Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng giờ nghĩ lại, chứng bệ/nh này liệu có phải do Trương Bân gây ra?
Mục đích của anh ta là để tôi ở nhà suốt ngày, không ra ngoài.
Những điều kỳ lạ về Trương Bân và mọi người xung quanh, cũng được phát hiện trong khoảng thời gian tôi ngủ say này.
Tôi tự hỏi, trong hai tiếng hôn mê ấy, cơ thể tôi đã trải qua những gì?
Tối đó, tôi chủ động ôm Trương Bân.
"Anh ơi, em đã nghĩ thông rồi."
"Cuộc sống bình lặng thế này mới là hạnh phúc, điều em từng khao khát."
"Được duy trì như vậy em đã mãn nguyện, em sẽ không nghĩ lung tung nữa."
Ánh mắt Trương Bân bừng sáng.
Anh hài lòng vuốt tóc tôi:
"Nhã Nhã, em nghĩ được như vậy anh thực sự rất vui."
"Yên tâm, em sẽ mãi hạnh phúc, không ai làm hại em đâu."
Tôi giả vờ đón nhận, lòng đắng chát.
Sống trong bóng tối và giả đi/ếc làm ngơ, không phải thứ tôi muốn.
Tôi muốn đục thủng bức tường, nhìn ra thế giới bên ngoài căn phòng giam hãm mình.
Dù phải trả giá bằng mạng sống, tôi cũng cam lòng.
06
Sáng hôm sau, tôi như mọi khi xuống ăn sáng.
Tôi nhiệt tình chào từng người gặp mặt, như thể hai ngày qua chưa từng xảy ra chuyện gì.
Xuống nhà, đổ rác, ăn sáng, m/ua đồ, nấu cơm đợi Trương Bân về...
Nhịp sống ấy, tôi duy trì suốt ba năm.
Nhưng lần này, có điều khác biệt.
Bởi trong quán ăn, tôi thấy một gương mặt mới.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm, tôi thấy người lạ trong khu dân cư.
Đó là một cô gái, tuổi tác ngang tôi, ngồi đối diện dì Lưu.
Cô ấy để tóc ngắn, nụ cười ngây thơ vô tư.
Dì Lưu vẫy tay gọi tôi ngồi cạnh:
"Nhã Nhã, giới thiệu với em."
"Đây là Lam Thái, hàng xóm mới chuyển đến."
Lam Thái liếc nhìn tôi, e thẹn chào hỏi.
Cuộc trò chuyện giữa dì Lưu và Lam Thái khiến lòng tôi chìm xuống.
Mới cưới, ở nhà nội trợ, không người thân...
Giống y như hoàn cảnh của tôi!
Tôi lấy điện thoại, viện cớ hàng xóm giúp đỡ nhau, xin thêm WeChat của Lam Thái.
Bước khỏi quán ăn, tiếng cười đùa ấm áp của dì Lưu và Lam Thái vọng lại khiến tôi nổi da gà.
Nếu cô ấy biết những người thân thiện xung quanh đều mang một khuôn mặt khác, sẽ thế nào đây?
Đột nhiên, tôi thèm được như Lam Thái.
Trong thế giới của cô ấy, có người chồng yêu thương, may mắn sống trong khu dân cư tràn đầy thiện ý, giờ phút này quả là hạnh phúc nhất.
Còn tôi, đã không thể quay về.
Trong phòng ngủ, tôi điều chỉnh góc điện thoại giấu trong khe bàn trang điểm, đảm bảo quay rõ được cảnh tôi nằm trên giường.
Xem đồng hồ sắp tới 14h, tôi bật chế độ quay phim rồi lên giường.
14h đúng, tôi chìm vào giấc ngủ.
Tỉnh dậy, tôi lao đến trước bàn trang điểm.
Thấy điện thoại vẫn ở đó và video không bị gián đoạn, tôi thở phào.
Mở video vừa quay, tôi xem kỹ từng khung hình.
Trong video, đúng 14h, tôi nghiêng đầu ngủ thiếp đi.
Thời gian trôi, khung hình như đóng băng, chỉ có ng/ực tôi phập phồng nhè nhẹ.
Đến 14h30, tay tôi cầm điện thoại gi/ật mạnh.
Bởi video hiện lên cảnh tượng k/inh h/oàng.
07
Cửa phòng ngủ mở, nhiều phụ nữ mặc áo blouse trắng bước vào.
Họ vây quanh giường tôi, cúi người nhìn chằm chằm.
Điều khiến tôi kh/iếp s/ợ nhất, là khuôn mặt họ.
Họ giống tôi như đúc!
Những "tôi" này giữ nguyên tư thế đó, suốt một tiếng rưỡi đồng hồ!
Gần 16h, những "tôi" lần lượt rời phòng.
Và "tôi" trong video cũng từ từ mở mắt.
Tôi nhìn đoạn video quái dị, đầu óc trống rỗng.
Lẽ nào mỗi ngày trong giấc ngủ say, đều có những người giống hệt tôi đứng nhìn như vậy?
Họ là ai, tại sao phải làm thế?
Tôi biết những thắc mắc này sẽ chẳng có lời giải đáp.
Càng tìm hiểu sâu, mọi chuyện càng trở nên kỳ quái.
Tôi lo/ạn tưởng, suýt nữa đã phát đi/ên.
Đúng lúc này, điện thoại rung lên.
Lam Thái nhắn tin cho tôi.
"Chị Nhã ơi, sang nhà em giúp việc được không?"
Tâm trạng bực bội, tôi không thiết tha gì:
"Bận."
Vừa định cất điện thoại, Lam Thái lại nhắn.
Đọc xong dòng tin nhắn, tôi đứng hình.
Đầu óc ù đi, tim đ/ập thình thịch.
Lam Thái nhắn tám chữ:
"Cá vàng nên ch*t ở biển lớn"
08
Sao cô ấy biết mật ngữ này?
Lẽ nào tin nhắn trên diễn đàn là do Lam Thái gửi?
Tôi hưng phấn đến mức không kịp thay giày, xỏ đôi dép lê chạy thẳng đến nhà Lam Thái.
Chưa kịp gõ cửa, Lam Thái đã mở tung.
Cô ấy hoảng hốt nhìn ra sau lưng tôi, như sợ có ai theo dõi.
Xong xuôi, Lam Thái kéo tay tôi vào nhà.
Ngồi xuống sofa, Lam Thái nhìn thẳng vào mắt tôi, mặt lạnh như tiền:
"Em biết chị có vạn câu hỏi, nhưng đừng mở miệng, nghe em nói trước."
"Và từ giờ phút này, chị phải tin tưởng em vô điều kiện."
Tôi do dự gật đầu.
Lam Thái nói rất nhanh, như đang bị ai đuổi gấp:
"Là vật trang trí, cá vàng luôn bị nh/ốt trong bể kính."
"Bể có thể rất lớn, có nhiệt độ hoàn hảo, tiểu cảnh lý tưởng, mang lại cuộc sống vô lo cho cá."
"Nhưng rốt cuộc nó vẫn chỉ là bể cá."
"Mà nhà của cá, phải là biển lớn."
Tôi nuốt nước bọt, nhìn Lam Thái không dám tin vào mắt mình.
Chương 6
Chương 11
Chương 6
Chương 8
Chương 9
6
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook