Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Mẹ tôi một mình nuôi tôi khôn lớn, khổ cực lắm. Thực ra tôi biết, bà chỉ mong có người chăm sóc tôi, sợ khi bà đi rồi tôi vẫn cô đơn."
"Mẹ em..."
"Sức khỏe bà không tốt, hai năm nay phải ngồi xe lăn mới đỡ mệt. Vì thế tôi không nỡ từ chối bà."
Hắn có vẻ là một con m/a tốt, bởi đôi mắt hắn đầy xót xa.
Tôi vỗ vai hắn: "Không sao, mẹ tôi dù ngồi xe lăn nhưng vẫn có thể đứng dậy được, bà tự chăm sóc bản thân tốt lắm. Trước giờ tôi cứ bảo đón bà sang ở cùng nhưng bà nhất quyết không chịu. Đợi khi tôi có điều kiện hơn, đổi căn hộ rộng rãi hơn là tôi đón bà sang ngay."
Trước mắt, ít nhất phải tìm cách đưa soái ca m/a này đi đã.
Không thì vô tình làm mẹ tôi h/oảng s/ợ thì không hay.
Tôi nghe điện thoại mẹ, lần đầu bà phàn nàn: "Dì ba bảo con làm gì mà người ta về bảo gặp m/a?"
Tôi suýt bật cười: "Mẹ, sao không hỏi hắn ta đã làm gì? Bọn con hẹn nhau đi xem phim, kết quả hắn ta tè ra quần trong rạp, còn la làng đòi rạp chiếu bồi thường vì có m/a? Con gái mẹ x/ấu hổ muốn ch*t đây này."
Mẹ tôi lập tức chuyển sang chế độ bảo vệ con non: "Người này có vấn đề về bàng quang à? Không được, mẹ phải nói chuyện với dì ba mới được."
...
Tuần thứ hai Ôn Chiêu theo tôi.
Đột nhiên tôi nhìn thấy hắn trong một bức ảnh.
Đó là quán cà phê nhỏ ít người biết.
Tôi hẹn bạn thân Lâm Hiểu Hiểu tới uống nước.
Có người dán một tấm ảnh lên bức tường nguyện ước, chụp nghiêng gương mặt Ôn Chiêu.
Vì đã quen nhìn Ôn Chiêu trắng bệch, tôi gi/ật mình khi thấy hắn trong nắng rực rỡ đầy sức sống.
Tôi lẩm bẩm: "Đây có phải anh lúc còn sống không, giống quá chừng?"
Tôi lật mặt sau tấm ảnh, thấy dòng chữ:
【Tôi đã thích anh rất lâu, tiếc là không thể tìm thấy anh nữa.】
Ôn Chiêu nhìn chằm chằm tấm ảnh hồi lâu, phân tích: "Có vẻ là tôi, kiểu tóc cũng giống y đúc."
Tôi lập tức chạy tới chủ quán hỏi về lai lịch tấm ảnh.
Tiếc là ông chủ nói: "Bức tường nguyện ước của quán tôi nổi tiếng lắm, các bạn trẻ thường đến check-in. Ảnh này không ghi ngày tháng, khó tra lắm."
Tôi hiểu ý ông chủ, đúng là mò kim đáy bể.
Nhưng tôi vẫn không kìm được, dán tờ giấy nhớ lên ảnh:
【Tôi biết người trong ảnh, nếu bạn thấy hãy liên hệ tôi nhé? VX: 5188888.】
Những ngày sau đó, tôi thường xuyên dẫn Ôn Chiêu đi phơi nắng, nhân tiện bản thân cũng không phải ru rú trong phòng.
Hắn luôn bảo lạnh, dù tôi không rõ m/a phơi nắng có ấm lên không.
Thỉnh thoảng hắn trêu tôi: "Em không đi làm nữa thì tiền đủ xài không?"
Tôi nhìn hắn: "Tôi đang tự cho mình nghỉ ngơi, với lại tiền tiết kiệm đủ sống qua ngày rồi."
Điều tôi không nói ra là bạn trai cũ đột nhiên đăng tin đính hôn trên朋友圈, mà cô dâu lại là bạn thân của tôi.
Điều tôi càng không nói ra là từ khi gặp Ôn Chiêu, trải nghiệm kỳ lạ này khiến tôi bỗng thấy mọi chuyện cũng dễ buông bỏ hơn.
Ba ngày sau khi để lại lời nhắn.
Tôi nhận được lời mời kết bạn.
Ghi chú viết:
【Tôi là cô gái chụp tấm ảnh đó.】
04
Tôi tìm mấy cuốn sách này trong hiệu sách.
Vừa lật giở tôi vừa hỏi Ôn Chiêu bên cạnh: "Anh thật sự chẳng nhớ gì sao?"
Ôn Chiêu lắc đầu, dù tôi có thể chạm vào hắn nhưng hắn lại không thể động vào bất cứ thứ gì.
Chỉ có thể dí sát vào xem tôi lật sách.
Tôi hẹn gặp cô gái chụp ảnh.
Cô ấy tự giới thiệu tên Bành Tẩm.
Từ lời kể của Bành Tẩm, Ôn Chiêu nguyên là một nhà văn.
Hắn ít xuất hiện trước công chúng, Bành Tẩm biết tới hắn vì một mối tình đơn phương.
Họ cùng trường đại học.
Cô ấy cố tình tạo va chạm, giả vờ vô tình đ/âm vào hắn.
Bành Tẩm thấy mấy cuốn sách có chữ ký đặc biệt của Ôn Chiêu, mới biết hắn chính là tác giả "Ôn Trúc Chúc Châu" đang nổi trong giới trẻ. Ôn Chiêu xem một lúc rồi nhận xét: "Viết mấy thứ này mà nổi tiếng được?"
Văn phong của hắn toát lên nỗi buồn man mác.
"Rất nổi đấy, người như tôi ít đọc sách cũng biết sách anh viết."
"Đúng là nghề nghiệp đặc biệt."
"Sao nói vậy?"
"Có lẽ tôi ở âm phủ quá lâu nên quên hết mọi thứ. Thỉnh thoảng trò chuyện với các h/ồn m/a khác, chúng tôi đoán danh tính nhau. Ai nhìn tôi cũng bảo chắc là người mẫu hay tiếp viên hàng không."
Không trách họ được.
Bởi nhìn hắn, body và nhan sắc này đủ khiến người ta muốn chảy m/áu cam.
Nhưng chính tác giả lại không tin vào tác phẩm của mình, đúng là kỳ lạ.
Theo lời Bành Tẩm, cô ấy m/ua mọi cuốn sách Ôn Chiêu viết, hắn cũng duy trì tốc độ xuất bản mỗi năm một cuốn.
Nhưng tới cuốn thứ bảy, hắn đột nhiên biến mất.
Mạng xã hội ngừng cập nhật.
Ngay cả biên tập viên quen thuộc cũng không rõ tung tích.
Tôi ủ rũ: "Đường dây này đ/ứt đoạn rồi, có lẽ họ còn không biết anh đã ch*t."
Tôi tiếp tục dò hỏi Bành Tẩm.
Cô ấy nói: "Ở trường anh ấy luôn cô đ/ộc, nghe nói học phí tự ki/ếm được, bố mẹ mất từ khi anh còn nhỏ."
Thêm thông tin thì Bành Tẩm cũng không rõ.
Tôi an ủi Ôn Chiêu: "Dù sao ở với tôi còn hơn lang thang âm phủ chứ? Chuyện của anh, chúng ta cùng tìm hiểu sau."
Ôn Chiêu vừa thở dài vừa gật đầu.
Đang lúc tính toán cách điều tra thì một buổi họp lớp ập tới.
Tôi thực sự không muốn tham dự.
Vì trong lớp có Hầu Vũ - bạn trai cũ của tôi.
05
Hầu Vũ đúng là người đàn ông xuất sắc.
Nên ngày trước khi chàng trai hào quang ấy tỏ tình, tôi đã choáng váng mà đồng ý ngay.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 5
Chương 6
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook