Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xuyên vào một bộ truyện đoàn sủng, trở thành vai pháo hôi á/c đ/ộc thuộc nhóm đối lập, suốt ngày tranh giành.
Nhưng bản thân tôi cực kỳ sợ xung đột và rắc rối, hơn nữa lại luôn cảm thấy mình không xứng đáng.
Vì vậy từ đó về sau, tôi hoàn toàn từ bỏ việc tranh giành với thụ chính đoàn sủng – Thời An.
An phận thủ thường, họ nói gì tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo.
Anh hai từ nước ngoài mang quà về, nói rằng sẽ tặng món hàng giới hạn ấy cho Thời An.
Tôi đương nhiên gật đầu: "Vâng ạ."
Ba muốn giao một vị trí quan trọng trong công ty cho Thời An, bảo rằng cậu ta năng lực hơn.
Tôi tỏ ra thông cảm: "Dạ vâng."
Thấy dạo này tôi cư xử tốt hơn nhiều, người nhà phân vân không biết có nên tổ chức sinh nhật cho tôi không.
Tôi hiểu chuyện, từ chối: "Không cần đâu ạ."
…
Dù là nhu cầu vật chất hay tinh thần, tôi không dám đòi hỏi gì từ họ nữa.
Nhưng họ lại trở nên hoảng hốt khác thường, chủ động đưa cho tôi đủ loại tài nguyên quý giá.
Tôi h/oảng s/ợ lùi lại, thì bị một người đàn ông cao lớn, tuấn mỹ ôm vào lòng với tư thế bảo vệ.
Đêm khuya, anh ta khàn giọng thì thầm bên tai tôi: "Bảo bối, tối nay mình dùng tư thế đó nhé?"
Tôi không nghĩ ngợi gì, trong tiềm thức định đáp ứng:
"Vâng… Ơ?"
1
Cơ thể bệ/nh tật giãy giụa hơi tàn cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Chỉ là tôi không ngờ, sau khi ch*t, bản thân lại xuyên vào một bộ truyện đam mỹ thể loại đoàn sủng, m/ua cổ phiếu.
Thậm chí còn trở thành kẻ pháo hôi á/c đ/ộc – kẻ làm trời làm đất, cái gì cũng muốn tranh giành với thụ chính đoàn sủng Thời An.
Nguyên chủ cùng tên với tôi, đều là Thời Kh/inh.
Nhưng tính cách của chúng tôi có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Trong sách miêu tả, Thời Kh/inh và Thời An được gia đình họ Thời – một danh gia vọng tộc ở thành phố A – nhận nuôi từ mười lăm năm trước.
Tuy là con nuôi, nhưng ba mẹ và hai người anh đều coi họ như con ruột/em ruột.
Nhưng chẳng biết từ khi nào, Thời An nhận được ngày càng nhiều sự quan tâm và yêu thương của mọi người.
Cậu ta thành tích xuất sắc, năng lực hơn người, ngay cả tính cách cũng dễ mến.
Trong sách, cậu ta chính là "vạn nhân mê đoàn sủng" đúng nghĩa.
Trái lại, nguyên chủ Thời Kh/inh tính tình đỏng đảnh, học hành chẳng có thiên phú gì, sống kiểu qua loa cho xong chuyện.
Những lời ong tiếng ve của người ngoài, sự phân biệt đối xử ngầm của người nhà, nỗi bất bình vì luôn bị so sánh… khiến trái tim vốn đã bất ổn của cậu ta dần méo mó, c/ăm gh/ét Thời An.
Thế là bắt đầu chống đối Thời An, cái gì cũng muốn giành với cậu ta. Từ chuyện nhỏ như một đĩa thức ăn trên bàn, đến chuyện lớn như một suất tham gia thi đấu, Thời Kh/inh đều nhất quyết phải tranh đoạt, khiến mọi người đều không vui.
Cách làm của cậu ta đương nhiên chẳng mang lại hiệu quả nào, ngược lại còn liên tục bào mòn sự kiên nhẫn của người nhà dành cho cậu ta.
Chơi công khai không được, "Thời Kh/inh" bèn chơi ngầm, không ngừng nghĩ ra những chiêu trò hèn hạ, xảo quyệt để h/ãm h/ại Thời An, hòng khiến mọi người gh/ét cậu ta.
Kết quả đương nhiên không như mong muốn, nguyên chủ chưa từng thành công lần nào.
Về sau của tiểu thuyết, "Thời Kh/inh" không biết hối cải, th/ủ đo/ạn làm tổn thương Thời An ngày càng tà/n nh/ẫn.
Cuối cùng bị người nhà đuổi ra khỏi nhà, rồi phải chịu sự trả đũa của các công cổ phiếu, kết quả là ch*t thảm ngoài đường.
2
Thời điểm tôi xuyên qua là vào giai đoạn trước giữa của tiểu thuyết.
Lúc này nguyên chủ đã bắt đầu tự tìm đường ch*t, trở thành kẻ người gh/ét chó kh/inh trong nhà họ Thời.
Nhưng may là chưa đến mức không thể vãn hồi.
Sau khi tiêu hóa hết ký ức nhận được trong đầu, tôi chậm rãi mở mắt.
Nơi ánh mắt tôi chạm đến là một cảnh tượng tan hoang.
Hơi thở tôi nghẹn lại, suýt chút nữa không thở nổi.
May mà nguyên chủ không giống tôi, không mắc bệ/nh tim, nếu không giờ này chắc tôi đã sợ đến ngất đi rồi.
Đợi vài giây, tôi tránh những mảnh sứ vỡ, chống tay xuống sàn đứng lên.
… Cả phòng khách bị đ/ập phá tan tành.
Là nguyên chủ làm.
Vì tối nay, người nhà – ba mẹ, hai anh và Thời An ra ngoài ăn tối, không báo cho cậu ta biết.
Cậu ta tình cờ nhìn thấy bạn thân đăng lên vòng bạn bè mới hay.
Rõ ràng tất cả mọi người trong nhà đều đi, nhưng nguyên chủ lại không nhận được thông báo nào về bữa tối này.
Gọi liên tiếp mấy chục cuộc điện thoại cho người nhà cũng không ai bắt máy.
Thế là cậu ta bùng n/ổ trong ngôi nhà không một bóng người, tức gi/ận đến mức đ/ập vỡ tất cả những thứ có thể đ/ập trong phòng khách. Trong cốt truyện gốc, sau khi người nhà về, "Thời Kh/inh" lại cãi nhau dữ dội với họ, kết cục không vui vẻ gì.
Nhưng tôi thì khác, tôi không phải nguyên chủ.
Tôi là kẻ nhu nhược, cực kỳ sợ xung đột và rắc rối.
Vì vậy, sau khi bình tĩnh lại, tôi vội vàng tìm dụng cụ vệ sinh trong căn biệt thự rộng lớn.
Các cô bảo mẫu trong nhà giờ đã tan làm, nên không thể nhờ họ được.
Cuối cùng cũng tìm được đồ dọn dẹp trong phòng vệ sinh, một mình tôi hì hục bắt tay vào dọn dẹp đống bừa bộn.
Quét sạch mảnh vỡ khắp sàn, những đồ vật còn nguyên vẹn trên đất tôi nhặt lên lau sạch, rồi bày lại.
Vì chẳng nhớ vị trí ban đầu của chúng, nên phần lớn tôi chỉ đặt theo cảm giác.
Quét xong lại lau sàn hai lần, cuối cùng dọn dẹp hiện trường xong thì đã gần một tiếng trôi qua.
Vừa mệt vừa đói, tôi nhớ ra nguyên chủ chưa ăn tối, bèn xuống bếp tự nấu cho mình một tô mì đơn giản, rồi ngồi một mình ở bàn ăn ăn từ tốn.
Ăn xong, vừa hay nghe thấy tiếng động từ huyền quan vọng vào.
Là Thời An và mọi người đã về.
"Mẹ, mẹ xem anh hai kìa, cứ trêu con suốt—"
Giọng nam trong trẻo, ôn nhuận vang lên, tiếp đó là tiếng đáp lại đầy cưng chiều.
Mẹ nói: "Thời M/ộ, không được b/ắt n/ạt em."
Anh hai nói: "Thôi được rồi Tiểu An, anh không trêu em nữa được chưa?"
Đèn phòng khách được bật lên, dưới ánh sáng rực rỡ, họ lúc này mới nhìn thấy tôi ở bên bàn ăn.
Mấy người đột nhiên im bặt, nụ cười trên mặt cũng nhanh chóng tắt lịm.
Ngại quá.
Bầu không khí thật đ/áng s/ợ.
Tôi ném tờ khăn giấy dùng để lau bàn ăn vào thùng rác, cố gắng lên tiếng chào: "Ba mẹ, anh cả, anh hai, Tiểu An."
Tôi lớn hơn Thời An vài ngày, nên cậu ta là đứa nhỏ nhất nhà.
Ba và các anh trực tiếp phớt lờ, Thời An thì khẽ gật đầu.
Mẹ không cười, mặt không biểu cảm gì, lên tiếng: "Tưởng tối nay con lại không về cơ đấy."
Tôi ngượng ngùng kéo khóe miệng.
Sau đó, ánh mắt ba quét đến chỗ nào đó, đột nhiên hét lên: "Thời Kh/inh!"
Chương 12
Chương 8
Chương 16
Ngoại truyện
Chương 11
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook