Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ta nhất định sẽ đứng trên điện Phụng Thiên tham gia thi đình."
Nàng đi rồi, Giang Tú Tú mới từ Giang gia về cung, vì lỡ hẹn từ biệt mà buồn bã.
Nhưng chưa buồn bao lâu, nàng càng buồn hơn.
Bởi bệ/nh đầu của trẫm càng nặng, nàng ngày ngày túc trực, tự sắc th/uốc đút th/uốc, đôn đốc ăn uống, nhắc trẫm ngủ sớm, bớt xem tấu chương.
52
Tháng sáu, chọn ngày lành mổ sọ.
Sợ không?
Tất nhiên là sợ.
Hoàng đế dù được gọi là thiên tử, thực ra cũng chỉ là người thường.
Nắm quyền sinh sát vạn dân, nhưng không nắm được sinh tử của mình.
Nếu không tỉnh lại, thì thôi vậy, đằng nào cũng đã sắp xếp hết rồi.
Đêm trước, Giang Tú Tú tự nấu cho trẫm bát mỳ trường thọ.
Nàng nói, ăn mỳ trường thọ ắt sẽ sống lâu.
Như nàng nói người ch*t như đèn tắt.
Đèn không tắt, người không ch*t.
Nàng dường như luôn có những ý nghĩ kỳ quặc.
Nhưng ngẫm lại cũng có chút lý lẽ.
...
Trẫm tỉnh dậy là ngày mười chín tháng sáu, hôn mê trọn nửa tháng.
Chính vụ trong thời gian đó giao hết cho Thái hậu và đại học sĩ nội các mới bổ nhiệm.
Nghe nói lúc hôn mê, đại vương huynh Tấn vương muốn khởi binh tạo phản, bị một nữ tử họ Thường dẫn quân trấn áp.
Trẫm hạ chỉ phong quan cho nàng, ban thưởng.
Còn đại vương huynh, tha mạng, giáng làm thứ dân, dù sao cũng là con ruột Thái hậu. Hơn nữa hắn thua cả nữ tử, làm sao gây sóng gió?
Giang Hoàn phu phụ cuối cùng vẫn quyết định rời kinh, đưa Giang Tú Tú về Tùng Giang phủ.
Ngày họ rời kinh, trẫm mặc thường phục, trên thành lâu tiễn xe ngựa dần xa.
Không hay mặt trời xế bóng, núi xa vướng ráng chiều, nắng hạ dịu dần.
Lý Phúc khuyên: "Hoàng gia, bóng dáng đi mất rồi, về cung thôi."
Trẫm gật đầu, xuống thành lâu.
Cổng thành sắp đóng, nàng hẳn thật sự đi rồi.
Từ nay về sau, lại là cô gia quả nhân.
Trên đường về hoàng thành, không ngồi long liễn, từng bước đi bộ.
Hai bên đường tiểu thương tụ tập, rao hàng không ngớt, dân chúng qua lại.
Bỗng sau lưng vang tiếng quen thuộc.
"Ngôn Chi."
Vừa rời đi đã ảo giác?
Trẫm tự trách mình bất tài.
Nhưng khoảnh khắc sau, là xúc giác chân thật.
Có người từ phía sau ôm ch/ặt trẫm.
Không cần ngoảnh lại, trẫm cũng biết là ai.
Trẫm gắng nén nụ cười, kìm nén niềm vui.
Làm hoàng đế, hỉ nộ bất hình vu sắc.
Không lộ sắc.
Lộ sắc.
Vu sắc.
Sắc.
Thôi.
Hoàn toàn không kìm được!!!
Vậy thì không kìm nén nữa.
Trẫm nắm ch/ặt tay nàng, hắng giọng: "Giang Viên Viên, ta đã cho ngươi cơ hội rồi, là ngươi tự không đi."
"Về sau đừng hối h/ận... hối..."
Không đúng.
Trẫm chưa nói xong, sao ngươi vô cớ hôn ta?
Ban ngày ban mặt.
Thành thể thống gì!
(Hết)
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 20
Chương 5
Chương 7
Chương 9
Chương 22
Bình luận
Bình luận Facebook