Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
31 Ngoại truyện – Mẹ
Sau khi trượng phu qu/a đ/ời.
Ngày tháng bèn trở nên cay cực.
Người ta luôn thích đổ khổ nạn của đời người, lên chính người chịu khổ nạn ấy.
Hễ có ai nói ra chuyện khắc phu, quả phụ lẳng lơ, sẽ bị dân làng vây quanh đ/á/nh cho một trận thậm tệ.
Tôi bịt tai Tiểu Tĩnh Nam, không muốn con bé nghe những lời nhơ bẩn đó.
Ngày tháng dần trôi, tôi vì những lời này mà chịu đủ mọi gò bó.
Ngay cả người anh tốt bụng giúp tôi tìm việc, cũng bị bôi nhọ thành loại người kia.
Tôi chỉ còn cách dắt Tiểu Tĩnh Nam rời quê hương đi xứ khác.
Trải qua nhiều nơi.
Con gái tính tình bướng bỉnh, y hệt cha ruột nó.
Hôm đó tôi thấy nó bị người ta trói bằng dây gai.
Bọn trẻ vậy mà túm tóc nó dí xuống sông.
Tôi sợ đến vỡ h/ồn, trước mặt lũ trẻ không hiểu lý lẽ, liều mạng bảo vệ con bé.
Sau đó, tôi hỏi chúng tại sao b/ắt n/ạt nó?
Con gái không nói năng gì, im lặng suốt nhiều ngày.
Một đêm nọ, tôi gi/ật mình tỉnh giấc, phát hiện trong chăn có cái gì run run từng đợt.
"Tĩnh Nam, sao lại khóc rồi?"
Con gái khóc đẫm nước mắt, nhào vào lòng tôi.
"Mẹ ơi, chúng nó nói con là đồ con hoang không có bố."
"Chúng nó còn nói, chỉ có trẻ hư mới không có bố bảo vệ, sau này gặp con một lần đ/á/nh con một lần."
"Mẹ, con không muốn sống ở đây nữa."
Tôi ôm ch/ặt lấy con.
"Được, ngày mai chúng ta dọn nhà."
Tôi dắt Tiểu Tĩnh Nam, lại một lần nữa bước vào hành trình lang bạt.
Tôi hiểu rất rõ những điều tiếng của người đời dành cho một góa phụ.
Cũng từng muốn dùng cái ngạo cốt của mình để chống lại.
Nhưng một trận khóc của con gái.
Khiến tôi hoàn toàn đầu hàng.
Tôi nghĩ, nhất định phải tìm cho Tĩnh Nam một người bố mới.
Một người bố tốt, yêu thương, bảo vệ và khiến con bé nở lại nụ cười.
32 Ngoại truyện – Triệu Tiểu Thiên
Lần đầu gặp chị, em bốn tuổi.
Đang nằm bò dưới đất chơi với đống nước mũi.
Chị mặc chiếc váy nhỏ bước vào cửa.
Đôi giày da nhỏ đó cực kỳ xinh, thế là em hít vội nước mũi trở vào.
Bò từ dưới đất dậy.
Bố nói, sau này chị ấy sẽ là chị của em.
Đây là chuyện vui nhất từ khi em sống đến năm bốn tuổi.
Em có thêm một người mẹ xinh đẹp, còn có một người chị như công chúa.
Nhưng niềm vui của em chỉ kéo dài được vài tháng.
Đang chơi trong vũng bùn, một lũ trẻ con chạy tới.
"Cố Tiểu Thiên, bố mày ch*t rồi!"
"Cố Tiểu Thiên, lần này mày thành đồ con hoang thật rồi!"
Em òa lên khóc.
Em nhất định không muốn làm đồ con hoang.
Trước đây từng thấy chúng nó đối xử với những đứa con hoang khác, toàn đ/á/nh cho mặt mũi sưng tím bầm dập.
Lại còn lấy nước phân thối hoắc tưới lên đầu người ta.
Em loạng choạng chạy về nhà.
Chạy vào trong nhà, nhà cửa sạch sẽ gọn gàng.
Mẹ xinh và chị xinh cùng nhìn em.
Em không dám khóc nữa.
Ngay cả hơi thở cũng thả nhẹ.
Lặng lẽ quan sát các chị ấy.
Cho đến khi mẹ xinh xếp xong va li hành lý, đưa tay về phía chị xinh.
Em cũng đưa tay ra.
Mong đợi có người đến nắm lấy tay em.
Nhưng không có.
Trong lòng bàn tay em vẫn còn một cục bùn chưa khô.
Các chị ấy nhất định là gh/ét bỏ em rồi.
Em vừa bẩn vừa ngốc, bố đi rồi, các chị ấy cũng sẽ đi thôi.
Nhưng em không nỡ.
Em rất muốn rất muốn được theo các chị ấy cả một đời.
Em cất chân định đi theo.
Lại nhìn thấy vết bùn trên giày.
Thật bẩn.
Chỉ cần các chị ấy chịu nhận em, em Triệu Tiểu Thiên xin thề, đời này không bao giờ chơi bùn nữa!
Nói được là làm được.
Lao tới trước vòi nước, em chỉ h/ận không thể tắm rửa toàn thân một lượt.
Nghe tiếng mở cửa.
Vội vàng lao tới.
Vốn định nắm tay chị, nhưng cái váy ấy đẹp quá.
Em không dám làm bẩn.
Thế là nắm lấy tay áo của mẹ xinh.
"Mẹ, con có thể đi với mẹ không?"
"Mẹ nhìn đi, con biết rửa tay rồi này."
Mẹ không nói gì.
Chị cũng không nói gì.
Em chớp chớp mắt, van lơn nhìn chị.
Chị ấy vươn cổ lên.
Như con thiên nga trong truyện "Vịt con x/ấu xí" hừ một tiếng.
"Thôi được, miễn cưỡng cho em theo."
"Nhớ kỹ đấy, sau này phải nghe lời chị."
Em toe toét miệng, gật đầu lia lịa.
Em rất biết điều mà.
Chỉ cần được theo bên cạnh chị.
Em nhất định sẽ là con chó vàng trung thành nhất của chị!
33 Ngoại truyện – Trần Bắc Hà
Lao vào lễ cưới.
Cổ họng tôi như có một ngọn lửa th/iêu đ/ốt.
Bố sắp cưới người khác làm vợ.
Một người phụ nữ xinh đẹp mà xa lạ.
Bên cạnh bà ta còn có hai đứa trẻ.
Chúng nó đều mặc đồ mới, mặt đứa nào cũng tươi cười.
Mọi người đều chúc phúc cho họ.
Cứ như là một gia đình bốn người thực sự.
Thế tôi là cái thá gì?
Lời hứa năm xưa của ông ấy với mẹ tôi thì tính là gì?
Tôi gi/ật lấy chiếc nhẫn vàng lấp lánh, nuốt chửng vào bụng.
Hơi vướng cổ một chút, không sao, nuốt thêm mấy miếng là được.
Tôi đắc ý cười với bọn họ.
Chỉ cần có tôi ở đây.
Các người đừng hòng sống yên ổn.
Ai ngờ con nhóc đó dám ném tôi.
Mặc đồ như tiểu công chúa, mà tính tình lại là quả ớt nhỏ.
Ai sợ ai chứ?
Tôi chờ nó đ/á/nh tới.
Sẵn sàng cho trận quyết đấu một mất một còn. Nào ngờ cái thằng bám đít nó cũng xông lên.
Hai đứa, hai khuôn mặt phùng mang trợn mắt, cùng hung hăng áp tới.
Cổ họng tôi lại bùng lên một ngọn lửa.
Tên của nó, gọi là đố kỵ.
Sau đó, bố tôi ra can.
Nói ba đứa chúng tôi sau này là người một nhà.
Lòng tôi khẽ run lên.
Không kìm được nghĩ tới cảm giác sau này có anh chị em.
Lại thấy rõ ràng cái vẻ gh/ét bỏ của con nhóc đó.
Cùng với cái thằng chó săn vướng mắt bên cạnh nó.
Tôi nén một hơi.
Lần đầu tiên nói ra lời trái lòng.
"Phì, ông đây với hai đứa bây, vĩnh viễn không phải người một nhà!"
【Hết】
Chương 10
Chương 13
8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook