Hoàng hậu bãi công

Hoàng hậu bãi công

Chương 4

13/05/2026 04:19

“Ngươi nói xem, cô nương nhà ta luận tài hay luận sắc, có chỗ nào kém?”

“Tạ Vọng Vân kia lại chỉ liếc mắt một cái, liền uyển lời cự tuyệt.”

“Ngươi không biết muội muội ta về khóc thành cái dạng gì, nó thật vất vả mới thích được một nam nhân đẹp, lại bị người ta gh/ét bỏ.”

Ta: …

“Thiên hạ nam nhân đẹp nhiều vô kể, tìm cho cô ấy một người khác là được.”

“Nam nhân đẹp thì nhiều, nhưng nam nhân đẹp mà giàu có thì không nhiều. Trong vòng trăm dặm, gồm đủ cả hai thứ chỉ mỗi Tạ Vọng Vân thôi.”

Việc này ta khó nói đây, ta với quyền thế, tiền tài, nhan sắc vốn chẳng mấy bận tâm.

Nếu nói về sắc, Bùi Khuyết lúc còn thái tử đã nức tiếng đẹp đẽ.

Luận về tài, đương kim thiên tử ai sánh nổi?

Thế thì đã sao?

Bọn họ chẳng vẫn thân cận nữ nhân khác đó ư.

Ta cười tiễn Lục phu nhân, còn đang cảm khái chuyện nam nữ trong thiên hạ thực khó vẹn toàn.

Đúng lúc ấy, Tạ Thiệu lôi Tạ Vọng Vân đi tới.

Vừa đi vừa kêu.

“Cha cha, nếu như thực sự phải tìm nương thân, con muốn Trần phu nhân.”

“Cha mau tới cầu hôn với người đi.”

Đồ nhi ngoan, thật là đồ nhi ngoan.

Ta nhọc công dạy dỗ nó một phen học hành, nó lại muốn đem lão phụ thân gán ghép cho ta.

Và nói năng đinh ninh:

“Trần di, người xem, người cô đơn một mình, phụ thân con cũng góa vợ kẻ đơn.”

“Người đẹp đẽ mỹ diễm động lòng, phụ thân con có mũi có mắt.”

“Người trước đây từng bảo con không muốn sinh con, vừa hay, phụ thân con đã có con, sau này, con sẽ làm nhi tử của người.”

“Người có thích tiền không? Phụ thân con còn có tiền. Trong nhà kho kia bạc trắng vạn lượng, châu báu trang sức vô số, chỉ cần người chịu gật đầu, đều đưa tới chỗ người.”

“Người hãy làm nương thân của con đi, trừ người ra, con ai cũng không thích.”

Nó nói lời ai thiết, vừa nói vừa đẩy Tạ Vọng Vân lên trước.

“Cha, cha nói gì đi chứ, không nói nữa thì vợ sắp chạy mất rồi.”

Tạ Vọng Vân: …

Đến cuối cùng vẫn đỏ mặt tía tai hành lễ:

“Tiểu nhi lỗ mãng, xin phu nhân chớ trách.”

“Nhưng tại hạ đối với phu nhân lại có hảo cảm, nếu phu nhân không chê tại hạ thô bỉ, có thể cho một cơ hội chăng?”

Ta: … Đường đường nhất quốc chi mẫu, bị một gã thương nhân cầu hôn, là cảm giác ra sao?

Đáp án là, cũng không tồi.

Chẳng vì gì khác, chỉ bởi Tạ Vọng Vân này, dung mạo sinh thực tuấn tú.

Trong màn đêm tôn lên, lại thêm mấy phần yêu dã câu h/ồn.

Nhịn không được nghiêng đầu nhìn hắn:

“Tạ lão gia.”

“Có mặt.”

“Ta không muốn thành thân. Nhưng, không ngại có tương hảo, ngươi thấy có thể chăng?”

Tạ Vọng Vân bị nước bọt làm sặc một cái.

Hắn chăm chăm nhìn ta.

Tựa hồ đang phản ứng lại lời ta nói.

Chờ nghĩ thông suốt, từ cổ dậy lên ửng hồng, rồi sau đó, chợt nhận ra, bịt tai Tạ Thiệu.

“Phu nhân, lời phu nhân thực là phóng khoáng.”

“Nhưng… tại hạ nguyện ý.”

Vậy thì tốt.

Từ hôm đó về sau, Tạ Vọng Vân cách dăm bữa lại tới chỗ ta ngồi chơi, mỹ kỳ danh là trước hết vun đắp tình cảm.

Hắn mỗi lần đến, không mang thoa vòng thì mang mặt dây chuyền, đồ tặng mỗi thứ một quý trọng.

Nhưng ta đều chẳng mấy để tâm, tiện tay vứt chỗ một bên.

Tạ Vọng Vân thấy ta thần sắc nhàn nhạt, một hôm nọ, chẳng biết nghĩ sao, bèn kể tới chuyện trong kinh.

Tạ Vọng Vân nói, từ khi Tiên Hoàng hậu bất hạnh thân vo/ng, Hoàng thượng vẫn chưa vội sắc phong Tân hậu.

Để cho Ý Quý phi được sủng ái từ trước cai quản lục cung, định bụng qua ít ngày nữa sẽ đỡ bà ta lên.

Nào ngờ đâu, Ý Quý phi này chẳng thông văn mặc, lại càng không hiểu thuật quyền hành.

Trước là c/ắt xén ngân lượng của phi tần trong hậu cung, ép họ phải tới chỗ Hoàng thượng khóc lóc.

Lại có lần sứ thần phiên bang tới tiến cống, ngay trước mặt văn võ đại thần, bà ta lại ưng món mặt dây chuyền đeo trước ng/ực của phu nhân sứ thần.

Người ta rõ ràng hết lời nói là di vật của mẹ quá cố, Ý Quý phi vẫn cứ náo đòi cho bằng được.

Cuối cùng hết cách, Bùi Khuyết phải dùng ba tòa thành trì đổi lấy món mặt dây chuyền ấy. Sau việc này, bị đại thần thượng tấu yêu cầu xử trí việc thất lễ của Ý Quý phi.

Trong một thời gian Bùi Khuyết vô cùng đ/au đầu.

Thái tử ngày tháng cũng chẳng dễ chịu gì.

Hắn rầm rộ cưới muội muội của Ý Quý phi, tức là đã c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ ràng buộc sâu sắc với Trần gia.

Trần gia ngoài Hoàng hậu là ta, còn có mấy con thứ xuất gả cho Phiên vương biên cương và các Vương gia nhàn tản.

Bọn họ xưa nay không bao giờ đặt vận mệnh thế gia lên người một nữ nhân.

Sau khi ta ch*t, bọn họ bắt đầu phò trợ vị Cửu Vương gia nhàn tản kia.

Nhà mẹ Thái tử phi nhận hối lộ, Trần gia liền sai môn sinh ra sức tham tấu.

Thái tử và Hoàng thượng vì muốn dẹp yên họa do nhà Ý Quý phi gây ra, đã chịu không ít uất khí kẹp giữa.

Nghe nói có một ngày Hoàng thượng bị tức đến phát nộ, ở Ngự thư phòng buột miệng than: “Giá như Hoàng hậu còn tại thì tốt biết bao.”

Thái tử cũng nổi cáu với Thái tử phi: “Sớm biết nhà các ngươi ô yên chướng khí thế này, ta thà cưới con gái đích của Trần thị mà mẫu hậu sắp đặt cho còn hơn.”

Đáng tiếc nhân sinh không có th/uốc hối h/ận, kẻ họ tự chọn, họ phải chịu lấy.

Trò cười trong cung truyền ra, dân chúng không ngớt chỉ trỏ bàn tán.

Hoàng thượng và Thái tử hết cách, đành quyết định xuôi nam c/ứu tế xuất du, hòng vãn hồi danh tiếng.

Tạ Vọng Vân vốn là lên kinh m/ua hàng, nghe mấy chuyện này, trong lòng khá cảm khái.

Hắn nói với ta: “Nghe nói Tiên Hoàng hậu cả đời cực nhọc vô cùng, khắc kỷ phục lễ, chỉ vì Hoàng thượng và Thái tử có được danh tiếng tốt.”

“Nhưng bà ấy ở trong cung, đã chịu bao nhiêu ủy khuất. Người ngoài nhìn vào thấy hào quang, trong lòng chưa biết chừng khó chịu.”

Ta vốn đang nghe, tới đây tâm niệm chợt động.

“Ngươi làm sao biết bà ấy khó chịu?”

“Ý Quý phi kia vốn là nữ nhà nông, nhập cung rồi lại thịnh sủng, nhưng chưa từng xảy ra sơ suất.”

“Trong đó nếu không có Tiên Hoàng hậu xoay xở, ta nửa phần cũng không tin.”

Phải, ngay cả kẻ ngoài như hắn còn biết, muốn chùi đít cho Ý Quý phi, phải hao tốn bao công sức.

Như việc phiên bang nhập triều, Ý Quý phi trước kia cũng đã từng gây ra không ít trò cười.

Chỉ là ta dùng quyền lực áp chế, vừa ân vừa uy, như thế mới khiến mụ không thể gây chuyện ngoài hậu cung.

Bởi vậy mỗi lần Ý Quý phi gặp Bùi Khuyết, trong lòng nhiều oán khí, luôn gièm pha ta.

Về sau, mụ lại càng biết ta để ý Bùi Tiêu Lăng.

Cố ý dung túng nó, mục đích là để ta thương tâm khó chịu.

Ta làm kẻ x/ấu suốt năm năm, không ai biết, trong lòng ta có bao ấm ức.

Hôm nay mấy câu của Tạ Vọng Vân, lại khiến người ta thư thái lạ lùng.

Ta véo cằm hắn: “Tạ lão gia, ngươi quả là biết thương hương tiếc ngọc.”

Tạ Vọng Vân ngẩng đầu, ngơ ngẩn nhìn: “Phu nhân sáng suốt, Tạ mỗ lời tự đáy lòng.”

“Đã ngươi thấu hiểu nỗi cô khổ của nữ nhân như vậy, vậy cớ sao nương của Tạ Thiệu, lại còn ch*t trong nội trạch?”

Danh sách chương

5 chương
09/05/2026 21:52
0
09/05/2026 21:52
0
13/05/2026 04:19
0
13/05/2026 04:14
0
13/05/2026 04:10
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu