Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Vậy là bao lời khuyên nhủ trong lòng ta lại kìm nén dưới lưỡi.
Trần Cẩm Tâm vào cung mới mười lăm tuổi, vì còn nhỏ chưa từng thị tẩm.
Giờ mười bảy, đúng tuổi xuân thì, mộng mơ tình ái nhất.
Nàng gặp Hoắc Khải, lại mang th/ai, cả tâm h/ồn gửi gắm hắn, ta còn nói gì được?
Thế chỉ vừa chúc phúc vừa nhắc nhở:
- Thực ra ngươi xuất thân võ tướng, làm phụ nữ phòng khuê uổng lắm. Nếu sau này muốn nhập triều, cứ tìm trẫm.
Nàng cười khéo léo:
- Bệ hạ yêu quý, nhưng thần thiếp chỉ muốn ở nhà phụ chồng dạy con.
- Thần thiếp vốn không mộng lớn, trước được Hoàng hậu họ Phương chọn vào cung chỉ vì muốn b/áo th/ù cho cô, nhưng thấy quyền lực đấu đ/á lại sợ.
- Trải bao sóng gió, cuối cùng gặp được lương nhân. Thần thiếp mãn nguyện, chỉ muốn yên phận.
- Còn vào cung làm quan, hao tâm tổn sức, không hợp.
Thực ra khi thả phi tần ta đã nói với nàng lần trước, lúc đó nàng chỉ muốn ra ngoài hưởng tự do.
Nhưng giờ về nhà họ Hoắc... từ lồng này sang lồng khác...
Nàng vẫn chưa hiểu, phụ chồng dạy con cũng hao tâm tổn trí.
Lời nàng nghe chói tai mà quen thuộc.
Nàng giống mẫu thân ta xưa, ngoài đời khuyên không tác dụng, phải tự nếm đắng cay.
Rồi nàng sẽ tỉnh ngộ hay cố chấp?
Ta không biết.
Nhưng vì công vì tư, ta mong Hoắc Khải để nàng mộng đẹp lâu hơn.
37
Thời gian thấm thoát, tám năm qua.
Tám năm ta dốc sức tạo nên thịnh thế.
Nữ quan triều đình đông đảo, nhiều người trụ cột các bộ, như sức mạnh của chính ta.
Chỉ một việc khiến ta bực dọc.
Hoắc Khải dần lộ bộ mặt kiêu ngạo.
Ngoài thì thao túng quyền hành, buôn quan b/án tước, chốn thanh lâu say đắm; trong cung thì xông pha cấm địa, nạt nộ thái giám, trêu ghẹo cung nữ.
Bộ mặt tiểu nhân lộ rõ.
Cuối cùng ta đưa tấu chương liên danh đàn hặc hắn:
- Thừa tướng khiến bách quan bất mãn, cần thận trọng.
Hoắc Khải liếc qua tờ tấu rồi vứt đi:
- Nữ quan toàn thấy chuyện vặt, gi*t quách cho xong.
Ta cười lạnh:
- Làm sao được? Sợ bách quan dị nghị.
Hoắc Khải tiến lại gần, đặt tay lên tay ta:
- Bệ hạ là thiên tử, sợ gì?
Ta gạt phắt tay hắn:
- Xem ra đàn hặc không oan, thừa tướng toàn mùi rư/ợu.
Hoắc Khải bỗng đi/ên cuồ/ng hôn lên má ta.
Ta t/át hắn, gi/ận dữ.
Hắn thấy ta thực gi/ận mới quỳ:
- Niệm Nhi, à không, bệ hạ. Bệ hạ phong thái đế vương càng rạng ngời. Thần nhất thời không kìm được, xin bệ hạ xá tội.
Ta im lặng, hắn tiếp:
- Thần biết bệ hạ đãi ngộ hậu. Nhưng đêm khuya tĩnh lặng, lòng thần như có vết thương đen ngòm, càng che càng lạnh.
- Về sau thần hiểu ra, đó là nỗi nhớ bệ hạ khôn ng/uôi.
Ta dùng tay nâng cằm hắn, châm chọc:
- Sao ngươi cảm thấy đêm dài? Ngươi có chính thất, bốn thị thiếp, còn vô số hồng nhan...
- Bọn họ như cỏ rác, đáng gì bệ hạ nhắc.
Hoắc Khải siết ch/ặt tay ta, mắt đỏ hoe:
- Bệ hạ rõ như thế về nữ nhân của thần, phải chăng cũng quan tâm? Khi đêm dài khó ngủ, bệ hạ có từng nhớ thuở xưa, nhớ thần?
- Nhiều năm bệ hạ tuy có nam sủng, nhưng chưa động tình. Thần thấy rõ, vì ánh mắt e lệ thuở thiếu thời bệ hạ chỉ dành cho thần.
Ta im lặng nhìn hắn hồi lâu, bật cười:
- Đúng, cả đời ta chỉ yêu một người, là ngươi.
- Vậy... nếu được tái ngộ...
Hoắc Khải vươn người định nói, bị ta đ/è môi đẩy lại:
- Sắp đến lễ xuân săn, lúc đó ta cùng phi ngựa uống rư/ợu ăn thịt, náo nhiệt một phen.
- Nhất ngôn vi định.
Hoắc Khải hôn lên mu bàn tay ta, vui vẻ ra về.
Ta chà xát mu bàn tay đến đỏ ửng, rát bỏng.
Thời cơ hạ thủ đã chín.
Hắn tham vọng càng lớn, không gì không dám.
Cá thấy mồi không thấy câu.
Hắn vội ch*t, ta chiều lòng.
38
Xuân quang tươi đẹp, hoa thơm nắng ấm.
Buổi sáng săn b/ắn bắn cung, nướng thịt.
Buổi chiều ta phi ngựa thỏa thích, Hoắc Khải lẽo đẽo theo sau.
Cuối cùng ta phi ngựa xuyên rừng rậm lên đỉnh núi.
Hoàng hôn ấm áp đang dần tắt, gió núi hoang vu mát mẻ.
Hoắc Khải đuổi kịp, ghì cương dừng bên ta.
Ta lui tả hữu, Hoắc Khải thấy người đi xa mới xuống ngựa ôm ta.
Ta đón ánh mắt khát khao của hắn cởi áo giáp mềm, hắn cũng vội vàng cởi bỏ.
Khi cả hai không còn vật cứng ngăn cách, ta lại ôm eo hắn, siết ch/ặt.
Hoắc Khải say đắm, khàn giọng:
- Sao em dịu dàng thế dưới hoàng hôn?
Ta nhân lúc ân ái, cằm tựa ng/ực hắn, ngẩng đầu âu yếm hỏi một vấn đề sắc nhọn:
- Còn một việc nữa.
- Nếu muốn chúng ta thân mật lâu dài, vợ con ngươi, có nên xử lý không? Nếu lộ ra ồn ào, chỉ sợ phiền phức.
Ánh mắt Hoắc Khải chớp động, trầm mặc.
Ta im lặng chờ đợi, đến khi hắn đáp:
- Gi*t vợ ta dễ, nhưng đó là con trai duy nhất.
- Nó đã bảy tuổi, hiểu chuyện rồi.
Ta từ từ buông Hoắc Khải, lùi một bước.
- Để nó lớn, ngươi nói nó có h/ận cha không? Lại đi theo vết xe đổ của ta?
Hoắc Khải cắn ch/ặt môi, sắc mặt khó coi.
Ta chán ngán, thốt:
- Hơn nữa, có lẽ chúng ta sẽ có con trai mới.
- Ngươi nói gì? Thật sao?
Ta khẽ nhếch môi, giọng điệu mê hoặc:
- Trước ta không sinh vì không muốn, nhưng nếu muốn, xem ngươi làm thế nào.
Ánh sáng nồng nhiệt và lạnh lùng quấn quýt trong mắt Hoắc Khải:
- Được, đêm nay ta ra tay.
Ta bước lảo đảo đổi vị trí, xa rời hắn:
- Bây giờ ra tay được không?
- Bây giờ?
- Xuất hiện đi!
Ta hét lên, những người ẩn nấp trong bụi cỏ nhảy ra.
Mọi biểu cảm biến mất khỏi mặt Hoắc Khải, vì ngoài thân binh của ta còn có vợ hắn Trần Cẩm Tâm đang tiến lại gần!
Hắn hoảng lo/ạn, miệng há hốc, mặt đờ đẫn.
Ta hỏi Trần Cẩm Tâm:
- Những lời lúc nãy ngươi nghe rồi, muốn hắn ch*t thế nào?
Ánh hoàng hôn nhuộm đôi mắt nàng thành hai hồ nước vàng chảy, nàng mở miệng, sóng nước gợn lên:
- Phanh thây x/é x/á/c!
- Thừa tướng s/ay rư/ợu săn b/ắn, ngã ngựa xuống vực, th* th/ể không toàn thây.
Ta vẫy tay, binh lính xông vào Hoắc Khải.
Ánh mắt cuối cùng Hoắc Khải dành cho ta, đôi mắt đục ngầu phóng ra ánh đ/ộc, chỉ để lại một câu:
- Ta làm m/a cũng không buông tha ngươi.
Ta cười vô vị:
- Trên đời này nếu có âm ty báo ứng, nhiều người đã ch*t, đâu cần ta mưu tính vở kịch nhiều năm này.
Hắn bị đẩy xuống, tiếng gào thét x/é lòng càng lúc càng xa, càng nhạt.
39
Theo tiếng thịt nát rơi xuống đất, thân hình Trần Cẩm Tâm đang nép bên vực chao đảo dữ dội.
Ta vững vàng đỡ nàng, cùng ngắm bóng đỏ mờ ảo.
Thực ra từ khi Hoắc Khải nạp thiếp lúc Trần Cẩm Tâm mang th/ai, ta đã biết bất hạnh ập xuống nàng.
Sau đó ta ngự giá phủ An Quốc công, thân hành thăm hỏi.
Nàng cười che giấu, tô vẽ thái bình.
Nàng không biết, ta quá quen với vẻ cười gượng này của nữ nhân.
Nhưng khi ta lại hỏi có muốn nhập triều không, nàng vẫn từ chối.
- Thần biết thiên hạ đồn Hoắc Khải sủng thiếp diệt thê, nhưng thần có con trai, có chỗ dựa cả đời. Thần chỉ muốn nuôi dạy con thành rường cột, báo đáp ân tình bệ hạ.
Thế là ta tôn trọng số phận nàng.
Vì bản thân không thay đổi, người ngoài nói gì cũng vô ích.
Thời gian thoắt qua mấy năm, Hoắc Khải càng ngày càng hoang đàng bạo ngược.
Nàng vẫn tiếp tục nhẫn nhịn.
Vì thế, ta để nàng tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Hoắc Khải dễ dàng định đoạt mạng sống nàng và con.
Sau tổn thương cần an ủi, ta khẽ khoác vai nàng, như thuở nhỏ khoác vai mẫu thân.
- Ngươi có thể quyết định hôm nay, ta mừng cho ngươi. Cái ch*t hắn không liên lụy ai, ngươi có con, vẫn là phu nhân phủ quốc công, yên tâm sống tiếp.
Trần Cẩm Tâm mắt u ám, sương m/ù vấn vương:
- Là thần không biết mặt thú dạ lang, chịu bao khổ sở mới tỉnh ngộ, nhớ lời cảnh tỉnh của bệ hạ.
- Nhưng thần, thực không mặt mũi nào gặp bệ hạ.
- Ngươi không n/ợ ta, nói gì không mặt mũi, thực ra ngươi không dám đối diện trái tim mình.
Ta nắm tay nàng, dẫn nàng nhìn xa, mây trôi không dứt, ráng chiều tô điểm.
Màu sắc cỏ cây rực rỡ trải dài dưới chân, bằng phẳng rộng lớn đến tận chân trời.
- Giờ nói với trái tim ngươi, dưới chân còn đường, có thể quay đầu, trời cũng chưa tối, không gì là muộn.
- Hết -
Bình luận
Bình luận Facebook