Chào nhé, kẻ nhát gan!

Chào nhé, kẻ nhát gan!

Chương 5

27/04/2026 05:42

Chỉ là, tôi đứng trong căn phòng này, cảm thấy có chút kỳ lạ khó tả.

"Ôn Chiêu, đàn ông to x/á/c mà thích màu hồng thế này?"

Với ngoại hình và làn da của Ôn Chiêu, màu hồng hẳn sẽ rất hợp.

Nhưng các chi tiết màu hồng khắp nơi trong phòng thực sự khiến tôi bất ngờ.

Ôn Chiêu lắc đầu: "Tôi cũng không nhớ nữa, căn nhà này tôi còn chẳng biết."

Không thể phủ nhận, gu thẩm mỹ của hắn rất tốt, màu hồng được phối chuẩn chỉnh, trông thậm chí còn sang trọng.

Nhưng... trông cậy vào hắn hoàn toàn vô ích.

Tôi trêu hắn: "Hồi đó anh uống nhiều canh Mạnh Bà quá chăng? Mà gu của anh giống tôi gh/ê, người khác bảo sến còn tôi lại thích màu hồng..."

Nói tới đây, tôi đột nhiên im bặt.

Chúng tôi nhìn nhau, cuối cùng không ai lên tiếng.

Tôi cất chìa khóa vào túi, trước khi ra về an ủi hắn: "Yên tâm, rồi tôi sẽ tìm ra manh mối về anh."

Hắn lại nói: "Không sao, biết được mình là ai, tôi đã mãn nguyện rồi."

Tôi vỗ vỗ ng/ực: "Tôi chợt nghĩ ra cách này."

"Cách gì?"

"Gặp chuyện thì tìm mẹ."

Rốt cuộc, nếu tôi không quen biết hắn, có lẽ mẹ tôi biết?

Tôi suy đoán, nếu Ôn Chiêu quen tôi mà tôi không nhớ, chỉ có thể là từ thời thơ ấu xa xưa.

Tôi hối hả trở về quê nhà.

Đưa tấm ảnh Ôn Chiêu cho mẹ xem.

Tôi không kỳ vọng bà sẽ nhận ra, bởi gương mặt trẻ con và người lớn khác xa nhau.

Ai ngờ mẹ nhìn liền bảo:

"Đây không phải thằng bé nhà họ Ôn sao? Tên gì ấy nhỉ?"

09

"Mẹ biết anh ấy?"

"Sao chỉ mẹ biết, con cũng biết mà, xem trí nhớ con kìa." Mẹ liền đứng dậy, di chuyển đôi chân không linh hoạt đến tủ tivi lục lọi, "Nhớ là để chỗ này..."

"Tìm gì thế? Để con giúp."

"Quyển album ảnh, hồi đó mẹ thích máy ảnh phim, hay chụp hình cho con, rửa ra hết rồi cất làm kỷ niệm."

Tôi cũng c**** m*** lên giúp mẹ lục tìm, cuối cùng phát hiện quyển album trong góc giá sách phòng ngủ.

Mẹ ngồi lại xe lăn, lật từng trang, phát hiện Ôn Chiêu trong góc một tấm ảnh.

Tôi bật cười: "Sao anh ấy còn mặc quần x/ẻ đũng thế kia?"

Ngoài chiếc quần x/ẻ đũng, cậu bé còn chống nạnh nhìn thẳng vào ống kính, càng nhìn càng buồn cười.

Mẹ hỏi tôi: "Sao con có ảnh hiện tại của cậu ấy?"

Tôi nói lảng: "Anh ấy giờ là nhà văn, đây là ảnh tác giả đó mẹ."

"Ra vậy, mẹ bảo thằng bé nhà họ Ôn giỏi mà."

"Mẹ còn nhớ gì về anh ấy không?" Tôi dựa vào vai mẹ, ánh mắt đầy mong đợi.

"À, cậu bé còn nói sẽ cưới con nữa."

"Hả? Lúc nào thế?"

"Hồi con nhỏ không nhớ được, lúc đó con cứ bám theo anh ấy, ngày ngày đuổi theo sau. Anh ấy bảo sẽ cưới con, làm cho con căn phòng màu hồng."

Tôi ngước nhìn Ôn Chiêu, gương mặt hắn không chút ngạc nhiên.

Hình như giờ phút này dù biết điều gì, hắn cũng không thấy lạ.

"Thật ư?" Tôi thốt lên.

"Ừ, mẹ còn nhớ anh ấy bảo con thích hoa, nên muốn tặng con căn nhà có vườn. Hồi đó con buồn cười lắm, còn nói có sân vườn rộng thì có thể chơi trò gia đình với anh ấy cả đời."

Hình như hắn chưa thực hiện được ước nguyện về khu vườn.

Lòng tôi chợt xao động.

Chợt nhớ tới vật trang trí duy nhất trong nhà Ôn Chiêu - bức tranh tường đầy hoa.

Những đóa diên vĩ bên bờ biển.

Bề ngoài tôi tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng chỉ muốn xem kỹ bức tranh ấy.

"Mẹ còn nhớ chuyện gì về Ôn Chiêu không?"

"Cậu bé rất ngoan, học giỏi từ nhỏ, con không thể so được. Con gái mà suốt ngày lăn lê bò toài ở trường, quần xước hết cả."

Tôi: ...

"Con còn hay kéo anh ấy chơi cùng, lúc anh ấy muốn về con còn khóc, đòi kéo anh ấy về nhà ngủ chung để nói chuyện đêm."

Tôi: ...

"Có người khen anh ấy đẹp trai, con cũng gào lên đòi được khen. May mà cậu bé bảo con là cô dâu xinh nhất con mới chịu yên."

Tôi: ...

"Cuối cùng con dắt anh ấy về, nói hai đứa đã kết hôn, mẹ đ/au đầu muốn đi/ên."

Bên cạnh, một con m/a đang cười ngặt nghẽo.

Rời nhà mẹ, tôi phóng xe máy thẳng đến nhà Ôn Chiêu: "Anh nghĩ mình có giấu thứ gì sau bức tranh không?"

"Tôi cũng không biết nữa."

Càng nghe chuyện xưa, lòng tôi càng trống vắng.

Tôi lại nhớ lời thở dài cuối cùng của mẹ: "Nhưng cậu bé ấy khổ lắm, bố mẹ mất vì t/ai n/ạn, bị họ hàng đem về nuôi. Lúc đó con khóc suốt đòi tìm anh ấy, khóc lâu quá sốt cao năm ngày, mẹ sợ con ng/u người. Khỏi bệ/nh rồi, con không nhắc tới anh ấy nữa, nhà càng không dám nhắc."

Khi tới gần nhà hắn, đi ngang một con hẻm.

Bỗng bị mấy gã đàn ông chặn đường.

Tôi hoảng hốt nói ngay: "Tiền trong người tôi đưa hết cho các anh."

Nhưng một gã quay sang nói với đồng bọn: "Đúng cô ta rồi phải không?"

Hóa ra nhắm vào tôi.

Tôi vội quay xe định chạy, nhưng bị kẻ sau lưng túm ch/ặt.

"Chạy đi đâu, có người thuê lấy mạng em..."

10

Tôi sợ khóc thét lên.

Lúc này, Ôn Chiêu cuống cuồ/ng như kiến đ/ốt tổ.

Hắn không thể chạm vào họ, chỉ có thể dùng mánh m/a q/uỷ quái.

Nhưng lúc này, mấy gã đã lôi tôi vào hẻm, không ai để ý tới bóng đen.

Tôi gào thét: "Tôi có thể chuyển hết tiền trong điện thoại cho các anh!"

"Chỉ là em đắc tội với người ta, bọn anh không cần tiền... nhưng em xinh thế này..."

Tôi vốn sống hòa thuận với mọi người, không thể nào đắc tội ai.

Quỳ xin cũng vô ích.

Đến khi áo tôi bị x/é toạc.

Bỗng một trận gió âm nổi lên, cuốn bay cả quần áo mấy tên.

Đây là ngõ c/ụt ba bề tường cao, không thể có gió lớn như vậy.

Gió lạnh khiến bọn chúng dừng tay.

Bỗng có tên hét lên: "Á... có người bóp cổ tao!"

Danh sách chương

5 chương
25/04/2026 17:29
0
25/04/2026 17:29
0
27/04/2026 05:42
0
27/04/2026 05:34
0
27/04/2026 05:32
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu