Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Nuôi Vợ Ma
- Chương 1
Bố mẹ tôi tôn thờ một tà đạo quái dị gọi là "dưỡng q/uỷ thê". Họ nói chỉ cần h/iến t/ế con gái cho bài vị tổ tiên trong nhà, thì sẽ được phù hộ để liên tiếp sinh quý tử.
Thế là vào ngày sinh nhật 18 tuổi của tôi, họ tr/eo c/ổ tôi ch*t trong nhà thờ họ.
Sau đó, mẹ tôi liên tiếp sinh được ba đứa con trai, đứa nào cũng trắng trẻo bụ bẫm.
Nhưng họ không biết rằng.
Ba đứa nhóc bụ bẫm kia đều là lũ q/uỷ đòi n/ợ mà tôi mang về từ cõi âm.
1.
Khi sợi dây thừng thô ráp siết đ/ứt cổ tôi, ngọn đèn trường minh trong nhà thờ họ chợt chập chờn.
Thân thể lạnh ngắt lơ lửng giữa không trung, đối diện với hàng hàng lớp lớp bài vị tổ tiên họ Lâm.
Bố tôi Lâm Quốc Cường và mẹ Triệu Tú Lan đứng trước bài vị, ánh mắt cuồ/ng nhiệt và thành kính.
"Liệt tổ liệt tông tại thượng, con gái bất hiếu Lâm Vãn tự nguyện h/iến t/ế, cầu tổ tiên phù hộ cho họ Lâm chúng con khai cành nảy lộc, con cháu đầy đàn!"
Giọng mẹ tôi run nhẹ vì phấn khích.
Tự nguyện ư?
Tôi nhìn đôi bàn tay tím bầm của mình, móng tay vẫn còn vướng những mảnh da thịt gi/ật được từ cánh tay bố.
Hôm nay là sinh nhật 18 tuổi của tôi.
Họ không m/ua bánh ga tô, mà lừa tôi đến nhà thờ họ với cái cớ làm lễ trưởng thành.
Kết quả là tổ chức lễ tang cho tôi.
Sau khi ch*t, h/ồn tôi không tan mà mắc kẹt trong căn nhà thờ tối tăm quanh năm này.
Tôi trở thành vị "tổ tiên" trẻ nhất trên bài vị.
Và cũng là "q/uỷ thê" bị nh/ốt trong nghi lễ "dưỡng q/uỷ thê" của họ.
Tôi nhìn họ hạ x/á/c tôi xuống, không một chút đ/au buồn, ngược lại như vừa hoàn thành đại sự mà thở phào nhẹ nhõm.
Bố tôi còn lấy tay lau mồ hôi trán, nói với mẹ: "Tú Lan à, giờ thì yên tâm rồi, em cứ an tâm dưỡng th/ai, tổ tiên nhất định sẽ phù hộ chúng ta."
Mẹ tôi gật đầu, nét mặt tràn đầy khát vọng.
Họ ch/ôn vội tôi sau núi, không một tấm bia m/ộ.
Đối với bên ngoài thì bảo tôi theo trai hoang bỏ trốn, làm nh/ục cả họ Lâm.
Dân làng chỉ trỏ, nhưng bố mẹ tôi mặc kệ, ngày ngày bồi bổ cho mẹ tôi như cung phụng một vị Quan Âm Tống Tử.
Một tháng sau, mẹ tôi không thấy kinh nguyệt.
Đi khám mới biết bà ta đã mang th/ai.
Cả nhà mừng như bắt được vàng.
Bà nội tôi - kẻ chủ mưu nghi lễ "dưỡng q/uỷ thê" - chống gậy đ/ốt hương liên tục ba ngày trong nhà thờ.
Bà ta nhìn bài vị tôi cười đắc ý: "Lâm Vãn à, đừng trách bà tà/n nh/ẫn. Đồ con gái vô dụng như mày, đổi được thằng con trai cho họ Lâm là phúc lớn nhất đời mày rồi."
"Mày ở trên trời phải phù hộ cho mẹ mày, cho em trai mày bình an chào đời đấy."
Tôi lơ lửng trên bài vị, lạnh lùng nhìn bà già nhăn nheo đ/ộc á/c này.
Phúc khí ư?
Được thôi, thứ phúc khí này, tôi nhất định sẽ "báo đáp" gấp bội.
Mười tháng mang th/ai, bụng mẹ tôi to dị thường.
Bà ta đi lại khó khăn, tính khí ngày càng hung dữ, thường xuyên đ/á/nh m/ắng bố tôi.
Nhưng bố tôi lại xem đó là niềm vui, bảo đấy là thử thách từ "cháu vàng" trong bụng.
Cuối cùng đến ngày lâm bồn.
Mẹ tôi được đẩy vào phòng sinh, đ/au đớn vật vã.
Tôi lơ lửng trên cao, nhìn đứa bé nhỏ xíu toát khí đen tách ra từ cơ thể bà ta.
Đó là món "quà" đầu tiên tôi mang về từ Hoàng Tuyền.
"Oa..."
Tiếng khóc chào đời vang dội.
Y tá bế đứa bé ra báo tin: "Chúc mừng, bé trai nặng 4kg!"
Bố tôi và bà nội khóc nức nở, lao vào ôm chầm đứa bé không rời.
Họ đặt tên nó là Lâm An.
Chữ An với mong ước bình an thuận lợi.
Nhưng họ không biết, tôi đặt tên nó là "Sân".
Chữ Sân trong "tham sân si".
Nó sẽ dùng tiếng khóc thét và nụ cười vô tội để kích n/ổ quả bom đầu tiên trong căn nhà này.
2.
Sự ra đời của Lâm An khiến bố mẹ tôi ngẩng cao đầu.
Họ bế đứa con trai bụ bẫm khoe khắp làng, bảo rằng sau khi tôi - cái tội đồ - biến mất thì vận may đã đến. Những kẻ từng bàn tán giờ vây quanh họ, tấm tắc khen Lâm An có tướng phúc.
Mẹ tôi Triệu Tú Lan ôm con, vẻ mặt rạng ngời chưa từng có.
"Đương nhiên, chẳng xem là con của ai chứ. Đây là kỳ lân của họ Lâm nhà tôi!"
Bố tôi Lâm Quốc Cường còn mở tiệc ba ngày đãi cả làng, mừng họ Lâm cuối cùng có nối dõi.
Giữa tiệc, có kẻ không biết điều nhắc đến tôi.
"Quốc Cường à, Lâm Vãn nhà cậu vẫn chưa có tin tức gì sao? Con gái ở ngoài xã hội nguy hiểm lắm."
Mặt bố tôi đùng đùng biến sắc, chén rư/ợu đ/ập mạnh xuống bàn.
"Nhắc đến cái con bất hiếu đó làm gì! Nó ch*t ngoài đường cũng không liên quan đến chúng tôi! Lâm Quốc này coi như chưa từng sinh ra nó!"
Trong nhà thờ họ, bài vị của tôi phủ một lớp bụi mỏng.
Mẹ tôi chưa một lần đến thăm.
Cái ch*t của tôi với họ, chỉ là giao dịch có lời.
Lâm An rất hay khóc, tiếng khóc đinh tai đến lạ thường.
Ban đầu mẹ tôi còn kiên nhẫn dỗ dành, nhưng nó khóc suốt ngày, bú không chịu, thay tã vẫn gào.
Mẹ tôi thiếu ngủ trầm trọng, quầng thâm đen kịt dưới mắt.
"Sao thằng nhóc này khóc lắm thế!" Bà ta bực tức ném con vào tay bố tôi, "Anh dỗ đi!"
Bố tôi vốn là đàn ông thô kệch, biết gì mà dỗ, bế chưa được hai phút Lâm An đã khóc thét hơn.
Bà nội tôi chống gậy bước vào, lẩm bẩm: "Trẻ con khóc là tốt, dương khí đủ để trấn áp tà m/a. Cứ khóc đi, khóc càng to nhà ta càng hưng thịnh!"
Tôi lơ lửng trên không, lạnh lẽo quan sát.
Hưng thịnh ư?
Tôi nhìn những sợi khí đen thoát ra từ miệng Lâm An khi khóc, lặng lẽ chui vào giữa trán mẹ tôi.
Đó không phải dương khí, mà là oán khí.
Là oán khí của vô số hài nhi yểu mệnh tôi mang từ âm phủ về.
Nó đang gặm nhấm tinh thần mẹ tôi từng chút một.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, tính khí mẹ tôi ngày càng hung dữ.
Bà ta có thể gào thét đ/ập phá với bố tôi chỉ vì chuyện nhỏ nhặt, thậm chí động tay động chân.
Căn nhà ngày nào cũng như chợ vỡ.
Bố tôi ban đầu còn nhịn, sau cũng phát đi/ên, hai người từ cãi vã leo thang thành ẩu đả.
Chương 14
Chương 19
Chương 12
Chương 10
Chương 14
Chương 07
Chương 15
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook