Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhà tôi có một nghề gia truyền – rư/ợu th/uốc xuân. Tính từ đời cụ cố đến tôi đã truyền được bốn đời. Bất kể người đàn ông nào yếu sinh lý đến đâu, chỉ cần uống một ngụm, dù là đàn bà sắt đ/á đến mấy cũng đổi ý chỉ sau một đêm.
1
Tôi tên Hướng Đông Thăng, vừa tròn mười tám tuổi. Theo gia quy nhà họ Hướng, con trai thành niên sẽ được vào nhà thờ tổ nhận truyền thừa. Trên thị trường đầy rẫy các loại rư/ợu xuân và th/uốc bổ đủ kiểu. Nào rư/ợu hươu nai, viên cá voi biển, toàn là đồ l/ừa đ/ảo. Nhưng chưa có thứ nào như nhà tôi, chỉ một chén rư/ợu mà hồi xuân được. Bất kể tuổi tác, uống xong một chén, không dám nói trẻ lại như xưa, nhưng tóc bạc chắc chắn sẽ hóa đen.
Sáng hôm ấy, Vương Quèo – người mổ lợn trong thị trấn chống gậy đến gõ cửa. Mấy năm trước ông ta gặp t/ai n/ạn xe, tổn thương cột sống. Vợ bỏ đi không nói, cả người g/ầy gò như con m/a sống. Ông ta rút ra hai vạn tệ, quỳ giữa sân van xin cha tôi cho một ngụm rư/ợu. Cha tôi nhận tiền, dẫn ông vào sân sau. Nửa tiếng sau, Vương Quèo bước ra. Cây gậy kẹp dưới nách, khuôn mặt xanh xao giờ ửng đỏ bất thường, lưng c/òng đã thẳng tắp, bước đi phong độ. Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Thứ rư/ợu này quả thực có chút m/a quái.
Chiều hôm ấy, nhà lại đón một vị khách lớn. Ông lão tên Trương Đại Lực, sáu mươi tư tuổi, là đại gia nổi tiếng vùng này. Thuở trẻ làm nghề mờ ám, sau chuyển sang buôn quần áo nữ mà phát tài. Trương Đại Lực tay lăn hai quả óc chó, sắc mặt xám xịt, bọng mắt sệ xuống vô h/ồn. Hồi trẻ ông ta gây th/ù chuốc oán, bị đ/âm một nhát vào bẹn, tổn thương nguyên khí. Vì thế đến giờ vẫn không vợ con. Tuổi ngày một cao, tay nắm cả gia tài kếch xù mà sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Nếu tuyệt tự, cả cơ nghiệp sẽ về tay nhà nước, xuống suối vàng cũng không nhắm mắt được.
Ông lão không nói nhiều, ném xuống một vali tiền mặt, trao đổi vài câu xã giao với cha tôi. Bỗng chuyển giọng:
- Ông chủ Hướng, nghề nhà các anh thần kỳ thì thần kỳ thật, nhưng quái dị cũng không kém. Đời nào cũng vậy, hễ con trai chính thức tiếp quản việc buôn rư/ợu thì đời trước liền qu/a đ/ời. Cái lệ này... đúng là âm binh q/uỷ quái!
Sắc mặt cha tôi đột nhiên biến sắc, tay đ/ập bàn cái rầm, lạnh giọng ngắt lời:
- Ông Trương, muốn xin rư/ợu thành tâm thì c/âm miệng lại. Không uống thì cầm tiền cút xéo!
Trương Đại Lực biết mình thất ngôn, cười gượng vài tiếng rồi im bặt, ngoan ngoãn theo cha tôi vào căn hầm chứa phía sau vốn quanh năm khóa trái. Khi bước ra, ông ta đã hồng hào khỏe khoắn, bước chân nhẹ nhõm. Tôi thậm chí nhìn thấy vài sợi tóc bạc ở mai đã ngả màu đen. Sau khi Trương Đại Lực rời đi, lòng hiếu kỳ trong tôi càng thêm ngứa ngáy. Rốt cuộc trong đó có thứ gì, có thể khiến con người thay đổi kinh khủng vậy chỉ trong phút chốc?
2
Nửa tháng tiếp theo, việc buôn b/án nhà tôi bỗng chốc hưng thịnh. Tiểu Lý trong thị trấn đang ly dị vợ, lén v/ay nặng lãi đến m/ua một chén rư/ợu. Sáng hôm sau tôi đi m/ua đồ ăn sáng, tình cờ gặp hai vợ chồng hắn. Trước kia vợ Tiểu Lý nhìn chồng như nhìn thứ ô uế, đầy vẻ chán gh/ét. Vậy mà hôm đó, người đàn bà ấy như không xươ/ng mềm nhũn dính lấy Tiểu Lý, mặt mày ửng hồng như đào phai. Ánh mắt nàng nhìn chồng đắm đuối đến mức sẵn sàng ch*t vì hắn. Khoảnh khắc ấy tôi tin rằng dù Tiểu Lý bảo nàng t/ự s*t, nàng cũng không chần chừ. Tôi choáng váng vì sự thay đổi ấy.
Đêm đó đợi cha ngủ say, tôi lén ra sân sau định cạy cửa hầm chứa. Tay vừa chạm vào chiếc khóa rỉ sét, sau gáy đã nhận một cái t/át nảy lửa. Cha tôi tự lúc nào đã đứng sau lưng, tay cầm điếu th/uốc lào, ánh mắt lạnh băng:
- Nhìn cái gì? Muốn ch*t à? - Cha hạ giọng quát. Tôi ôm đầu, liều mạng hỏi: - Ba ơi, rư/ợu nhà mình ngâm bằng thứ gì vậy? Sao họ uống vào đều như biến thành người khác thế?
Cha không t/át tôi lần nữa. Ông nhả một vòng khói, giọng trầm buồn:
- Sắp thi đại học rồi, đừng phân tâm. Đợi con thi xong, qua sinh nhật mười tám tuổi, bí mật nhà họ Hướng tự khắc con sẽ hiểu hết.
Quay lưng đi, ông lại bổ sung: - Đừng tò mò vô ích. Nghề này, đ/á/nh đổi bằng mạng sống cả đấy.
Kỳ thi đại học kết thúc nhanh chóng. Tôi đậu một trường hạng hai tồi tàn trong tỉnh, điểm số vừa đủ vớt vát. Nhưng cha tôi chẳng màng. Nhà tôi nhờ thứ rư/ợu th/uốc này sớm tích cóp được gia sản kếch xù. Chỉ riêng tiền tiết kiệm cũng đủ tôi phung phí mười đời. Đỗ đại học hay không với nhà họ Hướng chúng tôi vốn chẳng quan trọng.
Ba ngày sau khi có điểm, Trương Đại Lực lại đến. Chỉ một tháng kể từ lần trước, nhưng ông ta trông như trẻ hẳn hai mươi tuổi. Lưng thẳng như thước, cả đồi mồi cũng nhạt đi. Lần này ông mang lễ vật cực kỳ trọng hậu, phía sau còn hai vệ sĩ xách hai vali tiền mặt xếp số liên hoàn, rầm một tiếng đ/ập lên bàn bát tiên.
- Ông chủ Hướng, Trương này phục! Phục sát đất! - Trương Đại Lực mặt mũi hồng hào, hào hứng xoa xoa hai tay.
3
- Giờ tôi cảm thấy trong người tràn đầy sức mạnh! Hôm nay đến đây, tôi muốn hỏi một câu, nghề này khi nào mới chính thức truyền lại cho cậu con trai?
Ông ta liếc nhìn tôi đứng bên cạnh, hạ giọng thì thầm: - Tôi muốn ký hợp đồng dài hạn với nhà họ Hướng, đ/ộc quyền toàn bộ rư/ợu th/uốc sau này! Tiền bạc, ông muốn bao nhiêu tôi chi bấy nhiêu!
Tim tôi đ/ập thình thịch nhớ lại câu nói "tiếp quản thì cha ch*t" của ông ta hôm trước. Tôi lo lắng nhìn cha. Cha tôi không chút ngạc nhiên, ngược lại nở nụ cười q/uỷ dị, cất hai vali tiền vào quầy:
- Ông Trương khách khí quá. Cũng sắp đến lúc rồi, thằng bé vừa thi xong, đã đến lúc cho nó nhận mặt tổ tiên.
Tối hôm đó, cha đóng cửa hàng, nấu một thùng nước đen sệt mùi tanh nồng bắt tôi tắm. Ông đứng ngoài cửa lạnh lùng dặn dò: - Ngâm đủ hai tiếng, rửa sạch hết khí phàm tục trên người đi.
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 17
Chương 7
Chương 31
Chương 11
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook