ, ngày tháng sau này thực chẳng có gì đáng mong.”
“Nào ngờ, vén khăn cưới lên vừa nhìn, hì hì, là người ta thích.”
Ta choáng váng đầu óc: “Chàng nhìn ra rồi?”
“Nhìn ra rồi. Lớn lên hoàn toàn khác hồi nhỏ mà.”
“Vậy sao chàng chẳng vạch trần ta?”
“Ta thích mà.”
“Vì sao?”
“Thích chính là thích, vừa trông thấy liền thích, chẳng có vì sao cả.”
Ta quyết chẳng buông tha chàng: “Không được, chàng nhất định phải nói ra một hai ba bốn. Chàng phải khen ta. Bây giờ chàng nói ra ba chỗ tốt của ta. Bằng không, chàng đừng hòng ngủ.”
“Bây giờ không thích nữa.”
“………”
Thôi Triết ra ngoài bôn ba một chuyến, cũng chẳng phải chẳng ki/ếm được công danh.
Trên điện vàng, trạng nguyên đối sách, đang sắp danh tiếng vang khắp thiên hạ, thì hoàng đế bị kẻ khác kéo xuống ngựa.
Quan lại trong triều bị quân phản lo/ạn gi*t hơn một nửa.
Chàng chín phần ch*t một phần sống, trốn thoát về quê hương.
Sau này, tân đế triệu chàng vào kinh. Chàng mượn cớ giữ linh cữu cho tổ mẫu, từ chối.
Chàng lấy nghề dạy học mà sống.
Thôi gia tuy suy bại, chút ít để lại cũng đủ chúng ta tiêu dùng.
Vài năm sau, xưởng dệt ta cùng Liên Nhi hợp sức mở rộng tiếng tăm khắp thiên hạ, đồ thêu sản xuất ra được người ta tranh nhau m/ua.
Thôi Triết cười nói: “Phen này, thực sự là chồng nhờ vợ mà sang.”
Lý Tranh tướng quân sau này cũng trút bỏ áo giáp trở về vườn ruộng, ra ngoài du lịch.
Một thoáng, ta đã đầy đàn con cháu.
Có điều, chẳng phải ta và Thôi Triết sinh ra. Sau trận binh tai, rất nhiều cô nhi trôi dạt mất chỗ nương thân, chúng ta thu dưỡng hai trai hai gái, đem họ dạy dỗ nên người.
Về mặt dạy dỗ con trẻ, Thôi Triết rất có bản lĩnh.
Đám con tuy chẳng làm quan, lại đều là nhân vật chính phái, khiến người ta yêu mến.
Tám mươi tuổi thượng thọ ngày ấy, Tống đại tiểu thư đến thăm ta.
Những năm này, nàng đã từng làm lão sư cho quận chúa, còn đi thuyền buồm ra khơi viễn du.
Mái tóc nàng đã trắng như tơ bạc.
Nhưng ánh mắt so với năm đó, chẳng hề giảm đi nửa phần thần thái.
Nàng mang cho ta rất nhiều đồ chơi nhỏ: ngọc bội quận chúa ban thưởng, vỏ sò nhặt trên đảo.
Nàng nói: “Ở trên biển sợ nhất là gió lặng sóng êm, càng lặng, càng khiến lòng người hoang mang. Tốt nhất, là gió nhẹ thoang thoảng, sóng nhỏ li ti. Có một lần, gió to sóng dữ, thuyền suýt chìm!”
Nàng bấm đ/ốt ngón tay tính toán ngày tháng, bảo ta: “Gặp cơn sóng to gió lớn ngày ấy, là mười năm trước, mùng chín tháng chín, tiết Trùng Dương.”
Ta sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Đêm ấy, ta nhớ rõ mình gặp cơn á/c mộng suốt cả đêm, sau đó lên cơn sốt cao, suýt mất mạng.
Chuyện thế gian, lại khéo đến mức này.
Ta đem chuyện ấy kể ra.
Tống Lăng rất kích động, nắm ch/ặt tay ta: “Chúng ta chú định là người cùng chung số mệnh!”
“Muội muội”, nàng nhíu mắt đ/á/nh giá ta: “Sao muội vẫn g/ầy thế này, rốt cuộc muội có ăn uống tử tế chăng? Vì ta, muội phải sống lâu hơn chút đấy nhé!”
Toàn văn hoàn.
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook