Lòng dạ không phí hoài

Lòng dạ không phí hoài

Chương 21

22/04/2026 15:48

- Cười đi!

Ta nhớ mình nhịn buồn nôn nói những lời giả tạo với hắn.

Ta nhớ mình mềm yếu để hắn bày trò.

Một tay ta bóp cổ hắn, tay kia đ/âm.

- Cười đi!

Ta không ngừng hét, lặp đi lặp lại, đến khi m/áu nhuộm đỏ cổ tay, mùi ch*t chóc nghẹt thở.

Cuối cùng ta phát hiện ti/ếng r/ên yếu ớt của Thương Ngô Vân cũng tắt.

Ta nhìn đôi mắt trống rỗng của hắn, chỉ phản chiếu gương mặt ta.

32

Gi*t Thương Ngô Vân xong, ta để hắn nằm đó, sai người mời Thái hậu.

Thái hậu chưa đầy nửa nén hương đã đến.

Nàng bước vào, trước thấy th* th/ể Thương Ngô Vân, sau thấy ta ngồi trên ngai.

Lần đầu, Thái hậu khiến ta thấy thân quen.

Bởi vẻ kinh hãi trên mặt bà ta giống hệt ta năm xưa khi mẫu thân ch*t.

Nàng gi*t mẫu thân ta, ta gi*t con trai nàng.

Từ đầu ta đã định b/áo th/ù đích đáng như vậy.

Chỉ thế mới khiến nàng nếm trải cảm giác trời sập khi ch*t.

Quả nhiên, nàng không chịu nổi, quỵ xuống khóc thét.

Ta bước tới, bóng ta phủ lên người nàng.

- Thái hậu nương nương không chịu nổi rồi ư? Ngài hung hãn thế, không bị tổn thương nhỏ này đ/á/nh gục chứ?

Nước mắt Thái hậu vẫn rơi, vẻ hung dữ đã phai nhạt:

- Tiện nhân! Ta sớm biết ngươi thâm sâu, không ngờ đ/ộc á/c thế!

Ta cười đi/ên cuồ/ng, cúi gập người:

- Độc á/c? Chưa đủ! Xu mật sứ ngài yêu cũng nằm trong kia.

Thái hậu mắt tràn kinh hãi, không tin.

Ta thưởng thức vẻ bất lực của nàng, im lặng.

Đến khi nàng đứng dậy bước đi, ta vẫy tay ra lệnh thị vệ đ/âm ch*t.

Lại một nhát đ/ao sau lưng, xuyên qua thân thể.

Nàng ngã vật xuống, ta giẫm lên tay đang vươn ra.

- Phụ thân nói, ông rất để tâm ngài, ngài cũng vậy, phải không? Thật tình sâu nghĩa nặng, nên ta không định cho các ngài gặp nhau.

- Độc phụ! Tiện nhân! Giá ta không mềm lòng, sớm đưa hai mẹ con ngươi xuống địa ngục!

Ta dùng sức giẫm, Thái hậu mím ch/ặt môi, m/áu mũi trào ra.

- Ta cũng từng mềm lòng, do dự gi*t Thương Ngô Vân. Nhưng nghĩ đến hậu quả khi ngài mềm lòng, lòng ta lại cứng rắn.

- Ta đến được hôm nay, còn nhờ ngài chỉ dạy cách thắng.

- Nhưng đôi khi ta nghĩ, nếu ngài chút hối lỗi, có lẽ ta không tuyệt tình thế.

Ta cố ý châm chọc từng lời.

Thêm ngụm m/áu phun từ miệng nàng.

Ta muốn nhìn nàng giãy giụa dưới chân, đến hơi thở cuối.

Có lẽ sinh mệnh kết thúc không bằng tiếng n/ổ, mà bằng tiếng nấc.

33

Cảm nhận cái lạnh của m/áu đầy người, ta mở cửa truyền lệnh:

- Thái hậu đi/ên cuồ/ng gi*t con, truyền ngôi cho bản cung. Mời Hàn lâm học sĩ đến soạn chiếu.

Gi*t ba người, thời gian từ trưa chuyển sang hoàng hôn.

Lại mùa thu, gió tây thổi rụng ngô đồng.

Con quạ đen đậu trên cành trơ trụi xa xa, cành mỏng rung nhẹ, cuối cùng đỡ nổi sức nặng.

Có chiếu thư, hôm sau triệu tập trọng thần nghị sự.

Mọi bí mật đã không còn, quyền lực trong tay ta, ta nói gì là thật.

Nhưng kịch vẫn phải diễn, ta rơi lệ kể câu chuyện hoàng đế đoạt quyền gi*t Tiêu Nghĩa, Thái hậu đỡ đ/ao.

Cuối cùng Tiêu Nghĩa gi*t hoàng đế, ta hộ giá gi*t Tiêu Nghĩa. Kết thúc bằng câu:

- Hoàng đế lâm chung truyền ngôi cho bản cung, chúng khanh nghĩ thế nào?

Tư thiên giám giám chính - người của ta - đầu tiên tâu:

- Thần quan thiên tượng, thấy khí tím phương đông, mây nhanh hình rồng, hẳn hoàng hậu đăng cơ thiên mệnh, thần bái phục!

Phương Thẩm tiếp lời:

- Trước Thái hậu họ Vương và Xu mật Tiêu Nghĩa chuyên quyền lo/ạn triều, chúng thần khổ cực đã lâu. Nương nương từng quỳ cầu Phật c/ứu hoàng thượng, ắt nay c/ứu được giang sơn. Thần nguyện phụng sự nương nương.

An Quốc công mới nói:

- Lão thần thấy nương nương quen lắm, không biết gia thế...

Ta hắng giọng, bình thản:

- Hơn năm trước, ta ngã vực mất trí nhớ, may được tăng nhân cảm nghiệp tự c/ứu. Sau gặp hoàng thượng, ngài nói thấy ta quen nên đưa vào cung. Không rõ vì sao quốc công thấy quen?

Hoắc Khải kêu lên:

- Nương nương là quận chúa năm xưa! Là huyết mạch Cao Tổ!

An Quốc công cũng kêu hai tiếng, vội cúi người:

- Hóa ra nhân duyên kỳ diệu, trời trao đại trách cho nương nương nên mới trải bao khổ nạn rồi vào cung. Nương nương vốn dòng dõi hoàng tộc, kế vị đương nhiên.

Những người này dẫn đầu, những người khác nhìn nhau, quy củ quỳ lạy:

- Hoàng thượng vạn tuế vạn vạn tuế!

34

Bàn xong lễ đăng cơ, lại một ngày qua.

Trăng non như lưỡi d/ao, tỏa ánh sáng nhạt.

Trong lúc vui, bỗng buồn ập đến.

Ta lên lầu cao nhất hoàng thành, cùng Trường Lạc nhìn về hướng nhà. Trường Lạc nắm ch/ặt tay run ta, tiếng cười lẫn nước mắt:

Danh sách chương

5 chương
19/04/2026 23:03
0
19/04/2026 23:03
0
22/04/2026 15:48
0
22/04/2026 15:44
0
22/04/2026 15:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu