Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vào ngày thái tử tuyển phi, chiếc ngọc như ý vốn hứa ban cho ta lại được hắn tặng cho biểu muội.
Sau đó thái tử khẽ dỗ dành:
– Hôm nay là sinh nhật biểu muội, cô ta đã hứa tặng nàng một món quà.
– Chỉ là một chiếc ngọc như ý thôi, nàng đừng so đo với tiểu cô nương ấy nữa.
– Nàng ấy đã nói không hề hứng thú với vị trí thái tử phi, khi tấn phong vẫn sẽ là nàng.
Ta cười lạnh, chuyện đại sự này há lại đùa cợt được ư?
Quả nhiên, Sở Ngưng bị tấn phong trước mặt mọi người, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Thái tử nghiến răng, ánh mắt khó xử nhìn về phía ta.
Hoàng thượng chợt lên tiếng:
– Trẫm nghe nói Khương cô nương có mệnh cách đặc biệt, là phượng mệnh trời sinh phải làm hoàng hậu?
Hậu vị còn khuyết, lục cung không chủ.
Ta hít sâu một hơi, đáp:
– Thần nữ x/á/c nhận!
1
Cả cung yến đột nhiên im phăng phắc.
Hoàng thượng khẽ nhếch mép, ra hiệu cho ta ngồi xuống.
Chỉ còn lại thái tử Lý Nhung và biểu muội Sở Ngưng đứng giữa điện.
Hai người nhìn nhau, không biết nên làm sao.
Một hoạn quan bên cạnh sốt ruột nhắc nhở:
– Thái tử, thái tử phi, mau tiếp chỉ tạ ơn đi!
Lý Nhung lúc này mới cuống quýt, ánh mắt đóng ch/ặt vào vị trí của ta.
Còn Sở Ngưng bị bao ánh mắt chăm chú nhìn, mắt đỏ hoe.
Nàng kéo tay áo Lý Nhung:
– Thái tử ca ca, làm sao đây...
Lý Nhung đợi hồi lâu, nhưng ta vẫn thản nhiên tự rót rư/ợu uống.
Hắn cắn răng quỳ xuống, hốt hoảng nói:
– Bệ hạ, nhi thần... nhi thần đã có người trong lòng, không phải biểu muội. Vị trí thái tử phi, nhi thần...
– Ủa? – Hoàng thượng hơi nhướng mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lý Nhung.
Khí thế uy nghiêm khiến Lý Nhung nuốt trọn lời chưa nói.
– Người trong lòng của ngươi có ở đây không?
Lý Nhung nghe vậy, trán vã mồ hôi lạnh, gật đầu lia lịa.
Hoàng thượng hừ lạnh:
– Đã có mặt ở đây, lại cho phép ngươi tự chọn phi tần, ngươi coi ngọc như ý này là gì?
Sở Ngưng quỳ dưới đất run như cầy sấy.
Nàng nghẹn ngào:
– Bệ hạ xá tội, thần nữ hôm nay sinh nhật, biểu ca chỉ tặng thần nữ một món quà.
Nói xong, Sở Ngưng lại hướng về phía ta cúi đầu:
– Khương tỷ tỷ xin lỗi, đều tại muội không hiểu chuyện, không nên nhận ngọc như ý này, muội trả lại cho tỷ, muội không cần nữa.
Ta từ từ đặt chén trà xuống, lạnh lùng nhìn Sở Ngưng diễn trò.
Rõ ràng lúc sáng, chính tai ta nghe thấy nàng đang làm nũng thái tử:
– Thái tử ca ca, hôm nay là sinh nhật của muội, muội muốn chiếc ngọc như ý xinh đẹp kia.
Lý Nhung âu yếm xoa đầu nàng, đáp:
– Được.
– Nhưng đó là tín vật của thái tử phi, Khương tỷ tỷ sẽ không trách muội chứ?
Lý Nhung cười:
– Chỉ là chiếc ngọc như ý thôi, ta sẽ nói với nàng ấy.
2
Ta vốn tưởng Lý Nhung đang đùa với nàng, hóa ra lại là đùa với ta.
Mọi người đều biết, ta và Lý Nhung là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau khai tâm đọc sách, tình cảm không hề tầm thường.
Ngay cả lúc nhỏ, không biết thầy bói nào đã nói câu "mệnh cách đặc biệt", cũng vì mối qu/an h/ệ của ta và Lý Nhung mà bị người đời bàn tán.
Hắn là thái tử, ta lại là phượng mệnh, đúng là một cặp trời sinh.
Là đích nữ của thừa tướng phủ, gia tộc đã mặc định mối qu/an h/ệ này, buổi yến tiệc tuyển phi này gần như chỉ dành cho ta.
Uổng công hôm nay ta còn đặc biệt trang điểm, rực rỡ yêu kiều.
Nhưng lại tận mắt chứng kiến hắn, trước mặt mọi người trao ngọc như ý cho Sở Ngưng.
Ta bất động thanh sắc đứng sang một bên, tất cả mọi người đều dồn về phía ta những ánh mắt nghi hoặc đầy thương hại.
Sở Ngưng nhận ngọc như ý, mặt ửng hồng:
– Đa tạ thái tử ca ca.
Ta trở thành mục tiêu công kích.
Hôm nay vốn mọi người đều đến để xem ta, giờ lại càng bị chỉ trỏ.
Ta cười hướng về hai người họ thi lễ:
– Chúc mừng Sở muội muội.
Lý Nhung lúc này mới nhớ ta còn đứng bên cạnh, kéo tay ta giải thích nhỏ:
– Hôm nay là sinh nhật biểu muội, cô ta đã hứa tặng nàng một món quà.
– Chỉ là một chiếc ngọc như ý thôi, nàng đừng so đo với tiểu cô nương ấy nữa.
– Nàng ấy đã nói không hề hứng thú với vị trí thái tử phi, khi tấn phong vẫn sẽ là nàng.
Sở Ngưng nghịch ngọc như ý, ánh mắt tràn đầy thích thú. Lý Nhung nhìn nàng như vậy, không khỏi lại cười.
– A Ngưng còn nhỏ, chỉ thích những đồ vàng ngọc này. Sau này ta sẽ bù cho nàng một cái.
Ta nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, đột nhiên cảm thấy người cha từng chìm đắm trong mưu tính cũng có thể nhìn lầm người.
Hắn ta có chút gì giống thái tử chứ!
Ta lạnh lùng mở miệng:
– Không cần, chuyện này há lại đùa cợt được. Điện hạ đã đem như ý ban cho người khác, vậy thần nữ xin chúc điện hạ và thái tử phi bách niên giai lão.
Lý Nhung bị ta chặn họng, không nói được lời nào.
Sở Ngưng nghe vậy, nụ cười trên mặt cứng đờ.
– Khương tỷ tỷ đừng hiểu lầm, thái tử ca ca chỉ tặng muội một món quà sinh nhật. Chuyện thái tử phi, muội... muội không xứng đâu, trong lòng thái tử ca ca chỉ có tỷ tỷ thôi.
Nàng hốt hoảng giải thích, tay chân luống cuống, nhưng từ đầu đến cuối không buông chiếc ngọc như ý.
Ta mím môi không nói.
Các quý nữ đều nhìn chúng tôi, trò hề này ai có thể bỏ lỡ.
Sở Ngưng gấp đến đỏ mắt, Lý Nhung thấy không khí ngột ngạt như vậy, bỗng nổi cáu:
– Vân Hòa, đủ rồi đấy! Chỉ là một chiếc ngọc như ý, có cần phải cố chấp như vậy không!
3
Tới đây, trái tim ta hoàn toàn ng/uội lạnh.
Không chỉ vì tình nghĩa bao năm, mà còn vì phụ thân.
Người mà ông ấy tinh tuyển là thứ gì vậy!
Một quốc trữ quân, lại có thể không phân biệt nặng nhẹ như thế.
Ta dù sao cũng là đích nữ thừa tướng phủ, lúc này vẫn duy trì khí độ.
Lạnh lùng nói:
– Điện hạ, thận ngôn.
Vừa lúc ấy, hoàng thượng giá lâm, yến tiệc bắt đầu, màn kịch này mới kết thúc trong sự bất nhã.
Hoạn quan đã tâu với hoàng thượng tình hình vừa rồi.
Ta chỉ cảm thấy ánh mắt của người trên ngai vàng luôn đậu trên người ta, cực kỳ không thoải mái.
Theo quy củ trước đây, chiếu chỉ tấn phong sẽ đến phủ vào ngày hôm sau.
Nhưng lần này lại ngoại lệ.
Vừa mở tiệc, một đạo thánh chỉ đã công khai tấn phong Sở Ngưng làm thái tử phi.
Lý Nhung hoảng hốt, hắn kinh ngạc nhìn hoàng thượng, lời nói như bông gòn không lực.
Ánh mắc uy nghiêm của hoàng thượng xem xét kỹ hai người họ.
Trước tiên hỏi Sở Ngưng:
– Ngươi muốn ngọc như ý này, lại không muốn làm thái tử phi. Thiên hạ châu báu nhiều vô kể, ngươi nhất định phải thái tử tặng vật này? Mánh khóe nhỏ của ngươi, còn dám giả vờ trước mặt trẫm sao?
Mặt Sở Ngưng lập tức tái mét, lần này nàng thật sự khóc, nước mắt lã chã rơi xuống.
Chương 14
Chương 09
Chương 6
Chương 7
Chương 19
Chương 14
Chương 25
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook