Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Con không tìm được công việc lương cao là do con kém cỏi! Không phải sinh viên đại học nào cũng vô dụng như con.
"Mẹ!"
Tôi không thèm nhìn nó nữa, quay sang Chu Tử Lộ.
"Nói về cháu đi, cháu không học đại học, vậy tốt nghiệp cấp ba chưa?"
Cô ta vắt chéo chân, dửng dưng nói: "Tôi học trung cấp. Nhưng tôi ki/ếm tiền không ít hơn Từ Phi. Từ Phi nói nhà bác chỉ có mình nó là con trai, có một căn nhà to chờ nó thừa kế, nếu không phải vậy, tôi cũng chẳng tìm nó!"
"Hứ!"
Hóa ra hôm nay hai đứa đến đây là để tranh nhà với tôi.
Tôi lấy hộp trang sức hôm nay chúng nó đưa cho tôi ra, trả lại.
"Cái này tôi không nhận, các cậu mang về đi. Hôm nay, tạm thời chịu khó một đêm ở phòng phụ với phòng sách, mai từ đâu đến thì về chỗ đó."
"Bác gái!" Chu Tử Lộ cũng không nhận.
"Mẹ! Sao bây giờ mẹ nóng tính thế, mãn kinh vẫn chưa hết à?"
Tôi trừng mắt nhìn nó: "Mày còn nói lời vô ích nữa, tối nay mày cũng đừng ở! Mày có biết hôm nay là ngày gì không? Hả?"
Từ Phi cười lạnh một tiếng.
"Ngày gì? Ngày mẹ đi với ông già đó à? Nếu không có con và Lộ Lộ ở đây, có phải mẹ định với ông ta..."
"Bốp!" Tôi bước tới t/át cho nó một cái nảy lửa.
"Mẹ, mẹ dám đ/á/nh con á!"
"Tôi đ/á/nh mày, là đ/á/nh còn quá ít." Tôi tiện tay cầm cái chổi quét giường, vụt vào lưng nó một trận.
Từ Phi vừa tránh vừa kêu: "Mẹ có phải mẹ ruột của con không? Con lần đầu dẫn bạn gái về nhà, người ta m/ua đồ trang sức quý giá cho mẹ, vậy mà giờ mẹ đuổi bọn con, còn đ/á/nh con. Có ai làm mẹ như vậy không?"
"Được thôi, vậy thì mở hộp trang sức ra xem, rốt cuộc là thứ gì vậy?"
Trong này là một cái "lắc tay vàng".
Giá vàng bây giờ thế nào tôi rất rõ, thứ này nếu là thật cũng đáng giá không ít tiền đấy!
Đáng tiếc, nó là đồ giả.
Vừa xoa một cái là tay vàng khè.
"Mày xem đi, đây là cái gì? Lấy đồ giả lừa mẹ mày hả? Tao già chứ có phải ngốc đâu! Với lại, tao nói cho mày biết hôm nay là ngày gì, hôm nay là sinh nhật 60 tuổi của tao. Người ngoài còn biết m/ua hoa chúc mừng tao, còn mày? Con trai ruột của tao, dẫn con nhỏ lêu lổng không biết từ đâu đến, cầm cục sắt vụn lừa tao, định lừa nhà của tao à? Tao nói cho mày biết, không có cửa đâu!"
Cô gái đó đứng dậy, dửng dưng nói: "Bác gái, bác nói vậy không đúng rồi. Bác chỉ có mỗi mình nó là con trai, nó kết hôn, nhà cửa đương nhiên cho nó chứ! Chẳng lẽ bác định cho ông già đó à?"
Từ Phi nghe cô ta nói vậy, bất chấp mặt mũi sưng đỏ, gào lên: "Mẹ, bình thường mẹ có tổ chức sinh nhật đâu! Chỉ vì ông già đó tặng mẹ một bó hoa, mẹ định quen với ông ta, cho ông ta vào ở hả? Con nói cho mẹ biết, con không đồng ý!"
"Mày là cái thá gì, tao cần gì mày đồng ý. Cầm hết đồ của chúng mày lên, đi đi! Nhà tao không chào đón chúng mày."
Chu Tử Lộ đứng lên, phủi phủi bụi không có trên người, nói với Từ Phi.
"Từ Phi, tao nói cho mày biết, căn nhà này nếu mày không lo được, đừng hòng cưới tao. Hứ!"
Cô ta xách túi, lắc eo bỏ đi.
Từ Phi đuổi theo cô ta: "Lộ Lộ, Lộ Lộ em nghe anh nói này! Căn nhà này sớm muộn gì cũng là của anh, mẹ anh còn có hơn một triệu nữa! Cũng là của anh."
Tôi ném đồ của nó ra ngoài cửa, khóa trái cửa từ bên trong.
Đứa con trai như thế này, tôi thà rằng chưa từng sinh ra.
9
Từ Phi từ nhỏ đã rất nghịch ngợm.
Lại không thích học.
Vì nó, tôi thực sự đã tốn bao công sức.
Vừa làm cha vừa làm mẹ, lo việc học của nó, lại lo cả cuộc sống của nó.
Sợ nó tự ti vì gia đình đơn thân, tôi cho nó dùng những thứ tốt nhất trong khả năng.
Lúc đó, để chăm sóc nó, tôi đã bỏ lỡ mấy cơ hội tu nghiệp ở nước ngoài.
Nếu không, lương hưu của tôi còn cao hơn bây giờ.
Số tiền hơn một triệu tôi tiết kiệm được là nhờ tham gia mấy dự án hợp tác với cơ quan và bên ngoài, được chia tiền thưởng không nhỏ.
Nếu không, tôi cũng chẳng tiết kiệm nổi tiền dưỡng già.
Vốn dĩ số tiền này Từ Phi không biết.
Năm ngoái, tôi ốm nằm viện một thời gian.
Bảo Từ Phi cầm thẻ ngân hàng của tôi đi đóng viện phí.
Chắc là nó biết vào lúc đó.
Tính toán hết cả rồi.
10
Hôm sau, tôi gọi thợ thay khóa.
Tôi kể với Quý Lan việc này.
Chị ấy nói với tôi: "Con trai chị nói cũng không sai, nhà cửa và tiền bạc của chị, sau này đúng là của nó cả."
Tôi thở dài thườn thượt.
"Vậy nếu tôi không muốn cho nó thì sao?"
"Vậy chị chỉ còn cách lập di chúc thôi. Liễu Mai à, như vậy là chị c/ắt đ/ứt với đứa con trai duy nhất của mình rồi. Người trẻ bây giờ thực dụng lắm. Họ không nhớ đến ơn sinh thành dưỡng dục của chị, hễ chị không tiếp tục hỗ trợ nữa, là họ trở mặt ngay không nhận người thân.
"Tôi đã sớm nhìn thấu tất cả những điều này, nên tôi không kết hôn, không sinh con. Cả đời tiêu sài thoải mái, ch*t rồi thì hết. Nhưng chị thì không giống, sức khỏe chị không bằng tôi, lúc ốm đ/au chẳng lẽ không phải trông cậy vào con trai sao?"
Quý Lan suy nghĩ thấu đáo hơn tôi.
Tuy chị ấy nói có hơi nghiêm trọng, nhưng trên đời này vẫn có những đứa con hiếu thảo.
Nhưng con trai tôi thì giống hệt bố nó, bản chất là kẻ ích kỷ.
Sức khỏe tôi không bằng chị ấy chẳng phải vì nuôi nấng con trai vất vả sao.
Tôi cũng đã rõ, tôi không thể trông cậy vào Từ Phi.
"Nghe nói thành phố mình mới mở một viện dưỡng lão cao cấp, cần 2 triệu mới đăng ký vào ở. Tôi nghĩ, đợi thêm vài năm nữa, tôi dứt khoát b/án căn nhà này đi, vào ở cái viện dưỡng lão cao cấp đó cho rồi."
"Chị chẳng phải còn một căn nhà nhỏ sao?"
Căn nhà nhỏ mà Quý Lan nói là của ông bà ngoại tôi được phân sau khi giải tỏa.
Chia được hai căn, căn to cho em trai tôi.
Còn lại căn nhỏ, để lại cho tôi.
Việc này xảy ra khi Từ Phi đang học đại học.
Nó không biết, tôi cũng không rảnh để nói riêng với nó.
Tôi vốn nghĩ, đợi nó tốt nghiệp, công việc ổn định hơn, thì sẽ sang tên căn nhà này cho nó, để nó ở.
Kết quả nó về nhà ở hơn nửa năm, bộc lộ bản chất, làm tôi tức không chịu được.
Tôi liền từ bỏ ý định đó.
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 10
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook