Tiền mừng cưới vừa vào tài khoản, ngân hàng đã trừ nhầm khoản vay mua nhà của phù dâu vào tài khoản của tôi.

Chương 8: Hoàn Trả Tiền Mừng (Tiếp theo)

Đứng dưới ô, tôi nhìn nước mưa từ tóc anh nhỏ xuống.

"Tần Việt, tiền có thể trả, tín dụng có thể sửa, bằng chứng có thể bù."

Ánh mắt anh bừng sáng.

Tôi nói tiếp: "Lòng tin thì không."

Ánh sáng trong mắt anh tắt ngúm.

Lần thứ ba, tại cổng phòng hộ tịch.

Chúng tôi đến nộp đơn ly hôn.

Anh mặc vest chỉnh tề như chuẩn bị dự đám cưới khác. Xếp hàng chờ, anh cúi nhìn tấm ảnh trong giấy kết hôn.

Trong ảnh, tôi áo trắng, anh vest đen.

Hôm đăng ký kết hôn, anh nắm tay tôi nói: "Sau này em chỉ việc là chính mình, phần còn lại để anh lo."

Lúc ấy tôi tưởng phần còn lại là giông bão.

Không ngờ lại là món n/ợ.

Nhân viên xem hồ sơ, liếc nhìn hai chúng tôi.

"Hai bên tự nguyện chứ?"

Tần Việt im lặng.

Nhân viên hỏi lại: "Anh?"

Tần Việt nuốt khan: "Có thể đợi thêm không?"

Tôi đặt CMND lên quầy.

"Tự nguyện."

Anh quay sang nhìn tôi, mắt đỏ hoe: "Nam Chi, ba mươi ngày hòa giải, chúng ta còn cơ hội."

Tôi đáp: "Kỳ hòa giải là thủ tục, không phải cơ hội."

Giọng anh nghẹn lại: "Em nhất định phải tà/n nh/ẫn thế?"

Tôi nhìn thẳng: "Tôi tà/n nh/ẫn nên chỉ ly hôn. Anh không tà/n nh/ẫn, anh muốn tôi gánh n/ợ nhà."

Nhân viên cúi đầu ho nhẹ.

Tần Việt c/âm nín.

Rời phòng hộ tịch, trời âm u, gió thổi xào xạc lá ngô đồng.

Tôi cất giấy kết hôn vào túi hồ sơ.

Cùng với văn bản hủy bỏ của ngân hàng, biên lai truy thu, giấy tiếp nhận báo án, danh sách sao lục camera.

Chúng chất đống, giống cuộc hôn nhân thực tế hơn cả album cưới.

Hứa Nhu gọi cho tôi lần cuối.

Giọng cô ta không còn mềm mỏng, khàn đặc.

"Nam Chi, tôi mất nhà rồi."

Tôi nói: "Tìm Tần Việt."

"Anh ta đang trốn tôi. Mẹ anh ta bảo tôi cám dỗ anh, là tôi hại anh."

Tôi im lặng.

Hứa Nhu cười khẽ, tiếng cười trống rỗng: "Em hài lòng chưa?"

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn dòng xe phía dưới.

"Tôi không có nghĩa vụ chịu trách nhiệm cho kết cục của chị."

Cô ta im lặng lâu.

"Chúng ta bạn mười năm, em không luyến tiếc chút tình xưa?"

Tôi hỏi: "Chị lấy CMND của tôi, có luyến tiếc không?"

Đầu dây chỉ còn tiếng thở.

Tôi cúp máy, chặn số.

Hai mươi mốt ngày sau đám cưới, tôi về lại khách sạn.

Công ty tổ chức hôn lễ nói còn vài đồ cá nhân chưa lấy.

Trong phòng trang điểm, bộ váy tiếp khách màu đỏ đã giặt sạch, đựng trong túi chống bụi. Trâm cài ngọc trai, bông tai dự phòng, kẹo cưới thừa - tất cả trong thùng giấy.

Trên cùng là mạng che mặt.

Lớp voan mỏng xếp ngay ngắn. Hôm đám cưới, Hứa Nhu tự tay cài cho tôi, bảo hôm nay tôi xinh lắm.

Tôi chạm mép voan.

Đầu ngón tay không run.

Ông Triệu đứng bên, thận trọng hỏi: "Cô Nam, mang hết chứ?"

"Mang hết."

Tôi lấy từ túi ra túi niêm phong trong suốt.

Luật sư dặn giữ lại mọi thứ liên quan hôn lễ phòng khi cần bổ sung chứng cứ.

Ông Triệu nhìn túi niêm phong, sắc mặt phức tạp.

"Không ngờ một đám cưới lại thành thế này."

Tôi đặt mạng che mặt vào, ép kín miệng túi.

"Tôi cũng không ngờ."

Nhưng tôi biết một điều.

Thể diện không phải nhịn mà có.

Đám cưới không phải tấm màn che x/ấu hổ.

Cô dâu không phải dòng tiền, bảo lãnh tín dụng, đường lui hay bậc thang cho ai.

Bước ra khách sạn, đại sảnh đang chuẩn bị cho lễ cưới khác.

Thảm đỏ trải từ cửa đến sảnh tiệc, cổng hoa chưa lắp xong, kỹ thuật viên ngồi chỉnh dây đèn. Cô gái trẻ mặc đồ thường đứng bên, cặm cụi kiểm danh sách, chú rể tương lai cầm hộ túi xách.

Cô ngẩng lên thấy hộp đựng váy cưới trên tay tôi, thoáng ngẩn ngơ.

Tôi gật đầu chào, không nói gì.

Điện thoại rung.

Thông báo chuyển tiền từ ngân hàng.

【Tài khoản đuôi 9071 nhận 12.866,00 đồng. Nội dung: Hoàn trả khoản khấu trừ tranh chấp.】

Nhìn dãy số, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Khoản tiền không lớn.

Nhưng nó kéo tôi ra khỏi màn kịch được dàn dựng công phu.

Tôi bắt taxi về nhà.

Trên đường, tôi tô xanh dòng cuối bảng thanh toán tiền mừng.

【Tiền mừng nhà họ Tần: Đã hoàn trả đầy đủ.】

【Khấu trừ n/ợ nhà Hứa Nhu: Đã truy thu.】

【Trách nhiệm trả n/ợ chung: Đã hủy bỏ.】

【Qu/an h/ệ hôn nhân: Đang hủy.】

Ngoài cửa kính, thành phố lùi dần.

Tôi mở album ảnh, xóa tấm Tần Việt nắm tay tôi ngày cưới, chỉ giữ lại thư mục chứng cứ.

Tấm đầu tiên là tin nhắn khấu trừ.

Tấm cuối là mạng che mặt vừa niêm phong.

Về đến nhà, tôi cất túi hồ sơ vào ngăn kéo.

Chợt nghĩ, lại lấy ra.

Tôi đặt riêng túi niêm phong mạng che mặt lên trên cùng, lớp voan trắng ép phẳng dưới nhựa trong, như giấc mơ cuối cùng tỉnh giấc.

Tôi đóng ngăn kéo, khóa lại.

Danh sách chương

3 chương
05/05/2026 20:50
0
05/05/2026 20:49
0
05/05/2026 20:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu