Mưa tiễn hoàng hôn

Mưa tiễn hoàng hôn

Chương 1

13/05/2026 12:20

Tại yến thưởng hoa, Văn Diệp vừa gặp đã si mê ta.

Chẳng màng gia thế ta tầm thường, quyết cưới ta làm vợ.

Sau ngày thành thân, chàng ta say đắm hương vị, ngày đêm quấn quýt.

Đến khi Văn Diệp thi rớt.

Bà mẫu chán gh/ét ta vô cùng, ép Văn Diệp bỏ vợ.

'Nhà họ Văn ta đời đời làm quan, lầu tàng thư nức tiếng Giang Nam.'

'Diệp nhi từ nhỏ đã được mệnh danh thần đồng, thi hương thi hội đều đỗ đầu bảng, cưới nhà ngươi rồi, lại đến cái bảng cũng không có tên!'

'Kẻ bất tường như thế, không xứng làm vợ nhà họ Văn.'

Văn Diệp thà ch*t chứ không bỏ vợ, còn ôm hết tội lỗi vào mình.

Thế nhưng từ đó, bao phen thi cử đều rớt.

Bạn đồng môn ngày trước của chàng sớm đã lên như diều gặp gió.

Đêm ấy, chàng nhìn ta đang chải tóc dưới đèn, chợt nói.

'Có lẽ mẫu thân nói đúng.'

'Nếu như chưa từng cưới nàng, ắt giờ ta cũng đã phong hầu bái tướng, toại chí mãn ý rồi.'

Mở mắt ra, ta trùng sinh trở về ngày yến thưởng hoa ở phủ Vinh Quốc Công.

Vừa hay một đám công tử đang tiến về phía hồ tâm đình.

Tình thế cấp bách.

Ta nhảy xuống hồ, lội nước lặng lẽ rời đi từ phía bên kia.

Kiếp này, ta không gả cho Văn Diệp.

1

Bên hồ tâm đình, áo xiêm thơm ngát, bóng tóc thướt tha, tiếng cười khẽ vang.

Có tiểu thư mắt sắc kinh ngạc reo lên.

'Là công tử họ Văn ở Việt Châu!'

Trong khoảnh khắc, các tiểu thư lấy khăn lụa che nhẹ môi son, ánh mắt đều liếc về phía ấy.

Xa xa nhìn lại, một đoàn người đang men theo cây cầu cong hướng sang bên này.

Văn Diệp bước đi ở phía trước nhất.

Y phục trắng nguyệt, ngọc quan búi tóc, mày ki/ếm mắt sao.

Chàng đang cùng người bên cạnh trò chuyện gì đó, khóe môi ngậm một nét cười.

Biểu tỷ nắm ch/ặt lấy ta len lên phía trước.

Ta lại đứng yên bất động, mạnh mẽ rụt tay về.

'Biểu tỷ, muội...'

Văn Diệp đã nhìn qua đây.

Cách làn tơ liễu cùng đám đông, ánh mắt chàng đảo tìm, tựa hồ như đang ki/ếm một thứ gì.

Ta không thể ở lại đây nữa.

Lén lui về sau.

Cuối cùng không một tiếng động lặn xuống hồ.

Bọt nước chưa nổi.

Chỉ có một vòng gợn sóng, chầm chậm tản ra, không ai để ý.

Nước xuân vẫn còn lạnh, thấu đến tận xươ/ng.

Nhưng so với muôn vàn đ/au khổ sau khi gả vào nhà họ Văn.

Chút lạnh lẽo này có thấm vào đâu.

Ánh sáng trời trên đỉnh đầu bị sóng nước vò nát, như vụn bạc rơi rắc.

Muôn ngàn nỗi tiền kiếp.

Tựa ảnh lướt qua trong thoáng chốc.

2

Tiền kiếp chính là tại yến thưởng hoa ở phủ Vinh Quốc Công.

Ta bị Văn Diệp vừa gặp đã vừa ý.

Chàng nhờ Thị đ/ộc học sĩ ở Hàn Lâm viện đến làm mai.

Vị ấy là môn sinh của phụ thân chàng.

Thật là nể mặt nhà ta.

Mẫu thân ta vừa mừng vừa sợ hãi.

'Nhà họ Văn? Có phải là dòng họ Văn ở Sơn Âm, Việt Châu, bổn triều từng xuất thân mười bảy vị tiến sĩ, hai vị Nội các phụ thần?'

Phụ thân trầm mặc hồi lâu, mới thốt lên một câu.

'Môn đệ quá cao, Bảo Châu gả qua đó, chỉ e chịu thiệt thòi.'

Mẫu thân chẳng lấy thế làm phải.

'Nhà họ Văn là dòng dõi thanh quý, quy củ lớn hơn một chút, thế nhưng vẫn còn hơn gả vào chốn tiểu môn tiểu hộ mà chịu khổ.'

Quy củ nhà họ Văn, là sự nghiêm khắc đã hòa lẫn trong m/áu thịt.

Bà mẫu Vương thị là người nghiêm khắc, nhưng không hành hạ con dâu.

Bà là cháu gái của Tể tướng, từ nhỏ thừa hưởng gia huấn, cử chỉ có chừng mực.

Ngày kính trà, bà ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế gỗ tử đàn.

'Ngươi đã vào cửa nhà họ Văn ta, thì phải giữ quy củ nhà họ Văn ta.'

'Thứ nhất, sớm tối vấn an, không được trễ nải.'

'Thứ hai, nhà họ Văn đời đời thư hương, ngươi không thông văn mặc chẳng sao, không được quấy rầy Diệp nhi đọc sách.'

Ngừng một lát, ánh mắt bà nhẹ lướt qua mặt ta.

'Thứ ba, trong vòng ba năm, phải vì nhà họ Văn khai chi tán diệp.'

Ta đỏ mặt vâng lời.

Không kìm được mà lườm Văn Diệp một cái.

Sóng mắt lưu chuyển.

Khiến chàng xòe quạt khẽ cười.

3

Ta và Văn Diệp là đôi phu thê trẻ.

Chàng đối đãi với ta vô cùng tốt.

Đêm đại hôn, chàng vén khăn voan của ta, nhìn ta thật lâu.

Đôi mắt trong sáng như sao, nhưng vành tai lại đỏ bừng.

'Bảo Châu.' Chàng gọi tên nhũ danh của ta, giọng hơi khàn.

Ta rũ mắt chẳng dám nhìn chàng.

Trái tim đ/ập thình thịch.

Chàng đưa tay tới, trùm lên mu bàn tay ta, lòng bàn tay nóng rực.

'Đừng sợ.'

Nến hồng in bóng lay, màn là buông xuống.

Chàng cúi mình, hơi thở phả bên gáy ta.

Ta đ/au đến rơi lệ.

Chàng bèn dừng lại, lần lượt hôn lên khóe mắt ta, giọng khàn khàn dỗ dành.

'Không làm nữa, không làm nữa, nghỉ ngơi thôi.'

Nhưng chẳng qua giây lát, chàng lại quấn lấy.

Kẻ trẻ tuổi huyết khí phương cương. Một khi đã nếm mùi vị, bèn chẳng thể thu lại được.

Tháng tân hôn ấy, hầu như đêm nào chàng cũng chẳng buông tha ta.

Ban ngày trước mặt mọi người.

Chàng là đại công tử nhà họ Văn đoan chính giữ lễ, chẳng cười chẳng nói.

Đêm đến đóng cửa, chàng bèn đổi thành một con người khác.

Vòng tay ôm lấy eo ta, vùi mặt vào hõm cổ ta, nghèn nghẹn gọi 'Bảo Châu, Bảo Châu'.

Ta thẹn thùng đẩy chàng.

'Ngày mai phu quân còn phải đọc sách, thiếp còn phải thần tỉnh.'

Chàng giả đi/ếc chẳng nghe.

Tháo y phục ngủ của ta, đôi môi áp vào xươ/ng quai xanh thẳng xuống.

Giọng ú ớ.

'Bảo Châu ngoan, chỉ một lần thôi.'

Nói là một lần, nhưng thường phải đến canh ba.

Ta bị chàng giày vò đến nước mắt ròng ròng, cắn ch/ặt khăn gối chẳng chịu lên tiếng.

Chàng lại cứ ép ta, từng cái từng cái một.

Cứ phải để ta mang giọng khóc gọi 'Diệp ca ca' mới chịu thôi.

Xong xuôi chàng lại dịu dàng đến lạ.

Thay ta lau người xoa eo, ôm vào lòng vỗ về.

'Bảo Châu Bảo Châu,' chàng thỏa mãn thở dài, 'Sao ta lại yêu nàng đến thế này?'

Lòng ta như ủ mật.

Lúc ánh ban mai le lói, chàng còn vì ta vẽ lông mày.

Đá vẽ mày là chàng cố ý nhờ người từ Tây Vực mang về.

Chỉ có điều vẽ qua vẽ lại, lại biến tấu.

Chàng ôm ta trước bàn trang điểm, từ sau lưng cởi xiêm y của ta.

Ta còn chưa kịp phản ứng.

Chàng đã chấm đ/á, khêu vẽ trên lưng ta.

Đầu bút lành lạnh, như trùng bò trên da.

'Phu quân?' Ta ngơ ngác quay đầu lại.

'Đừng động.' Chàng đ/è vai ta, giọng trầm khàn, 'Vẽ cho nàng một nhành mai.'

Ta cứng người để chàng vẽ.

Trong lòng mơ hồ cảm thấy không ổn, nhưng lại chẳng nói ra được chỗ nào không ổn.

Bút vẽ càng lúc càng xuống thấp.

Đầu ngón tay thỉnh thoảng lướt qua bên hông, mang một tia ái muội sỗ sàng.

Mắt ta ngấn lệ, đưa tay ra cản.

'Phu quân, không tốt.'

'Có gì không tốt?'

Chàng xoay cổ tay, nơi eo sau nh.ạy cả.m nhất của ta thêm một nét, cúi người cười khẽ.

'Bảo Châu chẳng cần thẹn thùng, chỉ là cái thú chốn khuê phòng thôi.'

Ta chỉ cảm thấy hổ thẹn.

Ánh mắt chàng nhìn ta chẳng giống đang nhìn một con người, mà như nhìn một món đồ chơi thú vị.

Nhưng chàng vừa dỗ, ta lại mềm lòng.

'Phu quân là người phải ứng thí khoa cử, đừng có suốt ngày suy tính mấy thứ này. Bà mẫu mà biết được, sẽ trách thiếp làm lỡ chàng đọc sách.'

Chàng nhướng mày với ta, ý khí phong phát.

'Nàng và ta là phu thê, ta đã cưới nàng về, chính là để thương yêu nàng.'

'Vả lại, việc khoa cử nho nhỏ, dễ như trở bàn tay.'

Giọng điệu kiên định.

Tựa hồ như trời có sập xuống, chàng cũng sẽ vì ta mà chống đỡ.

Danh sách chương

3 chương
09/05/2026 21:57
0
09/05/2026 21:57
0
13/05/2026 12:20
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu