Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
[Hi Hi, xin lỗi cậu, đáng lẽ tớ nên cùng cậu đi học về, sau này mỗi ngày tớ sẽ cùng cậu đến câu lạc bộ quyền anh, rồi cùng về nhà.]
...
Nhìn một loạt tin nhắn, tôi dụi khóe mắt cay cay.
[Không có gi/ận, không cần đâu, Quý Dương, sau này chúng ta đừng đi học cùng nhau nữa.]
[Tại sao?]
Tin nhắn của Quý Dương gần như ngay giây tiếp theo đã gửi tới.
[Quý Dương, cậu thích bạn Thẩm đúng không?]
Thấy trên khung chat dòng trạng thái 'đối phương đang nhập' cứ liên tục hiện, tôi tiếp tục gõ chữ.
[Quý Dương, gần nửa năm nay rồi, mỗi lần ở bên tớ cậu đều không kìm được nhắc đến bạn Thẩm. Dù ban đầu tớ có cố đ/á/nh lạc hướng, thì khi ở bên cậu vẫn vì vài chuyện mà liên tưởng tới cô ấy, rồi hào hứng kể cho tớ nghe những chuyện giữa hai người.
[Cuối cùng tớ chỉ còn cách im lặng lắng nghe, cậu không nhận ra tớ không vui. Vậy nên tớ nghĩ, Quý Dương à, chắc hẳn cậu đã có cô gái mình thích rồi.]
Tôi vẫn đang gõ từng chữ một, thì điện thoại của Quý Dương đột nhiên gọi tới.
Nhìn cuộc gọi hiện lên, cuối cùng tôi vẫn ấn nghe.
'Hi Hi, xin lỗi cậu, tớ đâu có...' Giọng Quý Dương khàn đặc, mang theo tiếng nức nở.
'Quý Dương, trước đây tớ vẫn luôn nghĩ rằng chúng ta đối với nhau là khác biệt. Tớ rất vui vì từ nhỏ cậu chỉ thích chơi với mình tớ, và tớ cũng luôn nghĩ chúng ta sẽ mãi như thế.' Tôi ngắt lời Quý Dương, nhẹ giọng nói, 'Nhưng mà, sự xuất hiện của bạn Thẩm khiến tớ nhận ra, không phải vậy. Cậu không chút che giấu mà thể hiện sự thích thú và quan tâm với bạn ấy trước mặt tớ, lúc đó tớ mới hiểu ra cậu chỉ quen với việc có tớ bên cạnh từ nhỏ đến lớn, thực ra tớ chẳng phải là người đặc biệt.'
'Hi Hi, không phải như vậy!' Quý Dương muốn biện bạch, 'Tớ không có thích bạn Thẩm, tớ chỉ là...'
Cậu thấy đấy, cuối cùng chính cậu ấy cũng chẳng thể giải thích nổi tại sao mình lại như vậy, cậu ấy phát hiện ra suốt thời gian qua mình thực sự đã lờ đi cảm xúc của tôi.
'Quý Dương, tớ đã từng thích cậu, tớ từng nghĩ chúng ta sẽ ở bên nhau mãi.' Tôi cuối cùng cũng nói ra miệng.
'Hi Hi!' Giọng Quý Dương có chút vui mừng, 'Tớ cũng...'
'Có điều giờ thì không thích nữa.' Tôi trầm giọng nói, 'Quý Dương, thích và quen, cậu phải phân biệt cho rõ.'
'Quý Dương, thi đại học cố lên nhé. Như vậy đi, trước khi tốt nghiệp chúng ta đừng liên lạc nữa.'
Nói xong tôi liền không chút do dự cúp máy.
Tôi nhìn màn hình điện thoại đã tắt, nhắm mắt lại, trong lòng nhẹ nhõm chưa từng có.
17.
Kể từ ngày đó, tôi không còn liên lạc với Quý Dương nữa. Vì muốn tôi chuyên tâm ôn thi, bố mẹ cũng rất ít mời nhà cậu ấy sang chơi. Cả hai khác lớp nên số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, mỗi lần tình cờ gặp, cũng chỉ kịp chạm ánh mắt rồi tôi lại dời đi rời bước.
Tôi từ nhỏ vốn chẳng thông minh gì, học hành vất vả, thành tích chỉ ở mức trung bình khá, đương nhiên chẳng thể bằng Quý Dương luôn đứng đầu, cuối cùng chỉ có thể đỗ một trường đại học bình thường.
Qua Tết, kỳ thi đại học đã rất cận kề, tôi cũng chẳng có tâm trí nghĩ gì khác, cố gắng nâng cao được chút điểm nào hay chút ấy.
Những người học giỏi khác mà tôi quen chỉ có Nguyễn Kiệu Nam và Cố Dực. Nửa năm còn lại, tôi lại càng gặp họ nhiều hơn, cuối tuần nghỉ thường hẹn nhau đi học cùng. Sách chữa bài sai và vở bài tập theo kịp tiến độ của hai người họ khiến tôi khá chật vật, nhưng tôi vẫn cố gắng làm hết từng cuốn theo nhịp độ học của họ.
Hôm thi đại học kết thúc, vừa ra khỏi phòng thi tôi đã nhận được tin nhắn của hai người, rủ nhau đi ăn lẩu thư giãn.
Tôi vui vẻ đồng ý, chỉ là không ngờ lại gặp Quý Dương đang tụ tập cùng lớp.
Trước cửa quán lẩu, tôi nhìn Quý Dương được mọi người vây quanh cũng chuẩn bị bước vào, nhất thời có chút hoảng hốt, đúng là đã rất lâu rồi không gặp cậu ấy.
Quý Dương vẫn như xưa, chỉ là trông u uất hơn trước nhiều. Nghe mẹ kể lại lời bác Quý, nửa năm nay cậu ấy ngày càng trầm mặc, mỗi ngày học đến rất khuya, thành tích càng lúc càng tốt, chắc là vì quá mệt. Tôi giả vờ như không thấy, rời mắt khỏi ánh nhìn chạm phải.
Sau khi ngồi vào bàn, cái thằng Cố Dực nhíu mày trầm tư một lúc lâu, đột nhiên kêu lên: 'Tớ nhớ ra rồi! Cái cậu ở giữa đám người ban nãy có phải bạn của cậu mà chúng ta gặp ở cổng tiểu khu nhà cậu hôm trước không?'
Tôi ngượng ngùng bưng ly nước lên nhấp một ngụm trà, thoáng thấy Nguyễn Kiệu Nam cũng đang nhìn mình, chỉ đành cười cười: 'Tớ không để ý lắm, chắc là vậy, cũng lâu lắm rồi không gặp cậu ấy.'
18.
Ăn xong, Nguyễn Kiệu Nam đề nghị đưa tôi về nhà, Cố Dực thì xem tin nhắn điện thoại rồi còn muốn đi tiếp tụ tập với lớp khác.
Nguyễn Kiệu Nam bảo Cố Dực đi một mình trước, còn mình thì đưa tôi về nhà.
Tôi vội xua tay từ chối: 'Không cần, thực sự không cần đâu! Tớ tự về được, bố mẹ tớ vẫn đang đi chơi bên ngoài, tớ đến thẳng chỗ họ là được rồi, các cậu đi chơi đi.'
Nguyễn Kiệu Nam thấy tôi kiên quyết, cuối cùng đành đồng ý, cùng Cố Dực rời đi.
Tôi quay người cúi đầu vừa đi vừa định nhắn tin cho bố mẹ, thì nghe có người gọi phía trước.
'Hi Hi.'
Ngẩng đầu, là Quý Dương.
Tôi cất điện thoại, bước tới, nở nụ cười tự nhiên: 'Lâu quá không gặp.'
'Về nhà à? Tớ đưa cậu về nhé.' Ánh mắt Quý Dương vẫn luôn dừng trên người tôi, giọng rất nhẹ, như thể rất sợ tôi từ chối.
Tôi thoáng chần chừ vài giây, cuối cùng gật đầu: 'Ừ, đi thôi.'
'Lúc nãy là hai bạn lần trước mình gặp hả, các cậu giờ thân nhau nhỉ.' Quý Dương là người mở lời tìm chủ đề trước.
Tôi gật đầu khẽ 'ừ' một tiếng.
Quý Dương rủ mắt, vẫn luôn nghiêng đầu nhìn khuôn mặt nghiêng của tôi: 'Hi Hi, cậu còn thích...'
'Quý Dương.' Tôi lên tiếng ngắt lời cậu ấy, 'Nghe nói cậu được tuyển thẳng rồi, chúc mừng nhé.'
Quý Dương im lặng nhìn tôi, tôi rời mắt đi, tiếp tục nói: 'Sau này cậu nhất định sẽ có tiền đồ, đừng quên bạn nối khố từ nhỏ là tôi đấy.'
'Hi Hi!' Quý Dương dừng bước, giọng đầy vội vã, mang theo tiếng nấc.
'Cậu đừng không thích tớ nữa.' Giọng Quý Dương có chút run run.
Tôi cũng dừng bước, đứng trước mặt cậu ấy, im lặng rất lâu mới lên tiếng: 'Quý Dương.'
'Tớ rất vui, vì người đầu tiên tớ thích là cậu, cậu rất xuất sắc, tính tình tốt lại đẹp trai. Nhưng mà,' tôi ngừng một chút rồi nói tiếp, 'tớ rất nhỏ mọn, hồi nhỏ cậu bị bạn khác kéo đi chơi một lát là tớ đã gi/ận rất lâu. Cho nên khi nhận thức rõ ràng rằng trái tim cậu không hoàn toàn đặt ở nơi tôi, dù cậu vẫn đối xử với tôi rất tốt, rất dịu dàng như trước, tôi cũng vẫn không muốn kiên trì thích cậu nữa.'
Quý Dương gục đầu xuống, một giọt nước mắt hòa vào màn đêm rơi xuống đất rồi biến mất.
'Lúc cậu khen bạn Thẩm, tớ đã từng nghĩ có nên để tóc dài, từ bỏ quyền anh, trở nên dịu dàng tốt bụng xinh đẹp hay không, liệu như thế có khiến cậu không bị cô ấy thu hút nữa? Nhưng mà, để tóc dài rồi không tập quyền anh nữa, thì Ngọc Vãn Hề sẽ không còn là Ngọc Vãn Hề nữa.' Tôi bước lên, rút khăn giấy đưa cho Quý Dương, 'Tớ nghĩ, sẽ có người thích và chỉ thích một Ngọc Vãn Hề như thế này, chỉ là người đó không phải là cậu thôi.'
'Không phải, không phải như vậy, tớ thích Hi Hi mà, thích mà.' Quý Dương muốn nắm lấy tôi nhưng bị tôi né tránh.
'Chắc là vậy, chỉ là có lẽ phần thích ấy quá ít, cậu vẫn rung động với bạn Thẩm.' Tôi thẳng thừng không cho Quý Dương một chút cơ hội biện bạch nào, 'Quý Dương, lần sau khi gặp người mình thích, đừng như vậy nữa, con gái sẽ không vui khi người mình thích không một lòng một dạ với mình đâu.'
Nói xong tôi cũng không đợi Quý Dương, một mình tiếp tục rảo bước về phía trước.
Chuyến xe buýt về nhà tiếp theo sắp đến trạm rồi, xe không chờ người, phải tranh thủ chạy đến nơi.
Chương 8
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook