Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
12/05/2026 22:43
Nhị ca nhướng mày: “Vậy phải làm sao?”
Ta liếc nhìn phía sau bài vị tổ tiên.
“Đốt từ đường.”
Mọi người nhìn ta.
Ta nói tiếp: “Từ đường ch/áy, cấm quân ắt lo/ạn. Chúng ta uống th/uốc giả ch*t, nằm bên trong. Chúng sợ ch/áy hỏng thánh chỉ và án quyển, nhất định sẽ c/ứu người trước, rồi kiểm số.”
Đại ca hỏi: “Th* th/ể đổi thế nào?”
Ta đáp: “Chúng không dám ch/ém trong phủ. Hoàng đế muốn là cảnh ‘Thẩm gia mãn môn phục tru’, tối nay chỉ mới áp giải đi trước. Lúc qua Tây Hạng, sẽ có người động thủ.”
Phụ thân nhìn ta: “Người của ai?”
Ta ngập ngừng.
【Người của Tô Thì Diễn.】
Trong từ đường lại lặng im.
Nụ cười của nhị ca nhạt đi chút: “Trấn Bắc Vương thế tử Tô Thì Diễn?”
Ta gật đầu.
Phụ thân nhíu mày: “Hắn vì sao c/ứu Thẩm gia?”
【Bởi vì mẫu thân hắn năm đó bị hoàng đế hại ch*t.】
【Bởi vì trong tay hắn có di chiếu tiên đế.】
【Bởi vì Thẩm gia không thông địch, kẻ thực sự thông địch là Cố Thanh Hoài, đệ đệ ruột của hoàng đế.】
【Còn vì, Thẩm Tri Vi trong sách gốc từng c/ứu hắn.】
Ngoài miệng ta chỉ nói: “Hắn bất hòa với hoàng đế.”
Phụ thân nhìn ta: “Còn câu trong lòng con thì sao?”
Ta: “...”
Phụ thân, giờ người chẳng đáng yêu chút nào.
Ta đành cứng đầu nói: “Hắn n/ợ ta một ân tình.”
Nhị ca xáp lại: “Tam muội, muội quen Tô Thì Diễn từ khi nào? Hắn n/ợ muội cái gì? Kiểu lấy thân báo đáp à?”
Ta giơ chân đạp huynh ấy.
Nhị ca nhanh nhẹn né tránh.
Đại ca đột nhiên lên tiếng: “Không kịp nữa rồi.”
Bên ngoài vang tiếng xích sắt.
Có người đang tới gần.
Sắc mặt ta biến đổi.
【Sao lại tới sớm nữa?】
【Không đúng, là Lâm Vãn Ninh.】
Ngoài cửa quả nhiên vọng vào giọng nữ nũng nịu: “Thẩm tỷ tỷ, muội tới tiễn tỷ đoạn đường cuối cùng.”
Nhị ca thấp giọng m/ắng: “Ả còn mặt mũi tới ư?”
Lâm Vãn Ninh, nữ nhi Lễ bộ Thượng thư, khuê trung hảo hữu trên danh nghĩa của ta.
Trong sách gốc, ả khóc lóc tới từ đường tiễn ta, thực chất là thay mặt quý phi x/á/c nhận Thẩm gia còn ai sống sót hay không.
Ả còn thuận tay lấy mất khối ngọc bội của mẫu thân ta.
Sau này ả đeo khối ngọc bội ấy, lừa Tô Thì Diễn rằng người năm xưa c/ứu hắn là ả.
Tô Thì Diễn tin.
Thẩm gia ch*t tuyệt, ả lại mượn “ân tình” này, trở thành chuẩn thế tử phi khiến mọi người trong kinh hâm m/ộ.
Cửa mở ra một khe.
Lâm Vãn Ninh mặc váy phấn nhạt bước vào, sau lưng dẫn hai cung nữ, tay bưng hộp thức ăn.
Mắt ả đỏ hoe, vừa vào đã nhào về phía ta.
“Tri Vi, muội c/ầu x/in quý phi nương nương thật lâu mới xin được một bàn cơm. Tỷ đừng trách muội tới muộn.”
Ta lách sang bên cạnh.
Ả nhào hụt.
Nhị ca bên cạnh chầm chậm nói: “Lâm cô nương, đất trơn, đừng để nước mắt rơi mất.”
Mặt Lâm Vãn Ninh trắng bệch: “Nhị công tử sao lại nói muội thế? Thẩm gia gặp chuyện, muội cũng đ/au lòng.”
【Đau lòng?】
【Ngươi đ/au lòng vì khối ngọc bội của mẫu thân ta còn chưa tới tay thôi.】
Ánh mắt mẫu thân ta lập tức lạnh đi.
Lâm Vãn Ninh vẫn chưa hay biết, bưng hộp thức ăn tới trước mặt mẫu thân ta.
“Phu nhân, đây là chén canh an thần muội cố ý nấu cho người, người uống chút đi, trên đường cũng bớt khổ.”
Mẫu thân ta không nhận.
Lâm Vãn Ninh cắn môi: “Phu nhân, có phải người trách muội không? Nhưng muội chỉ là một nữ tử yếu đuối, thực sự không c/ứu nổi Thẩm gia.”
Ta nhìn chén canh đó.
【Đương nhiên không c/ứu nổi.】
【Ngươi chỉ biết hạ đ/ộc.】
【Trong canh này có mê h/ồn tán, uống vào đến th/uốc giả ch*t cũng nuốt không trôi.】
Mẫu thân ta giơ tay hất đổ chén canh.
Canh nóng b/ắn lên váy Lâm Vãn Ninh.
Lâm Vãn Ninh kêu thất thanh: “Phu nhân!”
Mẫu thân ta lạnh lùng nhìn ả: “Thẩm gia còn chưa ch*t, chưa đến lượt ngươi tới khóc tang.”
Lâm Vãn Ninh bị chẹn họng tới ngớ người.
Mẫu thân ta ngày thường đối đãi ả cực tốt, chưa từng nói nặng lời.
Nước mắt ả lập tức trào ra: “Tri Vi, tỷ xem phu nhân kìa...”
Ta c/ắt lời ả: “Ngươi tới đưa cơm, hay tới lục đồ?”
Mặt Lâm Vãn Ninh biến sắc: “Tỷ nói gì?”
Ta bước tới trước mặt ả, đưa tay rút chiếc túi thơm bên hông ả.
Ả hoảng h/ồn: “Trả đây!”
Ta dốc ngược túi thơm.
Một chiếc chìa khóa đồng nhỏ rơi xuống đất.
Thần sắc phụ thân ta trầm xuống.
Đây là chìa khóa nội khố Thẩm gia.
Sáng nay còn trong tráp của mẫu thân ta.
Lâm Vãn Ninh nhào tới định nhặt, bị ta giẫm chân lên.
“Lâm Vãn Ninh.”
Ta nhìn ả: “Ngươi tr/ộm chìa khóa, là muốn vào nội khố Thẩm gia tìm thứ gì cho quý phi?”
Môi ả trắng bệch: “Muội không có, đây là tỷ cho muội.”
【Còn mạnh miệng.】
【Trong nội khố có nửa tấm hổ phù Trấn Bắc quân do tiên đế ngự ban, hoàng đế chó tìm chính là nó.】
【Đáng tiếc, tối qua ta đã mang lót ổ chó rồi.】
Phụ thân ta: “...”
Mẫu thân ta: “...”
Các ca ca: “...”
Lâm Vãn Ninh không nghe thấy tâm tư ta, vẫn diễn: “Tri Vi, chúng ta quen nhau bao năm, sao tỷ có thể vu oan muội thế?”
Ta cúi xuống nhặt chìa khóa, mỉm cười: “Vậy ngươi dám để ta khám người không?”
Ả vội lùi lại.
Nhị ca lập tức chặn cửa.
“Khám.”
Mẫu thân ta chỉ phun một chữ.
Hai vị tẩu tẩu tiến lên giữ lấy Lâm Vãn Ninh.
Lâm Vãn Ninh thét lên: “Các người đi/ên rồi! Ngoài kia toàn cấm quân! Các người dám động vào muội, quý phi nương nương sẽ không tha cho các người!”
Mẫu thân ta giơ tay t/át một cái.
Tiếng “bốp” vang lên, cấm quân ngoài từ đường đều im phăng phắc.
Mẫu thân ta vẩy vẩy tay: “Cái t/át này, đ/á/nh ngươi ăn tr/ộm đồ.”
Lại một cái t/át nữa.
“Cái t/át này, đ/á/nh ngươi hại nữ nhi ta.”
Cái t/át thứ ba hạ xuống, khóe miệng Lâm Vãn Ninh rớm m/áu.
“Cái t/át này, đ/á/nh ngươi ở Thẩm gia ăn ba năm cơm, lại bưng chén đ/ộc vào cửa.”
Lâm Vãn Ninh hoàn toàn luống cuống: “Không có đ/ộc! Các người vu khống!”
Ta từ tay áo ả móc ra một gói bột th/uốc.
Ánh mắt Lâm Vãn Ninh sụp đổ.
Ta ném gói bột vào chính bát canh ả mang tới.
Mặt canh lập tức nổi lên một tầng xanh nhạt.
Đại ca cười lạnh: “Mê h/ồn tán gặp nóng chuyển màu xanh, Lâm cô nương, ngươi còn muốn chối sao?”
Môi Lâm Vãn Ninh run lên, đột nhiên quỳ sụp xuống.
“Tri Vi, muội cũng là bị ép! Quý phi nói, nếu muội không tới, người sẽ gi*t cha muội!”
【Giả dối.】
【Cha ả Lễ bộ Thượng thư sớm đã quy thuận quý phi.】
【Cha con ả một bên dâng chứng cớ giả, một bên tr/ộm hổ phù, phối hợp còn ăn ý hơn phu thê thực thụ.】
Phụ thân ta từ từ nhắm mắt, khi mở ra lần nữa, đáy mắt chỉ còn hàn ý. Người cả đời này gh/ét nhất bị phản bội.
Nhất là kẻ do chính tay người nâng đỡ.
Lễ bộ Thượng thư Lâm Chính, năm xưa nghèo đến mức chẳng m/ua nổi cỗ qu/an t/ài, là phụ thân ta tiến cử hắn vào quan trường.
Nữ nhi hắn Lâm Vãn Ninh, cũng là mẫu thân ta thấy ả mất mẫu thân đáng thương, thường đón vào phủ chăm sóc.
Kết quả nuôi ra một con rắn đ/ộc.
Ta ngồi xổm xuống, nhìn Lâm Vãn Ninh: “Ngươi muốn sống không?”
Lâm Vãn Ninh gật đầu đi/ên cuồ/ng: “Muốn! Tri Vi, muội thật sự biết sai rồi!”
Ta cười: “Vậy ngươi giúp ta làm một chuyện.”
3
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 6
7 - END
Chương 6
Chương 24
Bình luận
Bình luận Facebook