Tưởng là sinh viên nghèo hóa ra là gay.

Tưởng là sinh viên nghèo hóa ra là gay.

Chương 1

08/05/2026 13:08

Bạn cùng phòng tôi là sinh viên nghèo, cậu ấy luôn nhặt quần áo cũ tôi bỏ đi, ăn cơm thừa của tôi.

Ngay cả quần l/ót cậu cũng lấy của tôi.

Khi tôi hào phóng nhường khoản trợ cấp khó khăn vốn thuộc về mình cho cậu ấy, một bạn cùng phòng khác đã mở mắt tôi:

- Hắn có tiền mà! Là rich kid đấy! Toàn đồ hiệu trên người!

Tôi không tin: - Vậy sao cậu ấy còn nhặt cả quần l/ót của tôi?

Bạn cùng phòng: - Hắn gay! Hắn là gay! Gay đấy!

1

Của rẻ là của ôi.

Chiếc áo ba lỗ trắng bó sát m/ua trên Chèo Shèo Shèo giá 3 tệ 9, miễn phí vận chuyển, mới mặc hai tháng đã sổ chỉ.

Dù thực tế chỉ tốn 0,9 tệ nhưng cũng ngốn hết coupon 3 tệ không điều kiện của tôi.

Vứt chiếc áo vào thùng rác.

Tôi đ/au lòng đi vòng quanh khu ký túc xá mấy lượt.

Vừa bình tâm mở cửa phòng.

Đã thấy Chu Bách Hằng - cậu bạn cùng phòng hiền lành nhất - thần thái mê muội, giống như bi/ến th/ái vậy, ôm ch/ặt chiếc áo lót rá/ch tướp đưa lên mũi hít hà thở phào.

Đôi tay thon dài vốn rất hợp chơi piano đang mân mê vật vã trên mảnh vải.

Tôi liếc nhìn thùng rác.

X/á/c nhận đúng là đồ mình vừa vứt.

- Bách Hằng, em đang ngửi cái gì thế?

Chu Bách Hằng bị bắt quả tang hành vi bi/ến th/ái, cứng đờ người, từ từ quay đầu lại.

Lắp bắp không biết giải thích sao:

- Không phải đâu... anh Văn Thanh... em...

Tôi c/ắt ngang: - Nhà em không cho tiền sinh hoạt phí à?

Chắc chắn là vậy.

Ai bình thường lại đi nhặt áo ba lỗ rá/ch giá 3 tệ của người khác chứ?

Chu Bách Hằng chớp mắt.

Nhanh chóng chấp nhận cái cớ này.

Và thuận theo gió xuôi thuyền.

- Ừm...

- Nhà em... không khá giả lắm...

- Không có tiền m/ua áo ba lỗ...

Hóa ra là thế.

Tôi không ngờ bạn cùng phòng tốt bụng lại nghèo đến vậy!

Cuộc sống khó khăn thế mà cậu ấy vẫn m/ua đủ thứ ngon cho tôi.

Đúng là bậc chân nhân chịu khổ mình chứ không để bạn cùng phòng thiệt thòi!

Lòng trắc ẩn trong tôi trào dâng.

Tôi cũng phải dâng hiến điều tốt nhất cho bạn cùng phòng!

- Nhưng cũng không được nhặt đồ người ta vứt đi chứ!

- Cái áo này đã sổ chỉ rồi, lỡ em mặc ra ngoài bị rá/ch thì sao?

- Không lẽ em cởi trần trước cả trường?

Chu Bách Hằng cúi gằm mặt đáng thương, ngón tay bối rối miết lên áo.

- Không sao đâu ạ...

- Có đồ mặc còn hơn không... Với lại em biết vá áo, vá lại là mặc được ngay.

- Con nhà nghèo phải đảm đang sớm mà, em phải tiết kiệm tiền gửi về nhà...

Lời nói của cậu ta khiến lòng trắc ẩn của tôi hóa thành tâm thánh thiện.

- Yên tâm, từ nay về sau, anh có miếng cơm thì em sẽ có bát canh!

- Cứ theo anh Thẩm Văn Thanh này! Anh đảm bảo em có thịt ăn!

Khi nghe đến hai chữ "ăn thịt",

khóe miệng Chu Bách Hằng khẽ nhếch lên một cái.

Mái tóc rủ trước trán che đi đôi mắt nâu xám, tôi không nhận ra ánh cười tan thành nước lấp lánh trong đáy mắt cậu ta.

Đợi đến lúc ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu đã đỏ hoe.

Nước mắt đọng trong khóe, mờ ảo như sương khói, chực rơi mà chẳng rơi.

Hơi thở cũng nghẹn ứ từng hồi.

- Cảm ơn anh Văn Thanh... Anh tốt quá...

Tôi đ/au lòng nhìn cậu ấy.

Thằng bé này bao lâu rồi chưa được ăn thịt vậy.

- Áo quần em cũng đừng lo, từ nay đồ của anh em cứ việc lấy mà mặc!

- Cái áo ba lỗ kia em đừng dùng nữa, thật sự không mặc được đâu, chỉ sổ tướng ấy, không biết lúc nào sẽ rã ra.

- Với lại dù có vá, chất liệu áo bó đã bị cơ ng/ực anh giãn hết rồi, mặc ra ngoài x/ấu lắm.

Chủ yếu là do lúc nãy cậu ta ngửi khiến tôi ngượng chín mặt.

Thường thì đồ định vứt tôi không giặt, chiếc áo này vừa cởi ra đã bị tôi quẳng vào thùng rác.

Chu Bách Hằng bướng hơn tôi tưởng.

- Vậy em mặc làm đồ ngủ cũng được, vứt đi phí lắm.

Tôi không thuyết phục nổi, đành để cậu ta tự xử.

Chu Bách Hằng như nhận lộc trời, cẩn thận cất chiếc áo rá/ch vào ngăn tủ.

2

Tối hôm đó, tôi thấy Chu Bách Hằng mặc chiếc áo ba lỗ của mình.

Cậu ta thường mặc áo hoodie.

Tôi cứ tưởng cậu ấy dáng người mảnh khảnh, không ngờ body lại khá chuẩn.

Cơ ng/ực còn to hơn cả tôi.

Chiếc áo ba lỗ đã lỏng lẻo giờ mặc lên người Chu Bách Hằng lại căng tròn, làm nổi bật thân hình trắng trẻo săn chắc.

Tôi gh/en tị bước tới véo một cái.

Chu Bách Hằng gi/ật mình, hơi thở gấp gáp, khẽ rên lên một tiếng.

- Tiểu Hằng, không ngờ em có body thế này, còn lực lưỡng hơn cả anh.

- Ít nhất cũng tập gym mấy năm chứ gì?

Yết hầu Chu Bách Hằng hơi động đậy, e thẹn liếc tôi một cái.

- Không có...

- Em thường giúp nhà làm việc nặng thôi, bố mẹ già rồi không làm nổi, em phải đỡ đần.

Tôi vội ngậm ch/ặt miệng đang há hốc.

Nhà người ta nghèo đến mức không cho nổi sinh hoạt phí, lấy đâu tiền đi tập gym chứ?

Thẩm Văn Thanh, n/ão mày toàn chứa bã đậu à?

Tôi hít sâu, phồng má, lặng lẽ lôi mấy bộ đồ ít mặc ra.

Chỉ vỏn vẹn ba bộ.

Vo viên nhét vào tay Chu Bách Hằng.

- Mấy bộ này anh ít mặc lắm, đã giặt sạch sẽ rồi.

- Em cầm đi mà dùng.

Chu Bách Hằng ngẩn người.

Không hiểu đang nghĩ gì mà mãi không chịu đưa tay nhận.

Tôi tưởng cậu ấy ngại lấy đồ của mình.

An ủi: - Không sao đâu, em cứ cầm đi.

- Dù gì anh cũng ít mặc, để phí cũng uổng, không cho em thì anh cũng đăng b/án web đồ second-hand.

- Em không mặc thì mang về cho bố mẹ dùng cũng được...

Tôi mở to mắt nhìn cậu ấy bằng ánh mắt chân thành rực sáng.

Đôi đồng tử đen nhánh mở tròn, tựa chú chó nhỏ quê nhà đứng dầm mưa, ngoan ngoãn ngồi chờ chủ trước cửa. Hôm nay Chu Bách Hằng tiết nước bọt nhiều dị thường.

Lần thứ hai tôi thấy cậu ta nuốt nước bọt lộ rõ yết hầu, ánh mắt đảo sang chỗ khác.

- Cảm ơn anh Văn Thanh...

Thấy cậu ấy nhận đồ, cảm giác tội lỗi trong lòng tôi cuối cùng cũng tan biến.

3

Đến giờ đi ngủ.

Phòng trưởng Chu Chí Nam và tiểu đệ Bạch Hoán vẫn chưa về.

Đã hai ngày rồi.

Không hiểu sao có ký túc xá mà còn tốn tiền thuê khách sạn.

Mí mắt trên tôi trĩu nặng, cuối cùng không chống đỡ nổi, gục mặt vào gối.

Danh sách chương

3 chương
07/05/2026 21:07
0
07/05/2026 21:07
0
08/05/2026 13:08
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu