Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ba năm sau khi bố mẹ ly hôn, cảnh sát giải c/ứu tôi từ một ổ m/a túy.
Bố dì ghẻ đến đồn đón tôi, nhưng tôi nép vào lòng chú cảnh sát khóc thét lên:
“Cháu không biết ông ấy! Ông ấy là kẻ buôn người, định b/ắt c/óc cháu!”
Cảnh sát lập tức kh/ống ch/ế gã đàn ông dưới đất kiểm tra. Hắn mặt đỏ tía tai, gào lên ch/ửi mẹ tôi:
“Khương Thanh ngày thường dạy con như thế này sao?”
“Tao thực sự hối h/ận đã để mụ ấy đưa con đi! Đồ khốn này tự mình sa đọa còn chưa đủ, lại còn dạy mày thành đứa nói dối trắng trợn!”
Người phụ nữ ăn mặc sang trọng vội vàng xoa dịu hắn:
“Sai lầm đều do Khương Thanh cả, anh đừng trách con nít làm gì?”
“Con ngoan, lại đây với mẹ nào, mẹ có kẹo mút này.”
Tôi cắn phập vào tay bà ta:
“Mày không phải mẹ tao! Mẹ tao ch*t rồi, bị lũ x/ấu ném xuống biển rồi!”
Mẹ từng nói trước khi mất: Bà là cảnh sát ưu tú. Vậy tôi chính là tiểu cảnh sát, nhiệm vụ còn dang dở của bà phải do tôi hoàn thành.
Chương 1
“Chú cảnh sát ơi, cháu thật sự không quen họ! Bố mẹ cháu mất rồi, hai người này là kẻ buôn người!”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tôi, thành viên đội đặc nhiệm phòng chống m/a túy nhíu ch/ặt mày:
“Trong danh sách nghi phạm, đúng là thiếu hai tên.”
“Tiểu Trương, Tiểu Lý! Dẫn một tổ đi theo cháu bé này ra biển tìm manh mối.”
Tôi gật đầu đứng dậy theo họ. Trình Kính Ngôn không chịu nổi, túm cổ áo tôi lôi lại:
“Hôm qua Khương Thanh còn nhắn tin quấy rối Uyển Ninh, đe dọa đem người đến 🔪 cả nhà cô ấy! Mụ ta ngang ngược thế, làm sao ch*t được!”
“Trình Thành, tại sao con nói dối? Có phải Khương Thanh lại giở trò gì, bắt con phối hợp không?”
“Bố không quan tâm mụ ta dặn con cái gì! Dù sao con cũng mang một nửa dòng m/áu của bố. Giờ, lập tức theo bố về nhà!”
Tôi sợ hãi co rúm người, ôm ch/ặt chân xe cảnh sát gào thét như mẹ dặn:
“B/ắt c/óc trẻ con! B/ắt c/óc trẻ con!”
“B/ắt c/óc cái con khỉ gì!”
Bố gi/ận dữ lôi sổ hộ khẩu ra, lật trang có tên tôi, chỉ tay đ/ập đập:
“Rõ ràng viết ở đây! Tao là bố mày!”
Tôi khịt mũi:
“Trùng tên đấy! Cháu không quen ông.”
Trình Kính Ngôn tức đến mức ch/ửi ầm lên. Trợ lý Tô Uyển Ninh bên cạnh đưa ra ý kiến:
“Trình tổng đừng nóng. Muốn chứng minh qu/an h/ệ huyết thống thì dễ thôi, đưa bé đi xét nghiệm ADN là được.”
Trình Kính Ngôn gật đầu, giơ tay định gi/ật tóc tôi. Tôi ôm đầu chạy toán lo/ạn, đến trước một cô cảnh sát mặc đồ pháp y hỏi:
“Xét nghiệm ADN mấy ngày có kết quản ạ?”
“Thường hai ba ngày, nếu khẩn cấp thì nhanh hơn.”
Tôi liếc mắt, tự nhổ mấy sợi tóc đưa cho Trình Kính Ngôn:
“Ông cứ đi xét nghiệm đi! Cháu đi tìm mẹ đây.”
Trình Kính Ngôn nhìn thái độ vô tư của tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Con tao ngoan ngoãn giao cho Khương Thanh, mới bao lâu mà đã hư hỏng thế này!”
Mắt tôi đỏ hoe, suýt khóc. Trong ký ức tôi, chúng tôi từng là gia đình ba người hạnh phúc. Bố mẹ đón tôi tan học, tự tay nấu ăn, dẫn tôi đi công viên, m/ua quả bóng bay to nhất. Nhưng từ khi trợ lý Tô Uyển Ninh xuất hiện, bố mẹ bắt đầu cãi nhau. Mẹ thường khóc sưng mắt, bố suốt ngày rư/ợu chè th/uốc lá. Rồi mẹ bị cảnh sát đuổi việc, đ/ập phá tan hoang căn nhà và biến mất. Mọi người đều nói bà trở nên x/ấu xa, sa đọa, quên đi trách nhiệm cảnh sát, xem bà như nỗi nhục...
Tôi cúi đầu buồn bã. Đúng lúc đó, Tô Uyển Ninh đỏ mắt kéo tay tôi:
“Trình tổng, em hiểu rồi. Bé này đang gi/ận mẹ nó và em đây.”
“Nếu không phải em xuất hiện khiến chị ấy hiểu lầm, chị ấy đã không dắt con vào chốn dơ bẩn khổ sở thế này. Tất cả tại em...”
Tô Uyển Ninh vừa nói vừa tự t/át, bố vội xót xa nắm tay bà ta:
“Đủ rồi! Tất cả là do Khương Thanh tự chuốc lấy, không liên quan đến em!”
Tôi lạnh lùng nhìn cảnh họ kéo co, quay mặt đi:
“Lái xe đi, tôi dẫn các anh tìm mẹ.”
Mọi người điều động lực lượng ra biển vớt x/á/c, cử nhân viên chuyên trách kiểm tra camera an ninh gần đó. Đến nửa đêm, tôi buồn ngủ ríu cả mắt, bỗng bị ai đó lắc mạnh:
“Chúng tôi đã kiểm tra tất cả camera quanh đây, không có dấu vết vứt x/á/c.”
“Trình Thành, nói thật đi cháu, tại sao nói dối?”
Chương 2
Tôi hơi hoảng hốt cúi mắt. Nhưng ngay lập tức, tôi làm bộ sực nhớ:
“À, cháu nhớ nhầm rồi!”
“Mẹ cháu bị treo lên trực thăng rồi bay đi mất!”
Viên cảnh sát trưởng đầy bất lực, giọng cứng nhắc:
“Dù là trẻ con nhưng cháu phải chịu trách nhiệm với lời nói của mình.”
“Cháu có biết một câu ‘ném xuống biển’ của cháu đã lãng phí bao nhiêu thời gian và nhân lực không? Cháu dám cam đoan lần này nói thật không?”
Tôi co rúm ở ghế sau, cắn răng gật đầu:
“Lần này cháu nhớ rõ như in!”
Mọi người đành đưa tôi về đồn tiếp tục điều tra. Kết quả nhanh chóng hiển nhiên: Bọn buôn m/a túy hành động cực kỳ tinh vi, chỉ dùng xe tải di chuyển, tuyệt đối không m/ua trực thăng phô trương. Người duy nhất trong thành phố sở hữu trực thăng chính là bố đẻ tôi - Trình Kính Ngôn.
Nghe tin cảnh sát muốn điều tra trực thăng của mình, Trình Kính Ngôn tức gi/ận đ/ập bàn:
“Trình Thành! Trước đây con ngoan hiểu chuyện, là bảo bối quý giá nhất của bố! Giờ sao lại thích nói dối thế? Rốt cuộc Khương Thanh đã nói gì với con, khiến con thành ra thế này!”
Tô Uyển Ninh cũng khóc theo:
“Nếu không phải Khương Thanh suốt ngày nói dối, giả có th/ai để tranh sủng, đứa bé đâu đến nỗi học theo thành kẻ dối trá.”
Giả có th/ai? Tôi tức phát đi/ên:
“Cô ta nói dối! Mẹ cháu không như thế!”
Bố nhìn tôi thở dài:
“Trình Thành, con còn nhỏ, không hiểu thế giới người lớn phức tạp thế nào đâu. Mẹ con đâu còn là hiện thân của công lý nữa! Giờ bà ta vì một hơi th/uốc có thể b/án đứng cả con! Dì Uyển Ninh và bố mới là người thực sự bảo vệ con!”
“Con ngoan ngoãn nghe lời, theo bố về, bố có thể cho con một tương lai tươi sáng! Nếu cứ theo Khương Thanh, cuối cùng con sẽ thành con nghiện như mụ ta, th/ối r/ữa trong đống rác!”
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 6
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook